Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng. - Chương 696: Hiếu Kính Thân Nhân

Cập nhật lúc: 22/04/2026 09:07

Viêm Như Liệt cũng không thể để Nhược Văn Uyên nhìn ra điều gì. Khó khăn lắm mới đi được đến bước này thật sự là quá không dễ dàng.

“Ngươi có thể suy nghĩ cho kỹ. Nếu ngươi thật sự là không hạ được cái sĩ diện này, tình nguyện nhìn Nguyễn Lan c.h.ế.t đi mà cũng không cho Tà nhi đi thì ta cũng không có cách nào. Ngươi cứ coi như hôm nay ta chưa từng đến đi.”

Lúc Viêm Như Liệt trong mắt tràn đầy vẻ thất vọng nói.

Nhược Văn Uyên biết rõ ông ta đang dùng phép khích tướng nhưng vẫn sinh lòng tức giận.

Viêm Như Liệt có tư cách gì mà nói những lời đó? Mấy năm nay rốt cuộc là ai ích kỷ nhất?

Mà Nguyễn Lan hiện tại đang nằm trên giường chịu đựng sự t.r.a t.ấ.n của cổ độc, nói không chừng cũng là do Viêm Như Liệt giở trò quỷ.

Oái oăm thay, ông ta còn muốn ở trước mặt mình giả vờ làm một bộ dạng vì bọn họ mà suy nghĩ.

Nhược Văn Uyên trong lòng buồn bực không thôi, gần như muốn xé rách mặt mũi ngay tại chỗ. Mà ngay khoảnh khắc ông ấy đưa ra quyết định thì Nhược Tà lại từ buồng trong đi ra.

Y từng bước một đi tới, trên mặt không có một tia biểu cảm nào, đi thẳng đến trước mặt Viêm Như Liệt.

Viêm Như Liệt nhìn Nhược Tà đang đứng trước mặt mình. Vì y đứng nên thân ảnh của y đã che kín ông ta. Viêm Như Liệt có chút hoảng hốt, tiểu nam hài nhi trong trí nhớ này từ khi nào đã trưởng thành như vậy?

“Tà nhi, ngươi nhìn ta như vậy làm gì?”

Viêm Như Liệt miệng thì cười nói nhưng bàn tay giấu trong tay áo rộng cũng đã làm tốt chuẩn bị công kích và phòng bị.

Nào ngờ, sự mỉa mai trong mắt Nhược Tà lóe lên rồi biến mất. Chờ khi ông ta cẩn thận nhìn lại chỉ thấy tràn đầy vẻ cảm kích.

“Tông chủ trăm công ngàn việc vẫn còn vướng bận đến thân thể của mẫu thân ta, hiện tại còn bày mưu tính kế, xuất nhân xuất lực. Tất cả những gì người làm đều là vì sức khỏe của mẫu thân ta mà suy nghĩ. Chúng ta nếu không tiếp nhận chẳng phải là đã lãng phí một mảnh hảo tâm của tông chủ sao?”

Nghe thấy những lời này của Nhược Tà, Viêm Như Liệt rất kinh ngạc:

“Thật không ngờ tới, Tà nhi thế mà lại thật sự trưởng thành rồi, đã biết lý giải một mảnh khổ tâm của ta.”

Ở buồng trong, Tô Ngữ nghe thấy những lời này nhất thời không nhịn được trực tiếp bật cười thành tiếng.

Nhược Tà năm nay đã bao nhiêu tuổi rồi mà lại bị Viêm Như Liệt nói là cuối cùng cũng đã trưởng thành.

Lời khen như vậy đặt trên người Nhược Tà thật đúng là khiến người ta dở khóc dở cười.

Khóe miệng Nhược Tà co giật hai cái, cuối cùng vẫn cúi mắt cảm kích nói:

“Tông chủ một lòng vì chúng ta, chúng ta nếu còn không tiếp thu và lý giải thì thành người thế nào? Phụ thân ta do dự không quyết đoán, tông chủ cũng không cần hỏi ông ấy nữa. Chuyện này ta làm chủ, sẽ đến Dược Vương Cốc xin t.h.u.ố.c.”

Nghe thấy câu cuối cùng của Nhược Tà, Viêm Như Liệt kinh hỷ ngẩng đầu:

“Thật sao?”

Nhược Tà nghiêm túc gật đầu:

“Chuyện liên quan đến sinh t.ử của mẫu thân ta, sao có thể tùy tiện nói đùa được?”

Viêm Như Liệt ngẫm lại, sự thật đúng là như thế.

Lời khác thì không cần tin nhưng chuyện liên quan đến sinh t.ử của Nguyễn Lan, mà Nhược Tà lại là người hiếu thuận nhất, tuyệt đối không thể nào lấy sinh t.ử của bà ấy ra để qua loa với ông ta được.

Có điều để tránh đêm dài lắm mộng, Viêm Như Liệt vẫn truy vấn:

“Vậy ngươi chuẩn bị khi nào xuất phát?”

Nhược Tà nói:

“Ta cũng muốn sớm ngày xuất phát nhưng ít nhất cũng phải chuẩn bị một chút, để tránh trên đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”

Viêm Như Liệt nghe vậy muốn nói lại thôi.

Ông ta muốn Nhược Tà đi ngay bây giờ nhưng lời của y vừa nói cũng có lý.

Đang lúc khó xử lại nghe thấy Nhược Tà nói:

“Hay là sáng mai xuất phát đi. Còn phiền tông chủ sắp xếp người đi cùng chúng ta. Ngày mai trời vừa sáng, chúng ta liền có thể lên đường.”

“Được.”

