Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 969
Cập nhật lúc: 30/12/2025 14:10
Mãn Bảo đã bắt đầu đọc đơn t.h.u.ố.c, Bạch Thiện nhẩm lại hai lần, ghi nhớ xong liền đi trước.
Quý Hạo ôm n.g.ự.c hỏi: "Hắn không ra ngoài mua thì đi đâu mua?"
Đến Mãn Bảo cũng không nhịn được nhìn hắn nói: "Các ngươi khụ khụ, ý ta là, Phủ học chẳng phải có y quan sao, chỗ y quan có t.h.u.ố.c."
"Đã bảo không thể để y quan biết..."
"Là huynh ấy đi, đâu phải ngươi đi, y quan làm sao biết được?" Mãn Bảo ngắt lời hắn: "Ngươi im lặng chút đi, đỡ chút nào, chúng ta đến chỗ các ngươi ở trước, đúng rồi, các ngươi có chỗ ở chứ?"
"Đương nhiên là có." Tuy bọn họ hôm nay mới bị ném vào ký túc xá, nhưng cái gì cần có đều có.
Ngụy Đình, Tiêu Vịnh và Vệ Thần cùng nhau đỡ người về ký túc xá. Mãn Bảo và Bạch Nhị lang đều là lần đầu tiên đến ký túc xá của Phủ học, rất tò mò nhìn ngó một hồi.
Ngụy Đình đã theo lời dặn của Mãn Bảo xuống phân phó hạ nhân trong ký túc xá chuẩn bị nước nóng và kéo.
Mãn Bảo nhìn gì cũng thấy lạ lẫm, rất muốn hỏi han vài câu, nhưng nghĩ đến thân phận hiện tại của mình lại kìm nén.
Quý Hạo đã nằm yên trên giường, còn đặc biệt phối hợp cởi hết áo trên. Ban đầu Vệ Thần không thấy có gì không ổn, nhưng khi thấy Mãn Bảo cầm một cái kéo đã hơ nóng đi tới, đồng t.ử cậu ta co rút lại, xoay người định đắp chăn cho Quý Hạo.
Mãn Bảo nhanh tay lẹ mắt giữ c.h.ặ.t chăn, không tán đồng nhìn Vệ Thần: "Huynh làm gì thế?"
Quý Hạo cũng trừng mắt nhìn cậu ta: "Ngươi đừng có làm bẩn chăn của ta, cẩn thận ta bắt ngươi đổi chăn đấy."
Vệ Thần quay sang nhìn Bạch Nhị lang, ra sức nháy mắt, Bạch Nhị lang tiến lên hỏi: "Vệ đại ca, mắt huynh bị chuột rút à?"
Vệ Thần: "......"
Cậu ta cúi đầu nhìn n.g.ự.c Quý Hạo m.á.u me đầm đìa, không nhịn được quay đi chỗ khác, thấy Mãn Bảo cầm kéo liền sửng sốt: "Mãn Bảo, muội không định dùng kéo cắt vết thương của hắn rộng ra thêm chứ?"
"Cái gì?!" Quý Hạo suýt chút nữa bật dậy khỏi giường. Mãn Bảo nhanh tay ấn đầu hắn xuống, trừng mắt nhìn Bạch Nhị lang một cái: "Không hiểu thì đừng nói lung tung, dọa c.h.ế.t bệnh nhân thì tính cho huynh hay tính cho muội?"
Mãn Bảo quay lại dịu dàng nhìn Quý Hạo nói: "Ngươi đừng sợ, ta chỉ là không ngờ ngươi cởi áo nhanh thế, còn tưởng phải dùng kéo cắt áo cơ."
Đây là bệnh nhân đầu tiên theo đúng nghĩa của nàng. Trước kia ở hiệu t.h.u.ố.c, nàng tuy cũng khám bệnh, nhưng việc xử lý cuối cùng đều do nhóm Kỷ đại phu làm.
Ngay cả bây giờ Kỷ đại phu đã cho nàng kê đơn, thì cũng là kê dưới sự hỗ trợ của ông, chưa từng hoàn toàn độc lập khám một ca bệnh nào.
Cho nên đối với bệnh nhân Quý Hạo này, Mãn Bảo rất hài lòng.
Cho dù bọn họ vừa mới đ.á.n.h nhau xong.
Nhưng ánh mắt Quý Hạo nhìn Mãn Bảo càng thêm kinh hãi, hắn run rẩy nhìn Vệ Thần và Ngụy Đình: "Các, các ngươi phải trông chừng cẩn thận, đừng để hắn mưu tài hại mệnh, không, không đúng, là quan báo tư thù, hình như cũng không đúng..."
Vệ Thần muốn bịt miệng hắn lại: "Ngươi im đi, người ta đang khám bệnh cho ngươi đấy."
Nước sôi đã được đổ vào chậu từ sớm, Mãn Bảo đặt kéo xuống, vò vò khăn vải ngâm trong chậu, cảm thấy nhiệt độ vừa phải liền dùng ngón tay nhón lên giũ giũ, thấy không quá nóng liền vắt hơi khô, sau đó lau vết thương cho hắn.
Sắc mặt Quý Hạo nháy mắt trắng bệch, c.ắ.n c.h.ặ.t môi không nói lời nào.
Bạch Thiện rất nhanh đã quay lại. Ngụy Đình và Tiêu Vịnh không ngờ cậu thực sự có thể lấy được t.h.u.ố.c từ chỗ y quan, nhất thời ngẩn ra: "Tại sao y quan lại đưa t.h.u.ố.c cho cậu?"
Bạch Thiện: "Vì chúng tôi quan hệ tốt."
Cậu đặt t.h.u.ố.c sang bên cạnh, ghé đầu nhìn vết thương của Quý Hạo. Bây giờ hắn đã cởi hết áo trên, lại đang nằm, vết thương nhìn càng rõ ràng hơn.
Cậu hơi nhíu mày: "Vết thương từ hôm qua mà vẫn chưa cầm m.á.u?"
"Cầm rồi," Quý Hạo vừa chịu đau vừa nghiến răng nghiến lợi nói: "Là do bị ngươi đẩy, sau đó mới rách ra chảy m.á.u lại."
"Thôi đi, vết thương này của ngươi làm gì có dấu hiệu đóng vảy?" Bạch Thiện đâu phải trẻ con không biết gì, bên cạnh có một người bạn nhỏ học y, cậu tự nhiên cũng biết chút kiến thức y lý, thậm chí còn từng cẩn thận đọc qua sách y.
Ngày thường cũng nghe Mãn Bảo kể chuyện ở hiệu t.h.u.ố.c không ít, vết thương này của Quý Hạo nhìn qua là biết không có xu hướng khép miệng, cho dù cậu không đẩy hắn, chỉ cần hắn cử động mạnh một chút, vết thương cũng sẽ chảy m.á.u lại.
