Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng. - Chương 376: Hai Mã Chạm Mặt Nhau
Cập nhật lúc: 12/04/2026 05:10
Tô Ngữ và Khương Kỳ nói xong, liền nhìn về phía Tô Ngôn. Thấy hắn vẫn còn chưa hiểu chuyện, mỉm cười tiếp:
“Đệ đến trước, không phải đã nói sẽ chờ Trụ T.ử tới Thịnh Kinh để thi, chẳng lẽ lúc hắn đến đệ muốn ra ngoài ở trường thi nhìn hắn thi hay sao?”
“Đương nhiên không phải,”
Tô Ngôn cắt lời,
“Đệ cũng muốn đi thi, còn muốn làm quan, để tỷ tỷ và tỷ phu cùng mọi người đều hưởng phúc.”
Tô Ngữ cười gật đầu:
“Đúng vậy, chúng ta luôn ở đây người ngoài không tìm được, nhưng ngươi cũng không thể đi học đường được.”
Tô Ngôn tuy vẫn chưa rõ vì sao phải ra ngoài nhưng phải đi học đường hắn biết điều đó. Sau khi Tô Ngữ nói xong, hắn chỉ nghiêm túc gật đầu, tỏ ra đã hiểu không nói thêm gì nữa.
Ngày thứ hai, sau bữa sáng Tô Ngữ cùng mọi người ngồi xe ngựa ra ngoài, còn bốn tiểu gia hỏa không được mang theo.
Tô Ngữ thả Phì Phì và Tiểu Bạch, Đại Hắc và Tiểu Hắc, còn có tiểu Hoa ra, giao cho bọn họ trông bốn tiểu gia hỏa. Như vậy sẽ không có lo lắng gì về sau.
Bất kể xảy ra chuyện gì, Phì Phì có thể trực tiếp thu tất cả mọi người vào trong không gian.
Lần này Tô Ngôn lại không muốn đi cùng.
Theo lời hắn, mùa đông này đã lỡ quá nhiều thời gian, hiện giờ đã ổn định hắn muốn ôn tập bài vở để sang năm đi học, không bị người khác vượt tiến độ.
Tất nhiên, tiện thể ở nhà hắn cũng có thể chăm chút bốn tiểu gia hỏa.
Với quyết định của Tô Ngôn, Tô Ngữ cũng không phản bác.
Vậy nên ra ngoài, gồm Tô Ngữ, Khương Kỳ, Nhược Tà, Khanh Yên, Thủy Minh, Lạc Tâm và sáu người đ.á.n.h xe Hà Tam.
Vì chỉ có sáu người, không cần mang nha hoàn nên thẳng thắn ngồi một xe ngựa.
Chính là chiếc xe ngựa thời gian trước gấp rút lên đường , Tô Ngữ và Khương Kỳ mang theo ba đứa nhỏ cùng ngồi ngồi kia.
Xe từ trong ngõ chạy ra, phía sau liền có một cậu nhóc canh cổng, tay cầm gậy sắt cài lại cửa nghiêm ngặt. Các chủ nhân ra ngoài, họ chỉ cần bảo vệ gia đình.
Dù Tô Ngôn thiếu gia trông coi, còn có mấy con thú mạnh, bọn họ vẫn phải làm tốt không thì sẽ tỏ ra vô năng.
Xe ngựa chạy dài trong ngõ, rẽ một khúc mới ra đường lớn, người đi lại đông hơn.
“Hôm nay hình như không thấy ai tìm chúng ta.”
Tô Ngữ nhìn qua cửa sổ, buông rèm nói với mọi người:
“Có lẽ thấy tìm không ra nên thôi không tìm nữa.”
Lục Du Kỳ cười ha hả:
“Dù sao, chúng ta còn tránh được lục soát của Hoàng thượng, chuyện này rất đáng tự hào.”
Đối với điểm quan tâm của Lục Du Kỳ so với mọi người vĩnh viễn không đồng dạng, Tô Ngữ đã quen, nên không ai nói thêm.
“Thình thịch!”
Một tiếng vang lớn, cả xe rung mạnh, mọi người không kịp phòng bị ngã qua ngã lại.
Mọi người giữ thăng bằng, vừa định hỏi chuyện gì lại nghe Hà Tam kêu t.h.ả.m thiết.
