Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 777
Cập nhật lúc: 30/12/2025 11:58
Người nọ đứng trong bóng tối, vừa rồi ông căn bản không nhìn thấy.
Đại Cát đi phía sau khẽ nói: "Là Lan tiên sinh."
Dứt lời, Lan Thành từ trong bóng tối bước ra.
Tiên sinh Trang kinh ngạc: "Trọng Thành, sao huynh lại tới đây?"
Lan Thành nói: "Ta mới biết được hôm nay chỗ huynh có một màn bắt quỷ náo nhiệt, ta có chút không yên tâm nên qua xem thử, ai ngờ các người thế mà lại chẳng có ai ở nhà."
Lan Thành hỏi: "Huynh còn chưa dùng cơm tối chứ? Ta có mang theo chút rượu và thức ăn đây."
Dứt lời, ông liếc nhìn ba đệ t.ử đang bưng chậu gỗ phía sau Tiên sinh Trang, khẽ cười một tiếng, nghiêng người tránh đường.
Tiên sinh Trang vội vàng cười mời ông vào, bảo ba đệ t.ử tự đi phơi quần áo.
Chu Tứ Lang đang đồ thêm cơm, nghe thấy động tĩnh lập tức chạy ra báo cáo: "Trang tiên sinh, mọi người về rồi ạ, Lan tiên sinh tới thăm ngài đấy."
Lại nói: "Đồ ăn quán cơm cũng đưa tới rồi, mọi người mãi không về nên hơi nguội, con vừa hâm nóng lại. Ngài và Lan tiên sinh ăn riêng hay là ăn cùng chúng con?"
Tiên sinh Trang cười nói: "Đưa một phần vào thư phòng đi, ta trò chuyện cùng Lan tiên sinh."
"Vâng ạ."
Chu Tứ Lang nhanh nhẹn vào bếp chia đồ ăn, Đại Cát liếc nhìn ba đứa trẻ đang ngoan ngoãn phơi quần áo trong sân một cái, rồi cũng vào bếp giúp Chu Tứ Lang.
Chu Tứ Lang cười với hắn, giao hết rượu và thức ăn Lan Thành mang đến cho hắn bưng đi.
Tuy rằng hắn to gan, nhưng không biết vì sao, mỗi lần đối diện với Tiên sinh Trang hắn đều chột dạ, hụt hơi, cho nên loại việc này có thể đẩy cho Đại Cát thì hắn sẽ không tự làm.
Chu Tứ Lang lại gạt bớt một phần đồ ăn từ quán cơm ra đĩa, lại đi xới cơm, cùng giao cho Đại Cát.
Đại Cát nhìn hắn một cái, lẳng lặng bưng đi.
Chu Tứ Lang lúc này mới dọn phần ăn của bọn họ, hắn vừa bưng đồ ăn lên nhà chính, vừa lải nhải với ba người trong sân: "Chẳng phải chỉ là giặt một bộ quần áo thôi sao? Không biết còn tưởng các người mang quần áo cả nhà ba ngày đi giặt đấy, đi lâu thế mới về."
Mãn Bảo phơi xong quần áo, biện giải: "Tiên sinh bảo bọn muội giặt không sạch, cho nên phải giặt từ từ."
"Thế thì cũng chậm quá, được rồi, mau vào nhà ăn cơm đi, giờ này nhà ai còn chưa ăn cơm tối chứ, thật là sắp c.h.ế.t đói rồi."
"Vẫn còn rất nhiều nhà mà," Bạch Thiện Bảo nói: "Lúc bọn ta về, có mấy hộ mới mang rau ra rửa đấy thôi."
"Nhà chúng ta có thể so với nhà người khác sao?" Chu Tứ Lang nói: "Chúng ta vừa không phải xuống ruộng làm việc, ở trong thành cũng chẳng có việc gì, người ta là bận đến mức không có cơm ăn, còn chúng ta thì sao?"
Ba người đồng thanh nói: "Bọn muội cũng bận mà."
"Đúng đúng, bận quá, bận quá đi, bận giặt một bộ quần áo hả?"
Đại Cát cũng đã trở lại, lẳng lặng ngồi xuống cầm đũa, Chu Tứ Lang động đũa trước gắp cho Mãn Bảo một miếng thịt, mọi người lúc này mới bắt đầu dùng cơm.
Trong thư phòng, Lan tiên sinh nghe thấy sự náo nhiệt ở phòng bên, ngẩng đầu cười nói với Tiên sinh Trang: "Nhận được ba đệ t.ử như vậy, huynh cũng coi như được như ý nguyện rồi chứ?"
Tiên sinh Trang cười với ông.
Lan Thành hồi lâu không nói gì, rót cho mình và Tiên sinh Trang một chén rượu, uống một hơi cạn sạch mới nói: "Bao nhiêu năm rồi, huynh vẫn là một kẻ si ngốc."
Tiên sinh Trang bưng chén rượu nhấp nhẹ một ngụm, cười với ông.
Lan Thành liền thở dài, nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài, nhìn bầu trời đã hoàn toàn tối đen nói: "Không sợ hắn cũng không thể xuất sĩ (ra làm quan) sao?"
Tiên sinh Trang không để ý nói: "Không thể xuất sĩ thì tự có chỗ dùng khác, mấy năm nay ta chẳng phải cũng dạy ra rất nhiều học trò sao? Tốt xấu gì cũng để bọn họ tinh thông một nghề."
Lan Thành liền biết chấp niệm nhiều năm của bạn mình không thể chỉ dựa vào vài lời miệng lưỡi là có thể xóa bỏ, bèn thuận thế chuyển chủ đề: "Chuyện nháo quỷ là thế nào vậy? Nếu không phải lúc ăn cơm tối người trong nhà nói hôm nay huyện nha xảy ra một vụ kỳ án, ta cũng không biết chỗ huynh có ma."
