Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng. - Chương 634: Cùng Ta Tỷ Thí Một Trận
Cập nhật lúc: 20/04/2026 09:01
Đối với Ngũ Suất mà nói, đây quả thực là một sự sỉ nhục vô cùng lớn.
Hắn đường đường là công t.ử của phủ thành chủ, muốn dạng mỹ nữ nào mà chẳng có cần gì phải đi cướp vợ người khác?
Nghĩ đến đây Ngũ Suất lạnh lùng nói:
“Lạc cô nương hiểu lầm rồi, Ngũ mỗ ta vẫn chưa đến mức đói khát đến thế. Ta sở dĩ lên tiếng là không muốn để Lạc cô nương quấy rầy chúng ta mua rau linh.”
Lạc Mỹ Quân thật sự không ngờ rằng, Ngũ Suất lại nói như vậy.
Ý tứ trong lời nói của Ngũ Suất, rõ ràng là đang ám chỉ rằng Lạc Mỹ Quân là một dâm phụ, đói khát khó nhịn nên mới đi cướp chồng của người khác.
“Chẳng qua chỉ là một ít rau linh, nói cho hay thì là bán rau linh, nói khó nghe thì chẳng qua chỉ là mấy tiện nhân bán rau mà thôi. Thật không hiểu sao các ngươi lại phải tâng bốc chúng, còn phải xếp hàng ở đây. Theo ta thấy cứ bắt hết chúng lại, nghiêm hình tra khảo, không tin là không hỏi ra được xuất xứ của đám rau linh này. Đến lúc đó các gia tộc chúng ta chia nhau là được, cũng đỡ phải chạy tới chạy lui lãng phí thời gian.”
Lời của Lạc Mỹ Quân tuy chưa nói hết nhưng cũng có thể đoán được, vế sau không gì khác hơn là lãng phí kim tiền.
Mua đám rau linh này không chỉ tốn một chút kim tiền.
Hơn nữa nhóm Tô Ngữ đã bán rau linh được một tháng, dù họ không biết chính xác số lượng bán ra nhưng cũng có thể tưởng tượng được đó chắc chắn là một khoản tài sản không nhỏ.
Chỉ cần nhìn vào cảnh sân viện này gần như không còn chỗ trống là có thể đoán được một hai.
Trong tình huống như vậy, nếu bắt nhóm người Khương Kỳ lại chẳng phải là có thể lấy lại được số kim tiền mà gia tộc mình đã bỏ ra trước đó sao? Chuyện tốt như vậy cớ sao lại không làm?
Quan trọng nhất là như vậy thì Khương Kỳ sẽ là của nàng ta.
Chỉ cần không có sự tồn tại của ả đàn bà Tô Ngữ, nàng ta tin rằng chẳng bao lâu nữa Khương Kỳ chắc chắn sẽ quỳ dưới chân váy thạch lựu của nàng ta.
Đến lúc đó nàng ta nhất định phải hành hạ đủ kiểu tên nam nhân này, để xem hắn còn lấy gì mà kiêu ngạo.
Nàng ta đã hạ mình đến thế vậy mà đổi lại không được một cái ngoái đầu nhìn của hắn, quả thực là tức c.h.ế.t nàng ta.
Trong lòng Lạc Mỹ Quân đang tưởng tượng viễn cảnh tốt đẹp vô hạn, Tô Ngữ cũng có thể nhìn thấy vẻ vui sướng trong mắt nàng ta.
“Ngũ công t.ử thấy đề nghị này của ta thế nào? Nếu thấy được chúng ta có thể động thủ ngay bây giờ.”
Lạc Mỹ Quân nói xong, chăm chú nhìn Ngũ Suất chờ hắn cho nàng ta một câu trả lời.
Trong lòng Lạc Mỹ Quân, Ngũ Suất chắc chắn sẽ đồng ý, dù sao đối với bất kỳ ai mà nói đây cũng là một sự hấp dẫn không nhỏ.
Thế nhưng ai mà ngờ, nàng ta lại thấy Ngũ Suất kiên quyết lắc đầu:
“Chuyện tán tận lương tâm như vậy, há là Ngũ Suất ta sẽ làm sao?”
Lạc Mỹ Quân nghe vậy quả thực cảm thấy mình đã nghe nhầm.
Vừa rồi Ngũ Suất nói cái gì?
Nàng ta tán tận lương tâm?
Chuyện như vậy hắn, Ngũ Suất sẽ không làm?
Vậy trước đây kẻ động một chút là tru di tam tộc nhà người khác là ai?
Cảm thấy mình vừa nghe được câu chuyện nực cười nhất trên đời, Lạc Mỹ Quân nhất thời cười đến run cả người, ngả nghiêng ngả ngửa.
Khó khăn lắm mới nín được cười, nàng ta vẫn cảm thấy có chút buồn cười.
Ngũ Suất nhìn Lạc Mỹ Quân như đang nhìn một kẻ ngốc:
“Lạc tiểu thư đây là bệnh cũ tái phát sao? Không biết là bệnh gì ta thấy có chút giống bệnh động kinh. Có bệnh như vậy thì tốt nhất nên ở yên trong nhà, ra ngoài mà phát bệnh thì rất dọa người.”
Lạc Mỹ Quân kinh ngạc trừng lớn hai mắt đây là tình huống gì?
Nàng ta có bệnh từ bao giờ?
