Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 795
Cập nhật lúc: 30/12/2025 12:01
Ra khỏi thư phòng, Bạch Nhị Lang thở dài nói: "Từ sáng đến tối toàn là sách, cảm giác đầu óc mụ mị hết cả rồi, ta muốn về nhà."
"Đệ biết đủ đi," Bạch Thiện Bảo ủ rũ nói: "Một ngày đệ học được mấy bài, làm được bao nhiêu bài tập? Đệ nhìn Mãn Bảo xem, nhìn lại ta xem, hừ!"
Mãn Bảo gật đầu: "Đúng đấy, sách ta đọc còn nhiều hơn huynh, chứ đừng nói đến Thiện Bảo."
Sau đó quay đầu tỏ vẻ đồng cảm với Bạch Thiện Bảo: "Huynh thật đáng thương."
Bạch Thiện Bảo nói: "Giờ ta chỉ muốn kỳ thi phủ học đến nhanh lên, tốt nhất là ngày mai thi luôn."
Đỗ hay trượt hắn đều chấp nhận hết.
Trước kia ở nhà, hắn cảm thấy thời gian mình đọc sách rất nhiều, ngoài giờ học ở trường, sau khi tan học không chỉ phải làm bài tập mà còn phải đọc sách ngoại khóa, mỗi ngày nhiều nhất chỉ được chơi khoảng một canh giờ.
Nhưng lúc này hắn lại cảm thấy cuộc sống ở nhà trước kia thật hạnh phúc biết bao, mỗi ngày thế mà được chơi những một canh giờ cơ đấy.
Ba người ủ rũ đi vào sân, Chu Tứ Lang từ một góc sân ngẩng đầu lên, lúc này mới giật mình nhận ra thời gian không còn sớm: "C.h.ế.t dở, quên nấu cơm, cũng quên nấu thức ăn rồi."
Bạch Thiện Bảo nháy mắt hoảng sợ: "Không phải chứ, không có thời gian chơi đã đành, cơm tối còn phải ăn đồ ăn Tứ ca nấu sao?"
Chu Tứ Lang: "... Ta nấu ăn thì làm sao? Tài nấu nướng của ta là giỏi nhất trong sáu người chúng ta đấy, có giỏi thì đệ nấu đi!"
Chu Tứ Lang phủi tay đứng dậy, nói: "Hôm nay chúng ta hái được ít rau xanh đặc biệt non, cho nên chiều nay lúc đi mua chậu gốm ta thuận tay mua ít thịt về, cơm tối chúng ta tự làm mà ăn."
Nếu không số rau xanh hái về sẽ lãng phí lắm.
Bạch Thiện Bảo và Bạch Nhị Lang lúc này mới nhìn thấy luống đất chỉnh tề thẳng tắp bên chân Chu Tứ Lang, tò mò hỏi: "Tứ ca, đây là rau à?"
"Rau cái khỉ mốc, đệ thấy rau nào mọc thế này chưa?" Chu Tứ Lang nói: "Mấy thứ này đều là hoa cỏ của Mãn Bảo, sau này các đệ ra sân chơi cẩn thận một chút, đừng giẫm vào."
Bạch Thiện Bảo lập tức nhớ ra, liếc xéo Mãn Bảo, "À" một tiếng thật dài, cười như không cười nói: "Hóa ra là thế à, ta đã bảo mà, tại sao tối nay lại có rau xanh tươi ngon miễn phí để ăn."
Bạch Nhị Lang không hiểu mô tê gì: "Thế là thế nào?"
Bạch Thiện Bảo bèn ra hiệu cho hắn nhìn sang nhà họ Diêm bên cạnh. Bạch Nhị Lang nháy mắt đã hiểu, cũng nhìn Mãn Bảo "À" một tiếng.
Hai người đồng thanh nói: "Muội phải mời khách!"
"Mời thì mời," Mãn Bảo cũng chẳng muốn ăn đồ Tứ ca nấu lắm, bèn quay đầu hỏi Chu Tứ Lang: "Tứ ca, huynh muốn ăn gì?"
Chu Tứ Lang đang định từ chối lập tức trầm tư, sau đó nói: "Ta muốn ăn gà hầm của nhà họ Triệu đầu hẻm, hương vị đó..."
Mãn Bảo nói: "Muội đi mua."
"Vậy mau đi đi, giờ trời tối rồi, chậm trễ ta sợ họ bán hết mất. Nhớ bảo nhà họ cho nhiều nước canh một chút, mang về ta chần rau xanh, ăn cũng rất ngon."
Mãn Bảo bổ sung: "Lại thái thịt lát bỏ vào nấu cùng, cũng rất ngon."
Bạch Thiện Bảo rất nghi ngờ: "Bỏ nhiều thứ thế có ngon không?"
"Chắc là ngon đấy, đại tẩu ta làm đặc biệt ngon. Hồi tết tẩu ấy từng thử dùng một con gà hầm lấy nước, sau đó thêm đủ thứ vào."
Bạch Thiện Bảo nói: "Nhưng đây là Tứ ca muội."
Mãn Bảo nghe xong cũng nghi ngờ, quay đầu nhìn ca ca nàng.
Chu Tứ Lang: "... Muội cứ mua đồ về trước đã rồi tính, đến lúc đó ta chia một nửa ra để chần, nếu không ngon thì ta với Đại Cát ăn phần không ngon đó."
Đại Cát: "..."
Nhóm Mãn Bảo đồng ý, bèn xách một cái giỏ đi ra cửa, hí hửng đi về phía đường cái.
Ra khỏi ngõ nhỏ là đến đường cái, trên đường cũng không náo nhiệt lắm, một là đang mùa làm ruộng, hai là hôm nay trời mưa.
Cho nên người ra đường rất ít, nhưng cũng có không ít người ra ngoài tìm đồ ăn.
Cửa hàng nhà họ Triệu ở cách đầu hẻm không xa, gà hầm nhà họ nổi tiếng thơm ngon, nổi danh ngang ngửa với gà hầm là há cảo chiên.
Dùng há cảo chiên nhúng nước canh gà ăn cùng, đặc biệt ngon.
