Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 861
Cập nhật lúc: 30/12/2025 12:12
Cậu tuổi còn nhỏ, đ.á.n.h nhau với người ta rất thiệt thòi.
Bạch Thiện Bảo bước xuống xe ngựa, gật đầu với Đại Cát nói: "Không cần lo lắng, chuyện này cũng không cần nói cho tổ mẫu, ta tự có cách giải quyết."
Cách giải quyết của Bạch Thiện Bảo chính là cũng kéo bè kết phái, cậu không cần quá nhiều, chỉ cần trong lớp có hai người đứng về phía cậu là được.
Bạch Thiện Bảo xách giỏ sách của mình, tới phòng học rồi ngồi vào chỗ của mình. Vệ Thần ở ký túc xá phủ học tới còn muộn hơn cậu một chút.
Vệ Thần theo thói quen đi vào từ cửa sau, vừa vào cửa nhìn thấy Bạch Thiện Bảo liền cười chào hỏi: "Bạch Đại Lang, huynh đến sớm thật đấy."
Nụ cười trên mặt Bạch Thiện Bảo cứng đờ, nghiêng đầu hỏi: "Bạch Đại Lang?"
"Đúng vậy," Vệ Thần không chút khách sáo đặt m.ô.n.g ngồi xuống bên cạnh cậu, nói: "Hôm qua huynh chẳng phải nói huynh là con một sao? Thế thì giống ta rồi."
Nhưng Bạch Thiện Bảo không quá quen với cách xưng hô này, trong trí nhớ của cậu, thường là đường ca cậu mới được gọi như vậy: "Huynh cứ gọi ta là Bạch Thiện đi."
"Thế thì khách sáo quá, vẫn là gọi Bạch Đại Lang hay hơn." Dù sao cũng là bạn bè từng tới nhà làm khách, ăn cơm nhà người ta, Vệ Thần rất tự nhiên, hích vai cậu một cái nói: "Chúng ta không phải là bạn bè sao?"
Bạch Thiện liền từ trong tay áo lấy ra một túi điểm tâm, đặt vào tay hắn nói: "Nè, bạn bè, đây là điểm tâm cho huynh, về chỗ ngồi của huynh đi thôi, ta muốn đọc bài sớm."
Người bạn này nói nhiều thật đấy.
Vệ Thần nhìn điểm tâm trong lòng bàn tay vô cùng vui vẻ: "Không ngờ Bạch huynh đệ còn nghĩ tới ta, đa tạ, đa tạ, vừa lúc ta chưa ăn sáng."
Bạch Thiện Bảo nghi hoặc: "Không ăn sáng sẽ không đau dạ dày sao?"
"Ai nha, thỉnh thoảng không ăn cũng không sao," Vệ Thần phất tay không để ý nói: "Hôm nay chẳng phải dậy muộn sao, bữa trưa chúng ta đi ăn sớm một chút là được."
Bạch Thiện Bảo chưa bao giờ trải qua việc không ăn sáng. Từ khi cậu hiểu chuyện, tổ mẫu đã dạy dỗ cậu, cho dù gặp chuyện lớn tày trời cũng không được chà đạp thân thể mình, cho nên một ngày ba bữa là bắt buộc phải ăn.
Cậu cùng lắm là lấy điểm tâm ăn thay bữa chính, đáng tiếc mỗi lần làm như vậy hậu quả chính là bị mắng một trận, sau đó bị phạt mấy ngày không được ăn điểm tâm.
Vệ Thần cầm điểm tâm về chỗ ngồi của mình. Học sinh trong phòng học như có như không nhìn về phía bọn họ. Khang Hiểu Đông vừa lúc từ ngoài cửa đi vào, chào hỏi mọi người, cũng chào Bạch Thiện Bảo, sau đó ngồi xuống bàn phía trước Vệ Thần.
Hắn hít hít mũi, quay đầu nhìn điểm tâm trong tay Vệ Thần, nhỏ giọng hỏi: "Điểm tâm này của Vệ huynh lấy từ nhà ăn phủ học à? Thơm thật đấy."
"Không phải, là nhà Bạch Đại Lang làm."
Khang Hiểu Đông ngẩn ra: "Bạch Đại Lang?"
Vệ Thần kỳ quái nhìn hắn một cái: "Chính là Bạch Thiện đấy, ta thấy vừa rồi huynh chào hỏi hắn, chắc là quen biết chứ?"
Khang Hiểu Đông theo bản năng gật đầu, sau đó lại lắc đầu, nghĩ lại mình hẳn là người thân nhất với Bạch Thiện trong lớp, vì thế lại gật đầu.
Vệ Thần thấy hắn lúc thì gật đầu, lúc thì lắc đầu, liền nói: "Huynh bị sái cổ à?"
Khang Hiểu Đông cạn lời một lúc, sau đó nhìn quanh các bạn học, lúc này mới hạ thấp giọng hỏi: "Sao huynh lại thân với Bạch... huynh đệ thế?"
Tuy rằng mới quen biết hai ngày, nhưng Khang Hiểu Đông đã hiểu rõ sự cao ngạo của Bạch Thiện, đó là thực sự cao ngạo nha.
Mặc cho quan học vụ quản lớp châm chọc cậu một trận ngay tiết học đầu tiên, kết quả Bạch Thiện lúc tự giới thiệu liền châm chọc lại ngay, không nhường nhịn mảy may, trực tiếp chọc quan học vụ tức đến mức mũi sắp bốc khói.
Sau đó trong lớp có bạn học đi đầu cô lập cậu, thậm chí ngầm trêu chọc cậu. Đổi thành bé trai mười hai tuổi khác, không, thậm chí là bạn học thành niên khác e rằng cũng phải sợ hãi, nhưng cậu thì không.
Cả người cậu giống như con nhím xù lông đ.â.m ngược lại, dù sao hôm qua sau một hồi tranh đấu gay gắt, đôi bên chẳng ai chiếm được lợi.
Tuy rằng không làm lớn chuyện đến chỗ quan học vụ, nhưng bạn học trong lớp đều biết cậu bé nhỏ tuổi nhất ngồi phía sau kia không dễ chọc.
