Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 569
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:26
Đúng vậy, từ Chu ngũ lang cho đến đứa nhỏ nhất biết chạy nhảy là Tứ Đầu, tiền riêng của họ đều nằm trong tay Mãn Bảo. Chuyện này ở nhà họ Chu là bí mật công khai, thế nhưng chẳng ai đến kiểm tra phòng Mãn Bảo bao giờ.
Lão Chu thì thi thoảng có hỏi Mãn Bảo một câu, nhưng cũng chưa từng lục soát phòng nàng.
Nhị Nha nghĩ vậy gật đầu, cũng đúng, phân công trong nhà hạng nhất rõ ràng, đại cô và tiểu cô đều do bà nội quản, cha nàng và các thúc bá thì do ông nội quản.
Không biết tại sao, Nhị Nha đột nhiên thấy hơi thương cảm cho cha và các thúc bá của mình.
Thêm một bí mật chung, lũ trẻ chụm đầu vào nhau đếm những thỏi bạc của Mãn Bảo, trong lòng ngưỡng mộ không thôi. Bọn chúng rất tò mò, rốt cuộc Mãn Bảo làm thế nào mà kiếm được tiền.
Mãn Bảo bèn nói: “Bọn muội cũng bán hạt giống cho Bạch lão gia.”
Chu ngũ lang không nhịn được tắc lưỡi: “Hạt giống kiếm tiền thế cơ à, vậy lúa mì vụ xuân này chúng ta thu hoạch xong có còn bán được nữa không?”
Mãn Bảo nghĩ ngợi rồi nói: “Đến lúc đó xem tình hình đã, nếu lúa mạch nhà ta thu hoạch tốt thì chắc là được.”
Đại Đầu đăm chiêu: “Hóa ra cha cháu nói thật, chăm chỉ làm ruộng thực sự có thể kiếm tiền.”
“Đương nhiên là kiếm được tiền,” Chu ngũ lang nói: “Nếu không kiếm được tiền thì ông bà nội nuôi lớn chúng ta kiểu gì?”
Chu Ngũ Lang dẫn một đám trẻ con ra ngoài, để Mãn Bảo một mình trong phòng giấu bạc. Bạch Thiện Bảo thắc mắc: “Phòng chỉ có ngần ấy, nhiều bạc thế này giấu ở đâu được, cứ để thẳng vào rương là xong chứ gì.”
“Không được,” Chu Ngũ Lang nghiêm túc nói: “Nhiều tiền thế này nếu không giấu kỹ, tối làm sao mà ngủ ngon được, tận 29 thỏi cơ đấy.”
So với số tiền nhà họ có hiện giờ thì nhiều hơn hẳn.
Bạch Thiện Bảo định nói cho họ biết, không phải 29 thỏi mà là 49 thỏi, trước đó Mãn Bảo đã gánh về một sọt rồi. Tuy nhiên vừa rồi cậu cũng không thấy 20 thỏi bạc kia trong phòng nàng, nghĩ đến chuyện này nàng còn giấu cả cha mình, cậu bèn không lắm miệng.
Giấu ở đâu thì mới ngủ ngon được?
Đương nhiên là giấu ở chỗ Khoa Khoa rồi.
Mãn Bảo lấy tất cả các thỏi bạc ra, sau đó nhét hết vào hệ thống, để chúng nằm chung với 20 thỏi trước đó.
Lúc này mới kéo hai cái sọt không ra ngoài, một cái trả cho Bạch Thiện Bảo, một cái để ở trong sân.
Chu Ngũ Lang vừa định hỏi nàng đã giấu kỹ chưa, thì Tứ Đầu - đứa bé vẫn luôn canh giữ ở chỗ nhà bếp không chịu đi đâu - bỗng lao như gà con bị đuổi tới tiểu viện, thấy họ liền hô lớn: “Ăn cơm, ăn cơm, mau đi ăn cơm.”
Gọi xong, cậu bé xoay người chạy về đại viện, từ xa đã thấy Tam Nha đang canh ở cửa bếp phồng mồm trợn má nhai, nhị bá mẫu đang bảo nàng ăn chậm một chút.
Tứ Đầu gào lên một tiếng rồi lao tới. Cậu bé biết ngay mà, ai đi gọi người ăn cơm thì người đó xui xẻo. Tứ Đầu lao tới cửa bếp, ngẩng đầu nhỏ lên, mắt trông mong nhìn đại bá mẫu, nhị bá mẫu và nương của mình trong bếp.
Hà thị đưa tay vỗ nhẹ vào lưng con trai, nói: “Còn không mau đi dọn ghế, đừng có lúc nào cũng chỉ chăm chăm lấy đồ ăn trong bếp, con xem các ca ca tỷ tỷ con còn chưa tới kìa.”
Tứ Đầu thở dài một hơi, xoay người đi ra ngoài.
Tam Nha đi theo sau cậu bé, nuốt miếng thịt trong miệng xuống, cũng cùng đi dọn đồ đạc.
Nhà họ Chu tỏa ra mùi thịt thơm nức mũi, Bạch Thiện Bảo cũng không nhịn được hít sâu một hơi. Mãn Bảo nhiệt tình mời cậu ở lại ăn tối: “Là do đại tẩu ta tự tay làm đấy, ngon lắm.”
Bạch Thiện Bảo quả thực động lòng: “Nhưng ta còn chưa nói với nương ta.”
“Bảo Đại Cát về nói là được mà, đằng nào hắn cũng phải về ăn tối.”
Bạch Thiện Bảo thấy nàng nói có lý, bèn chạy ra bảo Đại Cát về thông báo với nương cậu rằng cậu không về nhà ăn cơm.
Đại Cát liếc nhìn đám trẻ con lớn bé đang chạy nhảy trong sân, cảm thấy để thiếu gia ở lại đây chắc không có nguy hiểm gì, bèn hành lễ rồi lui xuống.
Nhưng hắn không nghe lời Bạch Thiện Bảo là không quay lại nữa, mà thông báo xong cho Trịnh thị, hắn lại đi tới nhà họ Chu. Vốn định canh ở ngoài cửa, kết quả Tứ Đầu đang đuổi con gà chạy vào sân thì nhìn thấy hắn đứng bên ngoài.
