Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng. - Chương 56: Triệu Trân
Cập nhật lúc: 29/03/2026 02:01
"Vậy được rồi." Tô Ngữ gật đầu đồng ý.
Dù sao ở đâu dưỡng cũng thế, nàng vốn không biết dưỡng, cuối cùng vẫn phải nhờ Khương Kỳ lo liệu.
Thu dọn đồ đạc sơ qua, ba người liền trở lại viện bên kia.
Khương Kỳ dắt con la đến cạnh nhà bếp, dưới mái lều cỏ. Trong nhà vốn không có máng cho la ăn, đành lấy một cái chậu lớn đặt lên ghế cho cao, để nó có thể uống nước, ăn thức ăn.
An trí xong, Khương Kỳ chuẩn bị ra ngoài. Tô Ngữ thấy vậy liền hỏi:
"Ngươi đi đâu?"
Khương Kỳ đáp:
"Không phải định dựng cho nó một cái lều ở viện bên kia sao? Ta đi c.h.ặ.t ít cây hoặc trúc về."
Tô Ngữ suy nghĩ rồi nói:
"Ta đi cùng ngươi."
Khương Kỳ không phản đối, chỉ đứng yên chờ nàng.
Tô Ngữ dặn dò Tô Ngôn ở nhà viết chữ, lát nữa họ sẽ về. Sau đó hai người cùng ra khỏi viện, hướng phía Vân Vụ sơn mà đi.
Dưới chân núi có một rừng cây và một rừng trúc, muốn lấy gì cũng tiện.
Hai người mới đi được một đoạn thì phía sau có người gọi. Quay lại, Tô Ngữ thấy một tiểu cô nương chừng mười bốn, mười lăm tuổi chạy đến. Gương mặt nàng không tệ, chỉ làn da hơi đen. Miệng lúc thì gọi "Khương Kỳ", lúc thì gọi "Ngũ ca".
Vừa chạy vừa thở hổn hển, đến gần họ mới giảm bước.
Tô Ngữ nghi hoặc nhìn Khương Kỳ, không hiểu người này là ai. Mấy tháng nay nàng chưa từng thấy có cô gái nào tìm hắn.
Khương Kỳ thấy vậy liền giải thích:
"Đây là con gái của Triệu Đại Trụ."
Nghe thế, Tô Ngữ liền nhớ ra.
Triệu Đại Trụ chính là người từng cứu Khương Kỳ trong núi, nhưng cũng tham bạc, bắt hắn làm việc mấy năm. Sau cùng dùng hai mươi lượng bạc và hai mẫu đất hoang để đuổi hắn ra ngoài.
Nghĩ tới đó, sắc mặt Tô Ngữ hơi thay đổi, nhưng nhìn vẻ thản nhiên của Khương Kỳ, nàng cũng chỉ nén xuống sự khó chịu trong lòng.
Cô nương kia chạy đến trước mặt, nhân lúc còn đang thở, Tô Ngữ quan sát kỹ nàng ta một chút.
Nàng ta tên Triệu Trân, mười lăm tuổi, bằng tuổi Tô Ngữ. Triệu gia có bốn nhi t.ử và một nữ nhi, tên đều lấy theo “Phúc, Lộc, Thọ, Hỉ”. Triệu Trân là nữ nhi út, cưng chiều nhất nhà, nên được đặt tên là “Trân”.
Đã bốn tháng từ ngày Khương Kỳ rời Triệu gia, giờ gặp lại, nàng thấy hắn vẫn như cũ.
Tầm mắt Triệu Trân rơi lên người Tô Ngữ, chăm chú nhìn một lượt. So với tin đồn, Tô Ngữ không hề giống. Nếu thật sự nhát gan nhu nhược như lời đồn, e rằng nàng đã chẳng thể sống đến giờ, lại còn sống khá tốt.
Bị nhìn chằm chằm, Tô Ngữ thấy khó chịu, định mở miệng thì Khương Kỳ đã hỏi trước:
"Ngươi có chuyện gì?"
Triệu Trân lúc này mới thu hồi ánh mắt, nhìn thẳng Khương Kỳ, trên mặt hiện nụ cười dịu dàng:
"Ngũ ca."
Một tiếng “ngũ ca” khiến Tô Ngữ lạnh sống lưng, rõ ràng trời nắng ch.ói chang mà nàng lại thấy như có luồng gió lạnh thổi qua.
Khương Kỳ nhíu mày, không vui nói:
"Hảo hảo nói chuyện."
Người khác không rõ, nhưng hắn thừa biết, từ trước tới nay Triệu Trân chưa từng cho hắn sắc mặt tốt, đừng nói chi gọi hắn “ca ca”. Nay bỗng dưng đổi giọng, tất nhiên có mục đích.
Quả nhiên, Triệu Trân nói:
"Cha nương biết ngươi bận nên mấy tháng nay không tới làm phiền. Giờ thấy ngươi cũng dựng xong nhà cửa, cha nương muốn sang ở vài ngày, tiện thể giúp ngươi mua sắm thêm gia cụ, cũng coi như góp chút ý kiến. Ngươi nói có đúng không, ngũ ca?"
Tô Ngữ và Khương Kỳ nhìn nhau, liền hiểu rõ đây là ý của Triệu Đại Trụ và Điền thị.
Khương Kỳ định mở miệng thì Tô Ngữ vội kéo tay hắn, cười nói:
"Sao có thể phiền các ngươi? Nhà các ngươi đông người, việc vặt nhiều, chúng ta ở đây cũng có thể tự lo được."
Triệu Trân liếc nàng, giọng lạnh nhạt:
"Ngươi tính là gì? Ta đang nói chuyện với ngũ ca, đâu tới lượt ngươi xen vào? Chẳng qua chỉ bỏ ra hai mươi lượng bạc, ngươi thật coi mình là nữ chủ nhân sao?"
Nụ cười trên mặt Tô Ngữ lập tức biến mất.
Nàng lạnh mặt nhìn Triệu Trân, trong lòng tức giận. Để một tiểu nha đầu mắng trên đầu mình, nếu không dạy cho nàng ta một bài học, thì sống uổng phí ba kiếp.
"Ta có phải nữ chủ nhân hay không, đâu cần ngươi định đoạt."
Tô Ngữ lạnh lùng nói tiếp:
"Chuyện trong nhà, ta lo được. Không cần ngươi chen vào. Còn cha nương, huynh muội ngươi vốn chẳng có chút huyết thống nào với Khương Kỳ, lại còn mặt dày tự xưng cha nương, thật đúng là mơ mộng hão huyền."
Lời này làm mặt Triệu Trân đỏ bừng. Nàng ta không dám nhìn Tô Ngữ, chỉ trừng mắt với Khương Kỳ:
"Ngũ ca, ngươi mặc kệ sao? Cha nương nuôi ngươi nhiều năm, chẳng lẽ nuôi uổng công? Chẳng lẽ ngươi muốn bị người đời mắng là bạch nhãn lang?"
Khương Kỳ nhàn nhạt đáp:
"Rốt cuộc là ai nuôi ai, ngươi có thể về mà hỏi cho rõ."
HẾT CHƯƠNG 56.
