Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 502
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:16
Bạch Thiện Bảo làm sao biết giá thị trường, nghĩ ngợi một chút rồi nói: "Chờ tớ bảo bác Bạch quản trang đi huyện thành hỏi giá thị trường rồi tính."
"Giá thuê nhà trong thôn sao giống trong huyện được?" Mãn Bảo cố gắng lý luận vì lợi ích chung, "Hơn nữa nhà cậu để không cũng lãng phí, cho chúng ta thuê còn là tận dụng đồ vật, cho nên cậu phải lấy rẻ đi một chút."
"Vậy cậu bảo bao nhiêu?"
"Bằng một phần mười giá huyện thành đi."
Bạch Thiện Bảo cũng chẳng phải muốn kiếm chác gì từ việc này, mà chỉ muốn dùng hành động để nói với tổ mẫu và mẹ rằng cậu không chiếm tiện nghi của gia đình, bọn cậu dùng đồ của nhà đều trả tiền sòng phẳng. Thế nên cậu không nghĩ ngợi nhiều mà gật đầu ngay: "Được."
Trang tiên sinh nhìn hai đứa trẻ cò kè mặc cả xong một vụ làm ăn, bèn thu tờ giấy trên bàn lại, nói: "Hai ngày này rảnh rỗi, các con đi huyện thành mua một bộ tính trù (que tính) về đây, ta sẽ bắt đầu dạy các con cách dùng tính trù."
Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo cùng há hốc mồm. Nhớ lại hồi trước ở trường học thấy Trang tiên sinh dạy các sư huynh khác dùng tính trù, cả hai đều có chút lo lắng và chột dạ: "Tiên sinh, bọn con còn nhỏ mà, phải học tính trù rồi sao ạ?"
"Không nhỏ đâu, huống chi việc học không tính bằng tuổi tác mà tính bằng năng lực và nhu cầu. Các con hiện tại cần học tính trù, mà các con cũng có đủ năng lực để học, tại sao lại không học?"
Bạch Thiện Bảo suy sụp hạ vai xuống: "Vâng ạ, về con sẽ chuyển lời cho Bạch Nhị."
Lại thêm một môn học mới, chẳng vui chút nào.
Trang tiên sinh vuốt râu cười nói: "Bạch Nhị chưa cần vội học tính trù, hai đứa các con học trước đã."
Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo: "..."
Hai đứa ủ rũ cụp đuôi đi ra ngoài. Mãn Bảo tranh thủ ngó vào hòm tiền trong hệ thống, hỏi: "Một bộ tính trù bao nhiêu tiền vậy?"
"Tớ không biết." Bạch Thiện Bảo căn bản không lo lắng về chuyện tiền nong, cái cậu lo là: "Lại phải học tính trù, thế bài tập về nhà có nhiều hơn không? Sau này còn được đi chơi nữa không?"
Từ khi bắt đầu chơi trò làm nông trang, bọn họ rất ít khi được đi chơi thỏa thích. Mùa nước lũ mùa xuân năm nay còn chưa được đi bắt cá, à không, là còn chưa được lại gần bờ sông. Đợi đến lúc cậu định thần lại thì mùa nước lũ mang theo biết bao nhiêu cá con đã trôi qua mất rồi.
Mãn Bảo chợt dừng bước: "Quên không hỏi tiên sinh bao giờ thì chúng ta được nghỉ. Nếu muốn vào thành mua tính trù, vậy coi như được nghỉ học một buổi nhỉ?"
Hai người nhìn nhau, xoay người chạy biến về tiểu viện.
Từ lúc thu hoạch lúa mì đến khi cấy xong đợt mạ cuối cùng xuống ruộng, Trang tiên sinh cứ lấy cớ phải học bù cho những bài bị thiếu do bận rộn vụ xuân, nên trong một thời gian dài sắp tới bọn họ sẽ không được nghỉ ngày nào.
Vì chuyện này, Trang tiên sinh thậm chí còn từ chối việc bà Lưu xin nghỉ phép dịp tết Đoan Ngọ cho Bạch Thiện Bảo.
Năm ngoái, bà Lưu đã lên kế hoạch Đoan Ngọ sẽ đưa Bạch Thiện Bảo đi Ích Châu một chuyến, vì một người cô bà của cậu lấy chồng ở Ích Châu sắp làm lễ mừng thọ.
Nhưng Trang tiên sinh đã từ chối, thẳng thừng từ chối!
Bạch Thiện Bảo vì thế mà buồn mất hai ngày. Điều làm cậu khó chịu hơn là tổ mẫu thế mà không thèm xin nghỉ nữa, quyết định đến lúc đó bà sẽ đi mừng thọ một mình.
Từ đó có thể thấy được việc Trang tiên sinh chịu nhả ra cho kỳ nghỉ lần này là khó đắc đến mức nào.
Thấy hai đứa trẻ đeo hòm sách chạy ào vào, Trang tiên sinh mỉm cười nói: "Đi vào ngày mai, cho nghỉ một ngày."
Hai đứa nhỏ hoan hô một tiếng, tay nắm tay định chạy ra ngoài thì Trang tiên sinh đột nhiên nói: "Nếu các con đi tìm Bạch Nhị thì tiện thể nhắn với nó một tiếng, nếu còn ốm nữa thì ta sẽ dời lớp học đến nhà nó, cho nó nằm trên ghế đệm mà nghe giảng."
Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo nhìn nhau, đều rụt cổ lại, vừa sợ vừa buồn cười nhưng không dám cười thành tiếng, chỉ có thể nín cười vâng dạ rồi chạy biến.
Bạch Nhị Lang đang trốn trong phòng ăn dưa lê - đây là quà do cậu ruột gửi biếu, mẹ cậu vừa mang vào cho.
Nghe thấy tiếng bước chân thình thịch bên ngoài, cậu sợ đến mức nhét vội cái đĩa vào trong chăn, sau đó nằm vật xuống giả vờ đau đầu, đau tay, đau bụng, đau đủ chỗ.
