(np) Nữ Quan Sủng Phu: Hậu Trạch Cẩm Tú Của Nhiếp Chính Vương - Chương 196: Thạch Thất Tương Ngộ

Cập nhật lúc: 29/04/2026 02:24

Sau một hồi suy tư.

Tô Nguyên quyết định vẫn nên vào xem thử.

Nàng đẩy thạch môn chậm rãi bước vào, đập vào mắt là một gian thạch thất khổng lồ, bên trong xếp từng dãy giá sách bằng gỗ bày đầy trúc giản.

Tô Nguyên thấy vậy, rảo bước đến trước giá sách, ánh mắt lướt qua những thẻ trúc có đính thẻ gỗ nhỏ ở đuôi.

Nàng đưa tay cầm lấy một cuộn trúc giản, nhờ ánh sáng nhạt nhòa tỏa ra từ viên dạ minh châu trên đỉnh đầu mà nhìn rõ chữ khắc trên thẻ gỗ:

Phượng Tê năm thứ hai mươi sáu, Từ Hiên.

Tô Nguyên nhướng mày, mở trúc giản ra, đưa mắt lướt nhanh một lượt.

Quả nhiên không ngoài dự đoán.

Bên trên ghi chép đều là con đường quan lộ của Từ Hiên này kể từ sau khi mua quan, tiếp theo nàng lại theo thứ tự tìm được bản ghi chép mua quan cũ nhất và mới nhất, chính là của năm ngoái.

Không ngoại lệ, phần lớn những người này đều đang tại chức.

Có vài cái tên Tô Nguyên trông rất quen mắt.

Ví dụ như, Đào Bách Giản.

Hiện đang giữ chức Đại lý tự Thiếu khanh, thê chủ của con gái lớn Tề Quốc Công.

Tất nhiên, cũng là nhóm người mua quan sớm nhất!

Thấy vậy, ánh mắt Tô Nguyên trầm xuống.

Nàng đảo mắt nhìn quanh gian thạch thất rộng lớn, cuối cùng chọn lấy tư liệu của Đào Bách Giản và một người gần đây nhất nhét vào trong tay áo, sau đó khôi phục giá sách về trạng thái ban đầu.

Về việc tại sao nàng không mang đi hết.

Cũng chẳng còn cách nào!

Triều đình hiện nay giống như một tấm lưới thủng, người do Tề Quốc Công cài cắm vào quá nhiều.

Nếu nàng mang về hết.

Không chỉ đ.á.n.h rắn động cỏ, mà còn uổng công vô ích.

Bởi vì Phượng Vũ Đế không thể xử lý hết tất cả mọi người, thử nghĩ xem nếu nàng thật sự làm vậy, triều đình tuy thanh minh nhưng đột ngột mất đi một nửa quan viên, hỏi ai sẽ là người kế nhiệm?

Cái gọi là g.i.ế.c gà dọa khỉ, tiêu diệt thủ lĩnh và tín ngưỡng của bọn họ mới là kế công tâm.

Đến lúc đó đám người này trở thành một nắm cát rời cũng chẳng thể gây ra sóng gió gì lớn, cộng thêm đợt khoa cử mới đưa m.á.u mới vào là có thể thuận lợi thay thế bọn họ.

Tô Nguyên khẽ nheo mắt, quay đầu nhìn về phía thạch môn, cất bước định rời khỏi thạch thất.

Nào ngờ, nàng vừa mới cử động thì chợt nghe thấy ngoài cửa vang lên tiếng bước chân rất khẽ.

Tô Nguyên nín thở, nhìn quanh thạch thất một lượt, lập tức lách người nấp vào cuối dãy giá sách.

“Két ——”

“Cộp, cộp, cộp.”

Sau hai tiếng động nhỏ khó lòng phát hiện, lại là một hồi tiếng lật trúc giản, y hệt như thao tác của nàng vừa rồi.

Nghe đến đây, Tô Nguyên nhướng mày, đôi mắt xuyên qua khe hở của tấm ván gỗ nhìn về phía trước.

Vải đen bịt mặt, một bộ dạ hành y.

Thấy cách ăn mặc này của người tới, phản ứng đầu tiên của Tô Nguyên là chẳng lẽ có trộm?

Nhưng rồi nàng lại lắc đầu, trên đỉnh đầu có mấy viên dạ minh châu, nếu là tên trộm sao hắn không hái thứ đó, mà lại đi lật một đống trúc giản không đáng tiền?

Nào ngờ, chưa đợi Tô Nguyên nghĩ ra được điều gì, ngoài cửa lại vang lên một trận tiếng động.

Tên hắc y nhân kia rõ ràng cũng nghe thấy, động tác lật xem trúc giản của hắn đột nhiên khựng lại, tay nhanh ch.óng khôi phục trúc giản về chỗ cũ.

Tô Nguyên thấy vậy, đuôi mắt nhướng lên.

Trong lòng thầm cảm thán một câu:

Cũng chuyên nghiệp gớm nhỉ!

Vừa rồi nàng còn lo lắng người này không biết làm bước này, bị người ta phát hiện thì hỏng bét, không ngờ giây tiếp theo người ta đã tính đến rồi.

Nhưng mà...

Hắn định trốn ở đâu?

