Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 666
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:41
Lão Chu suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Thế là ngày hôm sau cả nhà họ Chu đều nhận được tin tốt này.
Mãn Bảo hưng phấn không thôi, vui vẻ hỏi: "Cha, thế con được chia bao nhiêu?"
"Con có nhiều tiền thế rồi sao còn ham hố thế?"
"Con nhiều tiền, nhưng con cũng thích tiền mà, tiền càng nhiều ai chẳng thích ạ?"
Lão Chu nghĩ cũng đúng, nói: "Đêm qua cha và nương con đã bàn rồi, cứ theo lần trước mà làm. Lão đại lão nhị lão tam mỗi nhà 15 lượng, lão tứ 10 lượng, mấy đứa các con thì 5 lượng."
Mọi người đều vui mừng.
Lão Chu dặn dò: "Tuy có tiền nhưng cũng đừng tiêu hoang, trẻ con đi học tốn kém lắm đấy. Sách thì không cần mua, bảo Mãn Bảo chép cho mấy cuốn, các con dùng chung cũng được. Nhưng giấy bút mực thì phải có, nghiên mực thì... hai đứa dùng chung một cái là được..."
Mãn Bảo: "... Cha, Đại Đầu Đại Nha bọn họ đều đi học, con phải chép lâu lắm đấy ạ."
"Sợ cái gì, qua rằm tháng Giêng tiên sinh mới khai giảng, chẳng phải còn hơn mười ngày nữa sao? Con cứ thử xem, chép được cuốn nào hay cuốn ấy."
Mãn Bảo cảm thấy suy nghĩ vừa rồi của mình thật sai lầm quá mức, sao nàng lại có thể cảm thấy lão cha hào phóng được nhỉ, rõ ràng vẫn keo kiệt như thế.
Nàng hừ một tiếng quay mặt đi, sau đó nói với đám Chu đại lang: "Đại ca, nếu các huynh đi huyện thành thì chỉ mua bút mực thôi nhé, giấy để muội mua cho."
Giấy của Mãn Bảo vẫn luôn mua từ thương thành, vừa rẻ vừa tốt, tiết kiệm hơn mua ở hiệu sách nhiều.
Cho nên nàng vẫn luôn có thể dùng giấy tùy ý thích.
Đám Chu đại lang nghĩ ngợi rồi nói: "Hay là bọn ta đưa tiền cho muội, muội dẫn mấy đứa cháu đi mua đi, bọn ta cũng không hiểu mấy cái này."
Lão Chu lập tức nói: "Đúng đấy, con dẫn chúng nó đi đi. Con với chưởng quầy hiệu sách chẳng phải quen thân rồi sao, con bảo ông ấy tính rẻ chút, nhà ta mua nhiều đồ thế cơ mà."
Dụng cụ học tập của Mãn Bảo trừ lần đầu tiên do Chu nhị lang cõng đến hiệu sách mua, những lần sau đều là nàng tự đi mua.
Hoặc là do Chu tứ lang dẫn đi, hoặc là do Chu ngũ lang và Chu lục lang dẫn đi, hoặc là đi cùng Bạch Thiện Bảo, tóm lại sách vở, giấy bút mực đều do nàng tự chọn.
Cho nên người nhà họ Chu rất tin tưởng vào mắt nhìn và khả năng mặc cả của nàng trong lĩnh vực này.
Chủ yếu là ông chưởng quầy hiệu sách đó nhìn qua là biết người có học, đối mặt với ông ta, bọn họ không khỏi thấy yếu thế, mặc cả cũng kém đi vài phần.
Cho nên vẫn là đọc sách tốt a.
Đọc sách rồi, gặp ai cũng có thể đường hoàng mặc cả.
Mãn Bảo cũng không có ý kiến gì, khi nhận tiền từ các ca ca tẩu tử, tròng mắt nàng đảo một vòng liền nảy ra ý tưởng.
Ngày hôm sau nàng cầm một xấp giấy và mấy xâu tiền đồng chạy đi tìm Bạch Thiện Bảo và Bạch Nhị Lang, hứng thú bừng bừng hỏi bọn họ: "Các cậu có muốn chép sách bán không?"
Hai người rất hứng thú: "Chép sách gì?"
"Chỉ là mấy cuốn Thiên Tự Văn và Luận Ngữ đơn giản thôi," Mãn Bảo nói: "Tớ mang cả giấy và tiền đến rồi này."
Bạch Thiện Bảo và Bạch Nhị Lang cũng không thiếu tiền, nhưng bọn họ rất hứng thú với hoạt động chép sách kiếm tiền này.
Mãn Bảo cười hì hì, đặt giấy lên bàn học, nói: "Một cuốn hai mươi văn."
Bạch Nhị Lang gật đầu lia lịa, đã giật lấy giấy, nhưng Bạch Thiện Bảo lại biết hiệu sách bán một cuốn Thiên Tự Văn giá bao nhiêu.
Sách chép tay, loại kém nhất cũng phải một trăm văn, chưa kể những loại in ấn, giấy tốt thì phải đến 300 văn.
Mà bất kể là loại trước hay loại sau, cái giá Mãn Bảo đưa ra sắp rẻ như cho rồi.
Vì thế Bạch Thiện Bảo không vui: "Cậu trả thế này ít quá."
"Không ít đâu, tớ không ngại sách các cậu có vết mực, cũng không ngại các cậu viết không thẳng hàng, chỉ cần không sai chữ là được."
Bạch Thiện Bảo nghĩ ngợi, nghe thế thì yêu cầu hình như rất thấp.
Mãn Bảo đã từng hỏi chưởng quầy hiệu sách về quy tắc và giá cả chép sách, vì thế tự tin nói với hai người bạn nhỏ: "Hiệu sách yêu cầu nghiêm ngặt lắm, không được sai chữ, không được có vết mực, còn phải viết thẳng hàng ngay ngắn, chữ cũng phải đẹp..."
