Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 641
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:37
Lão Chu im lặng một lát rồi nói: "Thôi, các con cứ đ.á.n.h xe bò đi đi."
Mọi người: "..."
Mãn Bảo reo hò vui sướng, đám Đại Đầu cũng reo lên. Trong đầu chúng không nghĩ nhiều thế, chỉ biết được ngồi xe bò đi, ngồi xe bò về, không phải đi bộ là sướng rồi.
"Đi đường phải trông chừng trâu cẩn thận đấy." Lão Chu lo lắng không thôi, sợ chúng làm mất trâu của ông.
Chu nhị lang lập tức nói: "Cha, còn có con mà. Chi bằng tối nay bảo đại tẩu ngâm đậu, mai con vào thành bán ít sọt và đậu phụ luôn, tiện thể trông chừng bọn nó."
"Được, con đi đi."
Chu tứ lang lập tức nói: "Cha, con cũng muốn đi!"
Lão Chu khinh bỉ hắn: "Con đi làm gì?"
"Con mặc cả cho bọn nó a. Mãn Bảo không nói làm gì, chứ lão ngũ mặc cả sao lại được con," Chu tứ lang nói: "Cha còn bắt bọn nó mua hạt giống rau, bọn nó biết chọn hạt giống rau không?"
"Thế con biết à?"
"Con biết chứ. Mãn Bảo, muội nói xem tứ ca có biết không?"
Mãn Bảo: "Biết hơn muội."
"Cái gì gọi là biết hơn muội chứ, ta tuy không bằng ba vị tẩu tử, nhưng cũng giống đại ca bọn họ, mắt chọn hạt giống rau vẫn phải có chứ."
Lão Chu ghét bỏ phất tay: "Được rồi được rồi, con muốn đi thì đi, nhưng phải trông chừng đệ đệ muội muội và các cháu cho cẩn thận."
Chu tứ lang vui vẻ vâng dạ.
Sáng sớm hôm sau, tiểu Tiền thị đặc biệt hào phóng làm cho mỗi người một cái bánh nướng, bên trong kẹp đủ loại rau xanh, còn phết loại nước sốt do nàng tự muối.
Chỉ c.ắ.n một miếng, Mãn Bảo đã không dừng lại được.
Ăn xong một cái, rõ ràng đã no rồi nhưng vẫn muốn ăn thêm.
Tiểu Tiền thị liền dùng lá sen khô gói cho nàng một cái nóng hổi, bảo nàng mang theo ăn trên đường.
"Đừng chơi muộn quá, về sớm một chút biết không?"
Mọi người vâng dạ. Sau đó Chu tứ lang đ.á.n.h xe bò ra, bế Tam Nha và Tứ Đầu nhỏ tuổi nhất lên xe trước, Mãn Bảo và Tam Đầu thì tự mình bò lên.
Ở giữa lại để đồ đạc Chu nhị lang muốn mang lên huyện bán, hai bên chỉ còn chỗ cho Đại Đầu Đại Nha và Nhị Đầu Nhị Nha ngồi.
Chu tứ lang và mấy người còn lại đành tiếc nuối dắt trâu đi bộ: "Tiếc thật, sinh không gặp thời, chúng ta mà nhỏ đi vài tuổi thì tốt biết mấy."
Chu nhị lang không nhịn được đá vào m.ô.n.g hắn một cái.
Sau hơn ba tháng, huyện thành vẫn náo nhiệt như vậy.
Chủ yếu là do thu hoạch vụ mùa đã xong, mọi người đều rảnh rỗi ra ngoài chơi.
Hơn nữa năm nay huyện La Giang được mùa, chỉ cần nhà nào không quá lười hoặc gặp biến cố gì khác thì cơ bản không ai bị đói, cho nên mọi người chẳng phải nên lên huyện ăn mừng một chút sao?
Nhưng một gia đình, dù người đi ăn mừng có đông đến mấy cũng không đông bằng nhà Mãn Bảo.
Lính gác cổng không nhớ Mãn Bảo, nhưng hắn nhận ra huynh đệ Chu nhị lang, vừa thấy họ liền nhận ra ngay.
Liếc nhìn người trên xe bò, hắn không nhịn được cười hỏi: "Chu nhị, hôm nay ngươi không bán đậu phụ, chuyển sang bán người à?"
Chu nhị lang cười nói: "Quan gia khéo đùa, đây đều là trẻ con nhà ta, đưa chúng vào thành xem náo nhiệt. Chẳng phải gặt hái xong rồi sao? Cho lũ trẻ cũng được xả hơi một chút."
Lính gác không nhịn được nhìn kỹ, tắc lưỡi nói: "Đều là trẻ con nhà ngươi à?"
Chu nhị lang cười tít mắt: "Đúng vậy."
Lính gác cho họ vào thành, còn ngoái lại nhìn theo chiếc xe bò đang đi xa, cảm thán với đồng nghiệp: "Con đàn cháu đống thật đấy."
"Ghen tị à?"
"Không ghen tị không được."
"Người đông, ăn cũng nhiều, nuôi cả gia đình lớn thế này đâu dễ dàng gì, thảo nào thấy hắn cứ không phải ngày mùa là lại lên thành bày sạp."
Chu tứ lang dắt xe bò đến sạp hàng cố định của Chu nhị lang, buộc xe và trâu ở phía sau, để Chu nhị lang còn có chỗ ngồi nghỉ, dựa lưng.
Chu nhị lang cũng không cần họ giúp, chỉ dặn Chu tứ lang: "Các em đừng chạy xa quá, mua xong đồ thì về ngay, mang theo nhiều trẻ con thế này đi lại không dễ đâu."
"Biết rồi nhị ca, cứ để lớn trông nhỏ là được. Hơn nữa huyện thành cũng chỉ có ngần ấy, bọn đệ muốn chạy xa cũng chẳng đi đâu được."
