Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 948

Cập nhật lúc: 30/12/2025 12:26

Bạch Nhị lang cũng nói: “Cái này tốt hơn ghế nhiều.”

Hai người nhảy xuống xe, leo lên đống rơm rạ, rồi nhảy nhẹ một cái, vươn tay bám lấy đầu tường......

Hai người hồi ở thôn Thất Lí nghịch ngợm không ít, chuyện leo cây cũng làm thường xuyên, hơn nữa tuổi còn nhỏ, thân thể linh hoạt vô cùng. Mãn Bảo lại được Bạch Nhị lang đẩy một cái, cho nên tuy nàng thấp bé, nhưng vẫn bò được lên tường.

Mãn Bảo thở hổn hển ngồi trên đầu tường, sau khi ngồi vững liền đưa tay kéo Bạch Nhị lang.

Đại Cát đứng dưới chân tường ngửa đầu nhìn, không ngăn cản, cũng không giúp đỡ.

Bạch Nhị lang cao hơn nàng một chút, một tay kéo nàng, một tay ôm lấy đầu tường, chỉ chốc lát sau đã trèo lên được, hai người lúc này mới nhìn xuống dưới.

Bạch Thiện và Vệ Thần đang đứng dưới tường cười hì hì với bọn họ, vẫy tay nói: “Mau nhảy xuống.”

Mãn Bảo nhìn độ cao này, lắc đầu nói: “Cái này không được nha, cao quá.”

Vừa dứt lời, một bóng người nhẹ nhàng bay qua bên cạnh nàng, sau đó vững vàng đáp xuống bên trong tường.

Mãn Bảo trầm mặc một chút, sau đó tiếp tục cúi đầu nhìn Bạch Thiện, hỏi: “Có tìm được cái thang nào không?”

Vệ Thần lại sợ ngây người, nhìn Đại Cát đáp xuống cách đó không xa, lại nhìn hai người ngồi trên đầu tường, hỏi Bạch Thiện: “Huynh có hạ nhân như vậy, còn gọi ta tới làm gì?”

Bạch Thiện lại đẩy Vệ Thần ra phía trước, bắt cậu ta đứng dựa vào tường, nói với hai người bên trên: “Thang thì không có, nhưng có Vệ huynh đây, các người xem có thể giẫm lên vai huynh ấy xuống không.”

Vệ Thần không vui, lặp lại câu hỏi: “Đại Cát nhà huynh lợi hại như vậy, sao còn cần ta giúp?”

Bạch Thiện liền thở dài nói: “Đại Cát sẽ không giúp bọn ta đâu.”

Trên tường, Mãn Bảo và Bạch Nhị cùng nhau gật đầu.

Bọn họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, lúc mới hiểu chuyện Đại Cát đã đi theo phía sau, bao nhiêu năm nay sớm đã quen với nguyên tắc hành xử của hắn.

Về cơ bản hắn sẽ không ngăn cản bọn họ “làm chuyện xấu”, nhưng cũng sẽ không giúp đỡ, trừ khi bọn họ có khả năng bị thương nặng, bằng không ngày thường hắn cũng chỉ biết đ.á.n.h xe cho bọn họ mà thôi.

Bất quá bọn họ vẫn rất thích như vậy.

Lưu ma ma tuy rất thương bọn họ, chăm sóc từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, nhưng cái gì cũng ngăn cản, ăn thêm một miếng điểm tâm Lưu ma ma cũng phải lải nhải nửa ngày.

Bao nhiêu năm nay, ba đứa trẻ sớm đã quen với cách ở chung với Đại Cát.

Đó chính là bình thường cứ coi Đại Cát như không tồn tại, khi có nguy hiểm thì hét lên một tiếng Đại Cát là được.

Lúc còn nhỏ hơn chút nữa, Mãn Bảo cảm thấy Đại Cát cả ngày chẳng có ai bầu bạn nói chuyện thật đáng thương, liền hay tìm hắn nói chuyện, Bạch Thiện Bảo cũng hùa theo xem náo nhiệt.

Sau đó hai kẻ lắm mồm tí hon suýt nữa làm Đại Cát phát điên, cuối cùng Đại Cát phải nói chuyện với bọn họ rất nhiều lần mới duy trì được sự bình tĩnh như bây giờ.

Đại Cát thấy ánh mắt Vệ Thần nhìn qua, hắn liền quay đầu sang một bên, lộ ra thái độ việc không liên quan đến mình.

Vệ Thần mở to hai mắt, không thể tin nổi hỏi: “Trên đời này còn có hạ nhân như vậy sao? Cũng, cũng quá kiêu ngạo rồi đấy? Dựa vào cái gì chứ?”

Bạch Thiện thản nhiên nói: “Đây là công việc của Đại Cát, không dựa vào cái gì cả, rốt cuộc huynh có muốn giúp hay không?”

Vệ Thần ngước lên nhìn hai người kia lần nữa, hỏi: “Đồ lạnh của ta đâu?”

“Ngày mai ta mua mang vào cho huynh.”

“Không cần, ta muốn ăn lát nữa cơ.”

“Được rồi, lát nữa ta ra ngoài mua cho huynh.” Dù sao là học sinh ngoại trú, sau khi tan học cậu có thể tự do ra vào Phủ học.

Vệ Thần lúc này mới đi đến đứng dưới chân tường, thẳng người nói: “Ta nói trước, các người không thể cứ bắt ta giúp mãi được, lần này hai lần thì thôi, ta không thể cứ làm cái đệm cho các người giẫm mãi.”

Mãn Bảo giẫm lên vai cậu ta xuống trước, Vệ Thần loạng choạng một chút, nghiến răng nói: “Muội nặng quá đấy, có còn là con gái không hả?”

Mãn Bảo không thèm để ý đến cậu ta, chống tay vào tường ngồi xổm xuống, sau đó trượt từ vai cậu ta xuống đất.

Vệ Thần xoa xoa bả vai, để Bạch Nhị lang cũng giẫm lên vai xuống.

Bạch Thiện nói: “Chờ bọn họ cao thêm chút nữa là có thể nhảy xuống giống các bạn học khác rồi, cho nên huynh chịu khó chút, vất vả rồi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 947: Chương 948 | MonkeyD