“Ngũ Suất, ngươi còn dám nói thêm một câu nữa, tin hay không bản cô nương cắt lưỡi của ngươi. Đừng tưởng ngươi là công t.ử của thành chủ thì ta không dám làm gì ngươi.”
Đối với lời uy h.i.ế.p của Lạc Mỹ Quân, Ngũ Suất không hề để tâm, hắn vừa định mở miệng đáp trả thì đã bị Tô Ngữ ngăn lại.
Tô Ngữ trong bộ y phục màu đỏ rực, càng tôn lên làn da trắng như ngọc của nàng.
Chỉ thấy nàng chậm rãi đứng dậy lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác.
Dù sao cũng đã quen biết được một tháng, trong suốt một tháng qua hắn vẫn luôn cảm thấy, Tô Ngữ là một nữ nhân dịu dàng.
Tuy không phải kiểu chim nhỏ nép vào người nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác như gió xuân ấm áp.
Chưa nói đã cười có lẽ chính là để hình dung người như Tô Ngữ.
Thế nhưng Tô Ngữ của hiện tại lại mang đến cho hắn một cảm giác hoàn toàn khác.
Giống như một con mèo vô hại, bỗng nhiên giương ra móng vuốt sắc nhọn biến thành một con mãnh hổ.
“Vừa rồi đa tạ Ngũ công t.ử đã thay ta nói chuyện nhưng chuyện của ta, ta vẫn thích tự mình giải quyết hơn.”
Tô Ngữ nói xong liền nhìn về phía Lạc Mỹ Quân.
“Lạc cô nương, hay là hai chúng ta tỷ thí một trận, cô nương thấy thế nào?”
Lạc Mỹ Quân nghe vậy như nghe được chuyện nực cười:
“Chỉ bằng ngươi, cũng xứng tỷ thí với bản cô nương sao?”
Tô Ngữ gật đầu, đối với sự khinh thường của Lạc Mỹ Quân không hề có chút phẫn nộ nào:
“Sao nào, Lạc cô nương đây là không dám sao?”
“Ha hả, không dám sao? Ta có gì mà không dám. Có điều ngươi lấy cái gì để tỷ thí với bản cô nương? Phải có tiền cược chứ. Ngươi nói có đúng không?”
Tô Ngữ suy nghĩ một chút rồi nói:
“Muốn có tiền cược cũng được thôi, không biết Lạc cô nương có thể lấy ra thứ gì để cược.”
Lạc Mỹ Quân khẽ hất cằm:
“Ngươi mà thắng ta, ta sẽ đem Khương Kỳ tặng cho ngươi được không?”
Tô Ngữ nghe vậy, nụ cười trên mặt lập tức biến mất trong mắt hàn quang chợt lóe lên rồi tắt.
Chưa đợi Lạc Mỹ Quân nhìn rõ, Tô Ngữ đã lướt đến trước mặt nàng ta:
“Ngươi muốn làm…”
“Làm ngươi.”
Chưa đợi Lạc Mỹ Quân hỏi xong, giọng nói lạnh lùng của Tô Ngữ đã vang lên bên tai nàng ta.
Đi kèm với câu nói đó là một cái tát giòn giã.
Cái tát này không chỉ đ.á.n.h cho Lạc Mỹ Quân choáng váng mà ngay cả Ngũ Suất cũng trợn tròn hai mắt, không thể tin nổi nhìn Tô Ngữ.
Còn những người ở cách đó không xa vốn đang hứng thú theo dõi màn kịch này.
Vốn tưởng sẽ được xem Tô Ngữ bẽ mặt, ai ngờ Tô Ngữ còn chưa bẽ mặt, Lạc Mỹ Quân đã ăn một cái tát trước.
Bốn thị vệ vốn đứng sau lưng Lạc Mỹ Quân, lúc này đều bước lên một bước định ra tay với Tô Ngữ thì đã bị Lạc Mỹ Quân lên tiếng ngăn lại.
“Tất cả dừng tay cho ta.”
Nghiêm nghị ngăn cản những người này, Lạc Mỹ Quân khẽ xoa má mình.
Nơi đó vẫn còn nóng rát không cần nhìn nàng cũng biết, chắc chắn đã đỏ ửng một mảng.
Nếu không phải nàng là người tu luyện, thể chất khác với người thường, khả năng hồi phục cũng nhanh, thì bây giờ nửa bên mặt của nàng, không chừng đã sưng vù lên rồi.
“Tô Ngữ, ngươi quả là giỏi lắm.”
Giọng Lạc Mỹ Quân âm trầm nhưng Tô Ngữ lại cười nói:
“Đa tạ Lạc cô nương đã khen.”
Lạc Mỹ Quân nghe vậy cười khẩy:
“Ngươi đã nói muốn tỷ thí, vậy cứ thế đi. Ngươi mà thắng ta, ta sẽ tha cho ngươi một mạng, sau này tuyệt đối không đến quấy rầy nữa. Còn nếu ngươi thua thì tùy ta xử trí, thế nào?”
Tô Ngữ gật đầu:
“Đương nhiên có thể. Có điều điều kiện của Lạc cô nương có phần quá trẻ con, hay là ta thêm một ít tiền cược nữa nhé.”
Nói rồi Tô Ngữ nắm tay lại, khi mở ra lần nữa, trong lòng bàn tay đã xuất hiện một tinh thể óng ánh trong suốt.
Tô Ngữ dùng ngón tay cầm tinh thể lên xem xét cẩn thận, đồng thời nói:
“Không biết Lạc cô nương có nhận ra thứ này không?”
--
Hết chương 634.
