Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 549
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:23
Nhưng Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo biết a, hai người liền cầm toán trù ra tính.
Trước đó Bạch Thiện Bảo đã thỏa thuận với Lưu thị, lúa mạch vận chuyển đến đây giá 30 văn một đấu.
Giá này ở huyện La Giang lúc đó là giá thị trường, nhưng ở Lũng Châu thì là giá rất cao, cho nên Lưu thị cảm thấy vụ làm ăn này bà không lỗ.
Còn Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo cảm thấy được bao vận chuyển đến tận nơi, không cần chạy ngược chạy xuôi đi mua, bọn chúng cũng không lỗ.
Ai ngờ được lúa mạch chân trước vừa đến thì chân sau giá thị trường đã giảm xuống còn 27 văn?
Đương nhiên, giá thị trường này là giá thương lái thu mua của nông dân, còn giá tiệm lương thực bán ra tự nhiên không chỉ dừng ở con số này.
Tổng số lương thực bọn chúng đổi ra là 16.878 đấu, tức là 506.340 văn tiền. Đổi thành bạc thì…
Hai đứa vừa ngẩng đầu lên, vô cùng thức thời giao toán trù cho Trang tiên sinh.
Trang tiên sinh cười nói: “421 lượng, dư 1140 văn.”
Ba đứa trẻ lần này nhận được con số chính xác, hoàn toàn reo hò ầm ĩ.
Bạch lão gia vuốt râu cười, quay đầu bảo phòng thu chi: “Cho người mang bạc vào đi.”
Lúc này đã là giờ Tỵ chính (khoảng 10 giờ sáng), mặt trời lên cao. Tuy nhiên Bạch lão gia nghĩ hạt giống nhà họ Chu không nhiều, chắc sẽ không tốn quá nhiều thời gian, vì thế phất tay, dẫn mọi người sang nhà họ Chu.
Người nhà họ Chu và người nhà họ Tiền đang đợi ở nhà đến sốt ruột, còn đặc biệt phái Đại Đầu ra cổng thôn canh chừng, chỉ cần thấy có người qua sông là lập tức về báo.
Đại Đầu đứng từ xa nhìn thấy tiểu cô cô (cô út) dẫn một đám người tới, lập tức co cẳng chạy về nhà.
Lão Chu thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía Tiền thị.
Tiền thị liền đứng dậy, dẫn một đám con dâu ra cửa, còn mang theo cả đại cữu mẫu Tiền gia và đại tẩu Tiền gia. Ra cửa vẫy gọi những người đang xem náo nhiệt gần đó, mọi người liền kéo nhau sang nhà Chu Đại Viên ở gần đấy.
Lúc này nắng khá to, dưới gốc đa chỉ có vài người phụ nữ ngồi hóng mát, rốt cuộc giờ này ở trong nhà vẫn thoải mái hơn mà?
Tiền thị vừa gọi một tiếng, mọi người liền rào rào đi theo, mặc kệ bà muốn đi đâu làm gì, cùng lắm là tán gẫu chuyện phiếm thôi mà.
Bạch lão gia đến nhà họ Chu, nhìn thấy đông người như vậy cũng sửng sốt.
Lão Chu cười tủm tỉm giải thích: “Đây là cữu huynh (anh vợ) của ta. Chẳng phải sắp đến Tết Đoan Ngọ sao, họ đến thăm nương t.ử ta, biết Bạch lão gia hôm nay muốn tới thu hạt giống nên tiện thể ở lại xem náo nhiệt chút.”
Bạch lão gia tự nhiên vui vẻ chào hỏi họ, hai bên hành lễ với nhau.
Nhà họ Chu đã sớm chuẩn bị sẵn hạt giống muốn bán, chỉ cần khiêng ra là có thể cân ngay.
Nhưng mà, Bạch lão gia có chịu cân không?
Tất nhiên là không rồi, ông ấy phải dùng đấu để đong!
Mãn Bảo vẫn còn đang chìm đắm trong niềm phấn khích nên chưa nhận ra vấn đề, cô bé còn vui vẻ sai các ca ca khiêng bàn ghế ra, lát nữa cô bé còn phải tính toán sổ sách nữa mà.
Đương nhiên là cùng tính với hai người bạn nhỏ của mình.
Lão Chu cùng Tiền đại cữu và mọi người vừa nghe là hiểu ngay, nhưng họ cũng không tiếc nuối lắm, bởi vì ngay từ đầu Mãn Bảo đã nói là 150 văn một đấu.
Họ đâu biết trước đó Mãn Bảo đã thỏa thuận với Bạch lão gia là cân theo trọng lượng, nếu biết thì trong lòng chắc chắn sẽ khó chịu vô cùng.
Là hai lão nông quanh năm phải nộp thuế cho triều đình, họ tuy không biết chữ, cũng chẳng rành toán học, nhưng lại biết rõ sự khác biệt giữa đong bằng đấu và cân theo trọng lượng.
Trong mắt Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo, tính theo đấu dễ hơn tính theo cân nhiều, có lẽ vì con số nhỏ hơn chăng?
Dù sao cũng kệ, hai người cầm toán trù ngồi tính toán những con số được báo xuống. Đừng nói đám Tiền đại lang, ngay cả đám Chu đại lang cũng nhìn đến ngây người.
Trong lòng chỉ có một ý nghĩ: "Mãn Bảo nhà mình có tiền đồ nha..."
Lão Chu ghé lại nhìn một lúc, không hiểu gì cả, nhưng ông biết nhìn sắc mặt Trang tiên sinh. Thấy vẻ mặt thầy đầy vui mừng, ông biết khuê nữ nhà mình tính không sai.
