Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 721
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:50
Đám Chu Đại Lang cũng không ngốc, cẩn thận để ý một chút mới phát hiện ra, khách khứa đến ăn ba ngày trước có một bộ phận lớn là người của các quán cơm khác trong thành cử tới.
Có lẽ sau khi nếm thử các món ăn, tìm hiểu rõ hư thực xong thì bọn họ không đến nữa.
Lượng khách vì thế mà giảm đi không ít.
Thêm vào đó, một số người chỉ thích xem náo nhiệt, bọn họ có khả năng thích mua chút thức ăn ở gần nhà hơn, tự nhiên cũng sẽ không tới nữa.
Chu Đại Lang bọn họ cân nhắc đến điểm này nên cũng không vội: "Làm buôn bán thì vẫn phải xem cửa hàng có trụ được lâu dài hay không, xem ra từ ngày mai chuẩn bị nguyên liệu ít đi một chút."
Tiểu Tiền thị gật đầu: "Bảo những người khác trong nhà về bớt đi, khách đã vãn thì không cần giữ nhiều người ở đây làm lỡ việc. Bọn nhỏ cũng cần chuẩn bị đi học lại rồi."
"Đằng trước có ta và lão lục là đủ, phía sau bếp một mình nàng có xoay xở được không?"
"Một chốc một lát chắc chưa được, ta muốn giữ đại muội ở lại."
Chu Đại Lang nghĩ nghĩ rồi nói: "Cũng được, để đại muội phụ giúp nàng."
Hai vợ chồng cứ thế quyết định, những người khác tự nhiên đều nghe theo. Ba ngày nay, đám Chu Đại Lang và Chu Lục Lang cũng đã thạo việc, hiện giờ khách không đông như hai ngày đầu nên việc ứng phó phía trước không thành vấn đề lớn.
Còn chuyện bếp núc lại càng không đáng lo, Tiểu Tiền thị vốn đã quen làm việc bếp núc rồi.
Mọi người rầm rập kéo nhau về nhà, lão Chu chỉ dặn dò: "Những thứ như gạo và mì thì lấy từ trong nhà mang đi, không đủ thì mua trong thôn, đừng mua ở tiệm lương thực, đắt quá, không có lãi."
Ông nói tiếp: "Lương thực nhà trồng năm nay sẽ không bán ra ngoài, giữ lại hết cho các con làm hàng. Còn về đậu, cứ dùng thoải mái, trong nhà không đủ thì mua của bà con trong thôn cũng đơn giản."
Đậu trồng trên đất của nhà nông có rất nhiều tác dụng. Đậu có thể nấu ăn, làm cơm độn, nhưng phần lớn là bán cho thương lái lương thực.
Đậu cũng là loại thức ăn chăn nuôi rất quan trọng, trâu ngựa đều thích ăn, đặc biệt là ngựa, cỏ khô loại tốt cần phải trộn thêm ít đậu vào.
Ngựa nuôi như vậy lông tóc mới bóng mượt, cho nên trước kia nhà họ Chu trồng đậu đa phần cũng là bán cho thương lái.
Chỉ là từ khi Tiểu Tiền thị biết làm đậu phụ, đậu trong nhà rất ít khi bán ra ngoài. Hơn nữa trong thôn thường xuyên có người mang đậu đến đổi đậu phụ, nên lượng đậu trong nhà tích trữ cũng không ít.
Trước kia bọn họ làm đậu phụ để Chu Nhị Lang mang lên huyện bán, việc buôn bán cũng đã khá khẩm. Giờ đây mở quán ngay tại huyện thành, làm đậu phụ càng tiện hơn. Hơn nữa, Tiểu Tiền thị học được vài cách làm món đậu phụ từ Mãn Bảo, tự mình lại biến tấu thêm một chút, các món ăn liên quan đến đậu phụ cũng phong phú, coi như là một nét đặc sắc của tiệm cơm Tiền Ký.
Đậu thì rẻ, làm đậu phụ ngoài tốn công tốn sức thì lãi hơn nhiều so với các món khác.
Nhưng nhà họ Chu hiện giờ cái không thiếu nhất chính là sức lực và thời gian.
Làm được một thời gian, Chu Đại Lang thấy quán mỗi ngày cần dùng rất nhiều đậu phụ và tào phớ, bèn dứt khoát bỏ tiền mua một cái cối xay đá về đặt ở sân sau quán. Mỗi sáng sớm, hắn cùng Chu Lục Lang thay phiên nhau đẩy cối xay đậu.
Thỉnh thoảng sau bữa trưa mà thiếu đậu phụ, buổi chiều cũng có thể làm thêm mẻ nữa, tiện hơn nhiều so với việc phải gánh đậu đi xay nhờ ở cuối phố rồi trả tiền công như trước.
Dương huyện lệnh rất thích ăn đậu phụ nhà họ, đủ các loại món đậu, cũng nhờ đó mà dần dần, tiệm cơm Tiền Ký tạo được chút tiếng tăm ở huyện thành.
Lượng khách dần dần ổn định.
Tiểu Tiền thị và Chu Hỉ cũng ngày càng thạo việc ở quán. Khi Chu Đại Lang phải về nhà lo vụ mùa, Tiểu Tiền thị và Chu Hỉ cùng Chu Lục Lang vẫn có thể vận hành quán trôi chảy.
Hơn nữa mấy đứa lớn như Đại Đầu thỉnh thoảng được nghỉ học cũng sẽ ra phụ giúp, nên quán xá không đến nỗi quá bận rộn.
Nói một cách nghiêm túc, cả thôn Thất Lý người bận rộn nhất có khi lại là Trang tiên sinh và Bạch Thiện Bảo.
