Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 707
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:48
Dương Hòa Thư ha ha cười nói: “Cũng có khả năng là bởi vì mỗi lần ăn, nhìn người nhà các ngươi ăn uống ngon lành, ta nhìn liền cũng cảm thấy ngon miệng thêm vài phần.”
Dương Hòa Thư tổng cộng ăn cơm ở nhà họ Chu hai lần, đều là vì muốn mua giống lúa mì mới tiện thể ở lại ăn.
Nói thật lòng, hắn vẫn rất thích ăn đồ Tiểu Tiền thị nấu.
Mãn Bảo kiêu ngạo lên, nói: “Đến lúc đó đại nhân tới, cháu bảo chị dâu tính rẻ cho chú một chút.”
Dương Hòa Thư cười gật đầu: “Được.”
Bốn người ríu rít nói chuyện, liền tới giờ dùng cơm trưa, Dương Hòa Thư đặc biệt hào phóng mời bọn họ cùng ở lại dùng cơm.
Nhà bếp sớm đã biết hôm nay có khách, vì thế thực sự chuẩn bị một bàn tiệc thịnh soạn.
Thật sự là chủ nhân hậu viện quá ít, chỉ có mỗi Dương Hòa Thư, yêu cầu của hắn lại nhiều, vừa muốn chủng loại phong phú, lại muốn tiết kiệm không được lãng phí, mỗi lần nhà bếp nấu cơm cho hắn đều phải suy tính tới lui, sắp phiền c.h.ế.t rồi.
Cho nên nhà bếp thích nhất là có khách tới.
Hễ có khách, món họ có thể làm liền nhiều lên, lại không cần quá khống chế số lượng, đến mức nấu nướng bó tay bó chân.
Cũng chính vì điểm này, đám Mãn Bảo thích nhất là ăn cơm ở nhà Dương huyện lệnh, không chỉ đồ ăn ngon, mà cảm giác người làm trong bếp cũng rất nhiệt tình.
Bởi vì có người tiếp khách, Dương Hòa Thư ăn uống rất ngon miệng, vừa ăn vừa nói chuyện với bọn họ: “Mùa xuân và mùa thu năm nay giống lúa mì mua của các ngươi đã phát đến tay các hộ dân, ta ra lệnh bắt buộc các hộ nông dân nhận được giống phải trồng lúa mì vụ đông, đáng tiếc số lượng không nhiều lắm, vẫn còn thiếu một ít.”
Mãn Bảo liền nói: “Đó là bởi vì đại nhân quá kén chọn, những hạt lúa mì còn lại cũng có thể làm giống mà, nếu chú chê không được chọn lọc kỹ càng, bọn cháu bán rẻ chút là được.”
Dương Hòa Thư lại lắc đầu: “Giống lúa mì đó là biến dị ở thôn Thất Lí các ngươi, cũng chưa từng trồng thử nghiệm ở nơi khác, vẫn nên cẩn thận thì hơn, trước tiên mỗi hộ trồng một ít, nếu sang năm sản lượng quả nhiên cũng cao, đến lúc đó lại mua vào số lượng lớn.”
Dương Hòa Thư cười nói: “Cho nên các ngươi cũng không nên bán hết sạch giống lúa mì cho Bạch lão gia nhé.”
Bạch nhị lang liền nói: “Nông trang nhà cháu năm nay cũng trồng rất nhiều lúa mì mới, sản lượng cũng rất cao, cũng không cần mua thêm giống bên ngoài.”
Dương Hòa Thư liền cười hỏi: “Thế hai vụ thu hoạch năm nay, sao cha ngươi còn tranh giành với ta?”
Bạch nhị lang đang định nói, Bạch Thiện Bảo liền âm thầm đá cậu một cái, lời đến bên miệng cậu liền dừng lại, chớp mắt, không nói nữa.
Dương Hòa Thư cũng hoàn toàn không cần cậu trả lời, chỉ cười nói với Mãn Bảo: “Việc này còn phải nhờ ngươi về nói với phụ thân ngươi, và người trong thôn một tiếng mới được.”
Mãn Bảo nhìn Bạch Thiện Bảo, gật đầu nói: “Cháu sẽ nói, Dương đại nhân, thực ra năm nay người trồng lúa mì mới không chỉ có thôn bọn cháu đâu, các thôn khác cũng có người trồng.”
Dương Hòa Thư gật đầu: “Ta biết, số hạt giống đó đều từ thôn các ngươi chảy ra, ta đã cho người đi hỏi thăm rồi, năm nay những nơi trồng lúa mì mới thu hoạch đích xác tốt hơn lúa mì cũ, nhưng phạm vi vẫn chưa ra khỏi trấn Bạch Mã Quan, cho nên chúng ta không vội.”
“Cha cháu thì không cầu kỳ nhiều như vậy,” Bạch nhị lang đã bị Bạch Thiện Bảo giẫm chân, ngay cả Mãn Bảo ngồi cách Bạch Thiện Bảo một chỗ cũng duỗi chân đá cậu một cái, Bạch nhị lang trong nháy mắt mắt ngấn lệ, tủi thân vô cùng.
Động tĩnh dưới gầm bàn của ba đứa trẻ không lớn, nhưng cũng không nhỏ, Dương Hòa Thư phát hiện ra, thấy Bạch nhị lang mắt rưng rưng, không nhịn được cười phá lên, vui vẻ nói: “Ta biết, ta biết, nhưng ta và cha ngươi không giống nhau, ông ấy làm việc thương nhân, ta hành xử theo trách nhiệm quan lại.”
Cho nên hắn phải cẩn thận hơn một chút.
Mãn Bảo cảm thấy rất tò mò, bèn hỏi: "Dương đại nhân, không phải nói dân và thương muốn tách biệt nhau sao?"
Dương Hòa Thư lắc đầu bật cười, sâu kín thở dài một hơi, nói: "Trên đời này chuyện đâu có phân định rạch ròi đến thế? Bạch lão gia chỉ cần không phải chính mình tổ chức thương đội đi buôn, vậy thì không ai có thể sửa hộ tịch của ông ấy."
