Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 981
Cập nhật lúc: 30/12/2025 14:12
Mắt Mãn Bảo hơi trừng lớn, nhớ tới hôm qua Bạch Thiện hình như có nói, hôm nay tiên sinh bọn họ muốn dẫn bọn họ đi núi Tê Hà leo núi, coi như một hoạt động của lớp Giáp Tam bọn họ, sau đó sẽ được nghỉ.
Mãn Bảo có chút bất an, lập tức ra cửa nói: "Ta phải về nhà đây."
Dứt lời cõng gùi chạy chậm về nhà.
Mãn Bảo chạy một mạch về đến tiểu viện, lúc này mới nhớ ra hiện tại vẫn chưa đến giờ Phủ học tan học, Bạch Thiện không thể nào về nhà được.
Nàng bình tĩnh lại một chút, đẩy cửa đi vào. Chu Tứ lang và Chu Lập Quân vừa vặn mới đi bán hạt giống ở quê về, hai người phơi nắng đen nhẻm, đang ngồi bên bàn ăn mì.
Đầu bếp nữ thấy Mãn Bảo liền cười hỏi: "Mãn tiểu thư, cô có muốn làm một bát mì không?"
Mãn Bảo lắc đầu, hỏi Chu Tứ lang: "Tứ ca, huynh no chưa?"
Chu Tứ lang nhìn bát mì còn hơn một nửa trước mặt, vừa ăn vừa hỏi: "Sao thế?"
"Đưa muội đi núi Tê Hà một chuyến, Thiện Bảo ở đó, nhưng núi Tê Hà hình như xảy ra chuyện rồi."
Chu Tứ lang vội vàng nhét thêm hai miếng mì vào miệng, đứng dậy hỏi: "Vậy có cần đi tìm Trang tiên sinh không? Cậu ấy xảy ra chuyện gì, Đại Cát chẳng phải đi theo cậu ấy sao?"
"Muội cũng không biết, nhưng có người đến hiệu t.h.u.ố.c tìm Kỷ đại phu, nói là có người ngã ngựa, muội muốn đi xem sao."
Dung dì kêu lên một tiếng, cũng lo lắng nói: "Thiếu gia nghịch ngợm lắm, mong là đừng phải cậu ấy."
Bà lập tức vào bếp gói mấy miếng điểm tâm cho Chu Tứ lang, nói: "Mau đi đi, mau đi đi, đói bụng thì ăn trên đường."
Chu Tứ lang nhận lấy nhét vào n.g.ự.c, đã đi dắt ngựa đóng xe. Chu Lập Quân vội vàng ăn hai miếng mì, cũng đuổi theo: "Tiểu cô, cháu đi cùng mọi người."
Mãn Bảo ngồi trong xe ngựa, tay nắm c.h.ặ.t lấy quai gùi, nhỏ giọng nói: "Có lẽ là muội nghĩ nhiều thôi, huynh ấy không sao đâu."
Chu Tứ lang quất roi vào không trung, thúc ngựa tăng tốc.
Đến chân núi Tê Hà, ba người đứng bên đường nhìn nhau ngơ ngác: "Chỗ này chỗ nào phi ngựa được? Bọn họ ở trên núi à?"
Chu Tứ lang nhìn trái nhìn phải rồi nói: "Các muội đợi ở đây, ta đi hỏi thăm xem sao."
Đang định đi tìm một người dân địa phương trông lớn tuổi hỏi thăm, một con ngựa từ ngã rẽ phía trước chạy tới. Người ngồi trên lưng ngựa vừa tăng tốc vừa vẫy tay hét lớn: "Mau tránh ra, mau tránh ra..."
Chu Tứ lang vội vàng nhảy lùi lại né tránh. Mãn Bảo ngẩng đầu nhìn thoáng qua, lập tức nhìn thấy d.ư.ợ.c đồng đang ngồi phía sau la hét thất thanh, liền không nhịn được kêu lên: "Tiểu Viên ca!"
Dược đồng quay đầu nhìn thấy Mãn Bảo, mắt sáng lên, lập tức kêu to: "Ở đây, ở đây, đừng chạy nữa, Kỷ đại phu bảo tiểu đại phu đang ở đây này..."
Con ngựa đã chạy đi một đoạn xa lại quay đầu chạy lại. Người trên ngựa quét mắt nhìn ba người Chu Tứ lang một cái, lập tức đẩy d.ư.ợ.c đồng xuống, đưa tay định túm lấy Chu Tứ lang.
Chu Tứ lang nhảy lùi lại, không để hắn bắt được.
Dược đồng chật vật ngẩng đầu lên nói: "Ai da, không phải hắn, là cô ấy, Mãn tiểu thư, Kỷ đại phu gọi cô đi cứu mạng đấy. Máu của Quý công t.ử không cầm được, nguy hiểm lắm, Kỷ đại phu bảo cô đến dùng châm cứu thử một lần xem sao..."
Mãn Bảo liền thở phào nhẹ nhõm một nửa: "Người bị thương họ Quý à."
"Đúng vậy, đúng vậy, là tiểu công t.ử nhà họ Quý. Mãn tiểu thư, chúng ta đi nhanh thôi, thời gian không đợi người đâu."
Người trên ngựa cũng lập tức nhảy xuống khom người mời Mãn Bảo đi cứu mạng. Tuy trong lòng hắn rất nghi ngờ, nhưng thấy vẻ cung kính trên mặt d.ư.ợ.c đồng không giống giả bộ, hơn nữa bên cạnh nàng còn có Chu Tứ lang đi cùng, hắn không dám giống như lúc bắt d.ư.ợ.c đồng mà xách nàng lên ngựa.
Mãn Bảo liền leo lên xe ngựa, thuận tiện kéo cả d.ư.ợ.c đồng lên: "Đi thôi."
Chu Tứ lang đ.á.n.h xe. Mãn Bảo lén nhìn người bên ngoài qua cửa xe, nhỏ giọng hỏi d.ư.ợ.c đồng: "Tiểu Viên ca, sao huynh đến nhanh thế?"
"Ta vừa đến, chỉ kịp nhìn bệnh nhân một cái đã bị Kỷ đại phu sai ra ngoài tìm người." Tiểu Viên cũng nhìn ra ngoài, thì thầm với Mãn Bảo: "Kỷ đại phu dặn, cô đến đó cứ nói là thử một lần xem sao, đừng nói chắc chắn quá. Quý công t.ử bị thương nặng lắm, chúng ta đến lại muộn, giờ cũng chỉ có thể là tận nhân lực tri thiên mệnh thôi."