Viêm Như Liệt nhất thời kích động trực tiếp đứng dậy khỏi ghế. Khó khăn lắm mới nhận được câu trả lời mình muốn, ông ta cũng chẳng buồn che giấu sự kích động của mình nói thẳng:

“Ta bây giờ sẽ đi sắp xếp người, các ngươi cứ chuẩn bị trước đi. Sáng sớm ngày mai ta sẽ tự mình đưa các ngươi đi.”

Dứt lời, Viêm Như Liệt lập tức rời đi.

Nhìn bộ dạng đi nhanh như gió của ông ta, khóe miệng Nhược Tà hiện lên một nụ cười lạnh.

Đến cả giả vờ giả vịt cũng lười làm sao?

Lẽ nào ông ta cho rằng, ông ta vội vã rời đi như vậy sẽ khiến đám người mình tin rằng đây là sự quan tâm dành cho Nguyễn Lan và bọn họ sao?

Nhược Văn Uyên dõi theo Viêm Như Liệt rời đi, lúc này mới nhìn về phía Nhược Tà nói:

“Con sao lại đáp ứng rồi? Mẫu thân con đã mấy trăm năm không trở về Dược Vương Cốc, tình hình ở đó bây giờ thế nào chúng ta căn bản không biết, các con bây giờ đi chẳng phải là…”

Nhược Tà ngăn lại lời của ông ấy, gọn gàng dứt khoát nói:

“Phụ thân vào trong đi, mẫu thân có chuyện muốn nói với người.”

Nghe thấy Nguyễn Lan tìm mình, Nhược Văn Uyên cũng không nói nhảm nữa mà xoay người nhanh chân bước vào buồng trong.

Vào buồng trong quả nhiên thấy Nguyễn Lan đang dựa ngồi ở đó.

Sắc mặt bà ấy tuy vẫn tái nhợt xen lẫn chút xám xịt nhưng tinh thần lại rất tốt.

“Lan nhi, lời mà Tà nhi vừa nói…”

“Là ta bảo Tà nhi đồng ý.”

Nguyễn Lan nói.

“Tại sao?”

Nhược Văn Uyên rất khó hiểu.

Rõ ràng hai ngày trước còn nói không thể đến Dược Vương Cốc sao bây giờ lại đột nhiên đồng ý?

“Những gì các người vừa nói, ta đều đã nghe thấy. Chàng cũng nên hiểu, Viêm Như Liệt sở dĩ muốn cho Tà nhi đến Dược Vương Cốc chắc chắn là có mục đích không thể cho ai biết. Chúng ta cứ mãi ngăn cản cũng không phải là cách. Chàng và ta đều biết, chuyện mà ông ta muốn làm bất kể thế nào cũng đều phải làm cho bằng được.”

“Thay vì bị động như vậy, cũng là để làm rõ mục đích của ông ta rốt cuộc là gì chi bằng cứ để Tà nhi đi thôi.”

“Thực ra ta cũng có tư tâm của riêng mình. Ta đã nhiều năm không trở về Dược Vương Cốc, tin tức của Dược Vương Cốc trước nay không để người ngoài biết. Cho nên nhiều năm như vậy ta cũng không biết Dược Vương Cốc, các thân nhân của ta sống thế nào. Cho nên nhân cơ hội này, ta cũng muốn để Tà nhi thay ta trở về xem một chút.”

Tô Ngữ nghe Nguyễn Lan nói, trong lòng không khỏi cảm khái vạn phần.

Nguyễn Lan đáp ứng có hai mục đích.

Chỉ là cả hai mục đích này đều không liên quan đến chuyện trúng độc của bà ấy.

Toàn tâm toàn ý vì hài t.ử, vì trượng phu, vì thân nhân.

Tô Ngữ không khỏi nghĩ tới Ninh Khả Nhân.

Nữ nhân đã không một lời từ biệt mà rời xa nàng và Tô Ngôn mười mấy năm, trong lòng bà ấy điều gì là quan trọng nhất?

Trong lòng hơi có chút chua xót, cảm giác này rồi lại rất nhanh bị Tô Ngữ đè nén xuống.

Nhược Văn Uyên trầm mặc một lúc lâu cuối cùng thở dài nói:

“Nếu đã vậy, vậy thì đi thôi. Chỉ là Tà nhi, con nhớ kỹ sau khi các con đi rồi nhất định phải lấy an toàn của bản thân làm đầu, những chuyện khác đều là thứ yếu, hiểu chưa?”

Ngay cả ông ấy cũng tuyệt nhiên không nhắc đến việc để Nhược Tà xin t.h.u.ố.c cho Nguyễn Lan.

Nhóm người Tô Ngữ trong lòng lập tức một trận cảm động.

Nhược Tà miệng thì đáp ứng nhưng trong lòng cũng đã hạ quyết tâm.

Nhược Văn Uyên và Nguyễn Lan không nói là vì tốt cho y. Y cũng không nói gì nhưng không có nghĩa là y sẽ không làm gì cả. Nếu bất kể thế nào cũng đều phải đi một chuyến vậy thì những chuyện nên làm, y sẽ làm cho xong không bỏ sót một việc nào.

Tô Ngữ nhìn một màn này, do dự một chút cuối cùng vẫn từ trong không gian lấy ra một ít linh tinh và linh tuyền thủy giao cho Nhược Văn Uyên.

Ông ấy nhìn những thứ trong tay có vẻ rất kinh hãi:

“Đây là…”

Tô Ngữ lắc đầu:

“Nhược trưởng lão trước đừng vội từ chối. Chúng ta và Nhược Tà đều là bạn tốt, phụ mẫu của Nhược Tà cũng giống như thân nhân của chúng ta. Nếu đã vậy, có thứ tốt trong tay hiếu kính thân nhân là điều nên làm.”

--

Hết chương 696.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng. - Chương 696: Chương 696: Hiếu Kính Thân Nhân | MonkeyD