Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 562
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:25
Vì thỏi bạc to, lại còn đẹp hơn nữa.
Mãn Bảo cầm thỏi bạc trong tay đập cái "bộp" sang bên cạnh, đếm "Một", sau đó đưa tay sờ thỏi thứ hai...
Nghe tiếng đếm một hai ba bốn vọng ra từ trong phòng... Đại Cát không nhịn được lắc đầu cười cười, rụt người sâu hơn vào dưới mái hiên, vừa vặn tránh được ánh nắng chiếu tới.
Bạch Thiện Bảo và Bạch Nhị Lang rõ ràng vẫn chưa trả tiền mua lúa mạch cho phía Lũng Châu, cho nên trong phòng lúc này vừa tròn 1910 lượng bạc. Thậm chí bên cạnh đống bạc còn vương vãi một nắm tiền đồng, rõ ràng là chúng đã đổi lẻ 119 văn tiền kia ra để chơi.
Mãn Bảo vui vẻ đếm đi đếm lại đống bạc hai lần. Thực ra cũng chẳng nhiều nhặn gì, mỗi thỏi mười lượng, tổng cộng cũng chỉ có 191 thỏi mà thôi.
Mãn Bảo đếm rất vui, nhưng tiền dù có dễ đếm đến mấy thì đếm hai lần cũng đủ rồi.
Cô bé mới ngủ dậy, cũng chẳng buồn ngủ tiếp, nhìn quanh quất thì thấy cuốn sổ sách vứt lăn lóc một bên, bèn bò toài ra, tay chân cùng sử dụng lôi về xem.
Mãn Bảo lờ mờ ngộ ra một đạo lý: Lương thực nếu chỉ bán như lương thực thường thì chẳng kiếm được bao nhiêu, nhưng nếu bán như hạt giống thì giá trị có thể gấp bốn lần, thậm chí còn hơn thế nữa.
Cô bé cảm thấy sau này tiểu nông trang của bọn họ, thậm chí cả nhà cô bé đều có thể chọn lọc kỹ càng những cây lúa khỏe mạnh, bông dài, hạt mẩy để làm giống.
Dù sau này không thể bán hạt giống với số lượng lớn như lần này, thì cũng kiếm được khối tiền, ít nhất sẽ nhiều hơn so với việc chỉ bán lương thực đơn thuần.
Mãn Bảo vừa lật sổ sách vừa hớn hở suy tính.
Nhưng càng lật, cô bé càng thấy có gì đó sai sai.
Mãn Bảo lật lại trang trước xem tổng số tiền của phần đong đấu, rồi lại lật ra trang sau xem tổng số tiền của phần cân trọng lượng.
Mãn Bảo ngẩn người, dứt khoát lật lại trang đầu tiên, bắt đầu đếm số bao lúa mạch đong đấu, rồi đếm số bao cân trọng lượng.
Sau đó phát hiện số bao đong đấu còn nhiều hơn số bao cân trọng lượng một bao.
Mãi đến lúc này, Mãn Bảo mới hậu tri hậu giác nhận ra, hình như bọn họ bị Bạch lão gia chơi một vố rồi.
Mãn Bảo tính toán số tiền chênh lệch, sững sờ, sau đó đau lòng đến tột độ.
Chưa kể phần đong đấu còn nhiều hơn một bao, cho dù số lượng bằng nhau, mỗi bao lúa mạch có chút sai biệt cũng không thể chênh lệch nhiều đến thế này.
Thế mà kém nhau tận 9205 văn tiền!
Mãn Bảo ôm cuốn sổ lao sang phòng bên cạnh tìm Bạch Thiện Bảo.
Bạch Thiện Bảo vừa lúc tỉnh dậy, đang uống nước, thấy Mãn Bảo liền bĩu môi nói: "Sao giờ cậu mới đến, bảo là chiều đến mà bọn tớ đợi mãi chẳng thấy đâu."
Mãn Bảo dí thẳng cuốn sổ vào mặt cậu, mắt mở to trừng trừng: "Cậu xem này!"
"Sao thế?" Bạch Thiện Bảo nhận lấy cuốn sổ.
Bạch Nhị Lang cũng vội vàng vứt đồ chơi lao tới, hào hứng hỏi: "Có phải tính sai sổ sách rồi không?"
"Không thể sai được," Bạch Thiện Bảo nói trước: "Tớ và Mãn Bảo tính riêng, nếu hai người ra cùng một con số thì chắc chắn không sai. Hơn nữa tiên sinh cũng không bảo sai, tớ cũng đã xem qua sổ sách của phòng thu chi nhà cậu, kết quả giống hệt nhau."
Bạch Nhị Lang xụ mặt xuống: "Thế cậu bảo bọn tớ xem cái gì?"
Mãn Bảo kể lại phát hiện của mình cho hai người nghe, vẻ mặt ngạc nhiên hỏi: "Sao lại chênh lệch nhiều thế nhỉ?"
Bạch Thiện Bảo chợt nhớ lại lời tiên sinh nói lúc đường bá bảo muốn một nửa đong đấu, một nửa cân trọng lượng, cậu đăm chiêu: "Tiên sinh bảo, đây là bài tập đầu tiên của chúng ta."
Bạch Thiện Bảo ngẩng đầu nhìn Mãn Bảo, sau đó tốn bao công sức mới tìm được một cái đấu đong từ chỗ Trịnh thị.
Trịnh thị sắp sầu c.h.ế.t đi được.
Mẹ chồng không có nhà, bà hoàn toàn không quản nổi con trai.
Hôm qua đột nhiên có một đống lúa mạch chuyển vào nhà, dọa bà giật mình thon thót. Kết quả hôm nay bà còn chưa hoàn hồn thì ba đứa nhỏ đã đổi sạch lúa mạch thành tiền.
Giờ lại đòi tìm đấu đong, bà biết tìm đâu ra cho chúng nó?
Cuối cùng vẫn là quản sự trong nhà không biết kiếm ở đâu ra một cái mang đến.