Tô Ngữ sắc mặt lạnh lẽo, chưa kịp xuống xe, cũng cảm nhận sát khí từ trên mui xe dồn xuống.
Cỗ sát khí đến thùng xe từ giữa phân ra hai, ánh mắt xuyên khe hở liếc xuống.
Tô Ngữ liếc mắt nhìn mui xe, sát ý trong mắt dày đặc.
Khương Kỳ vươn tay, c.h.é.m vào mui xe. Mui xe vỡ tan, mọi người nhảy xuống tản ra bốn phương.
Ra ngoài, Tô Ngữ mới nhìn rõ chuyện gì xảy ra.
Hóa ra trước xe họ có một con ngựa màu táo đỏ.
Cưỡi ngựa là một mỹ mặc hồng y.
Mỹ nhân môi đỏ mọng như lửa, hơi hướng về phía trước nói, biểu lộ ra một loại phong tình khác biệt.
"Ta nói, là ai ngồi chiếc xe ngựa nghèo kiết hủ lậu như vậy , không nghĩ đến là các ngươi."
Nữ t.ử nói, cong môi khẽ cười, tiếng cười càng xinh đẹp.
Tô Ngữ có chút nghi hoặc, ý nàng ta nói là nhận ra bọn họ, nhưng rốt cuộc nàng ta là ai?
Chẳng mấy chốc, nữ t.ử đã đưa ra đáp án.
“Thủy Minh, Lạc Tâm, nửa tháng qua, Thịnh kinh vì các ngươi mà sắp lật trời nhưng vẫn không tìm thấy các ngươi. Hoàng thượng đã không tìm nữa, các ngươi lại mạo hiểm ra ngoài vẫn núp trong bóng tối quan sát.”
Lời nữ t.ử khó nghe, nhưng mọi người phân tích ra thông tin hữu dụng.
Không ngờ, họ vừa định đi ra ngoài Hoàng thượng đã kịp nhìn thấy.
Dù tiếc nuối nhưng vẫn còn cách khác, nữ nhân trước mắt chính là biện pháp.
“Khương Tĩnh Vân, mấy năm không gặp, ngươi vẫn không thay đổi chút nào.”
Lạc Tâm cười nói.
Khương Tĩnh Vân nhếch cằm, ngạo nghễ:
“Bản tiểu thư đoan trang, dù bao năm cũng không đổi.”
Lạc Tâm lắc đầu:
“Ngươi hiểu nhầm. Ý ta nói là miệng ngươi tiện, vẫn y nguyên…”
“Ngươi…”
Khương Tĩnh Vân trợn mắt, tức giận muốn đáp tả nhưng quá bực, một lúc không nói được.
Lạc Tâm chau mày:
“Sao? Ta nói thật nhưng ngươi không cần vội vàng thừa nhận. Nhìn xem, kích động quá lời cũng nói không ra.”
Theo Lạc Tâm, sắc mặt Khương Tĩnh Vân càng khó coi, cuối cùng đen như nồi úp.
Tô Ngữ ngừng nghe, bội phục Lạc Tâm.
Không ngờ Lạc Tâm có thể khiến tiểu mỹ nhân tức đến biến dạng như vậy.
“Hà thúc, ngươi không sao chứ?”
Lục Du Kỳ đi tới, ngồi xổm bên Hà Tam ân cần hỏi.
Hà Tam lắc đầu:
“Không có gì.”
Nhìn trên người Hà Tam không có vết thương, chỉ có vết chân trên bụng, không có vấn đề gì. Lục Du Kỳ hỏi:
“Chuyện gì vừa xảy ra?”
Hà Tam liếc Khương Tĩnh Vân, chậm rãi nói:
“Ngựa của vị tiểu thư này chạy quá nhanh, ta né không kịp liền va vào nàng.”
“Thực ra chỉ là hai con ngựa va nhau, không có gì lớn. Ta chuẩn bị xin lỗi nhưng nàng ta từ trên ngựa nhảy xuống, đá ta từ xe ngựa xuống.”
“Đạp ta xuống xong, nàng còn dùng kiếm của mình, nhìn một chút trên mui xe, rồi sau đó, ta đã thấy xe bị phá nát…”
---
Hết chương 376.