Tuy nhiên, không đợi Tô Nguyên nghĩ thông suốt, một bóng đen lao nhanh thẳng về phía nàng, cùng lúc đó cửa thạch thất bị người từ bên ngoài đẩy ra:

“Két, két két.”

Tiếng động dứt, hắc y nhân cũng đã đến trước mặt Tô Nguyên, rõ ràng hắc y nhân cũng không ngờ trong phòng này còn có người khác.

Khoảnh khắc ánh mắt hắn chạm phải Tô Nguyên, đồng t.ử khẽ co lại, trong mắt chợt lóe lên một tia u quang sắc bén.

Đối diện.

Tô Nguyên chỉ cách một bước chân nhạy cảm nhận ra ánh mắt khác thường của hắc y nhân.

Khóe môi nàng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh, ánh mắt lạnh lùng đạm mạc đối thị với người này, khiêu khích nhướng mày một cái.

Muốn trừ khử nàng?

Đợi người kia đi rồi, còn chưa biết ai là người chịu thiệt đâu!

Nhớ tới người cuối cùng đi vào.

Tô Nguyên cau mày, dời tầm mắt từ trên người hắc y nhân đối diện về, tiếp tục nhìn ra ngoài qua khe hở của tấm ván gỗ.

Một nữ t.ử mặc đồ ngắn bằng vải thô, thân hình vạm vỡ, lúc này đang cầm một chuỗi thẻ gỗ nhỏ miệng lẩm bẩm:

“Thang chưởng quầy nói cái gì ấy nhỉ, Lý Hồng? Đúng đúng đúng, chính là Lý Hồng, mình phải mau ch.óng tìm được người này, kẻo lề mề quá lâu chưởng quầy lại nổi giận.”

Nghe thấy lời này, Tô Nguyên còn gì mà không hiểu nữa?

Nữ nhân này là người của Phong Lai đổ phường!

Nàng thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may mình không lỗ mãng ra tay với người bên cạnh, nếu không trong đổ phường vô duyên vô cớ mất tích một người, khó tránh khỏi khiến người ta đa nghi.

Tuy nhiên Tô Nguyên không biết là, hắc y nhân bên cạnh lúc này suy nghĩ cũng rối bời không kém gì nàng.

Hắc y nhân, không, chính xác mà nói là Lục Thánh Lăng cũng được Phượng Vũ Đế phái ra điều tra.

Hồi tưởng lại đôi mắt đối thị vừa rồi, nhịp tim vốn luôn đạm mạc như nước của Lục Thánh Lăng không nhịn được mà nhanh hơn vài phần.

Đồng t.ử tròn sáng, khóe mắt sắc sảo đuôi mắt hơi nhướng, ánh mắt lưu chuyển như tuyết mùa đông mới tan, thanh lãnh cao ngạo lại pha chút lạnh lẽo.

Hắn đã chú ý đến Tô Nguyên từ lâu, đến tận bây giờ vẫn chưa từng thấy đôi mắt như vậy trên gương mặt thứ hai, chợt nhớ tới lời Nữ đế nói mấy ngày trước:

“Trẫm cũng phái Tô Nguyên đi điều tra, nếu các ngươi gặp nhau có thể phối hợp lẫn nhau.”

Lục Thánh Lăng lập tức chắc chắn đến tám phần người này là Tô Nguyên, còn hai phần kia...

Bờ môi hắn mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng, nhìn thoáng qua gương mặt dán nốt ruồi đen lớn của nữ t.ử với vẻ mặt khó nói hết.

Chỉ nhìn một cái.

Lục Thánh Lăng lập tức dời tầm mắt.

Thật sự quá đau mắt!

Nhưng cũng không đợi hắn nghĩ quá lâu, bên tai đã nghe thấy tiếng bước chân “cộp cộp cộp” có người đang tiến về phía bọn họ.

Nghe tiếng, ánh mắt Lục Thánh Lăng trầm xuống, ánh mắt nhanh ch.óng quét qua căn phòng trống không ngoại trừ giá sách.

Cuối cùng định vị ở phía trên giá sách, ẩn thân lên đó đối với hắn dễ như trở bàn tay.

Chỉ sợ...

Người kia là một văn thần, không biết có được không?

Nếu không, hay là hắn đưa nàng lên đi!

Nghĩ đến đây.

Lục Thánh Lăng quay đầu tìm Tô Nguyên bên cạnh.

Ai ngờ, lại vồ hụt.

Khóe miệng hắn khẽ cong lên, ánh mắt nhìn khắp những nơi có thể giấu người xung quanh, cuối cùng tìm thấy nữ t.ử ở góc c.h.ế.t của giá sách cuối cùng.

Bởi vì người tới sắp đi đến vị trí hắn đang đứng, không cho phép Lục Thánh Lăng suy nghĩ thêm nữa.

Hắn lập tức lách người đến đối diện Tô Nguyên.

Nếu có nguy hiểm, hắn là một võ tướng cũng có thể thay nữ t.ử chống đỡ một lát không phải sao?

Lục Thánh Lăng nghĩ gì, Tô Nguyên lại không biết.

Nàng khẽ nhướng mi, nhàn nhạt nhìn nam t.ử gần ngay trước mắt, mím môi cuối cùng cũng không nói gì.

Hai người hiện giờ cùng chung cảnh ngộ, nếu vì một chút không vui mà ra tay.

Chẳng phải sẽ cùng bị bại lộ sao?

G.i.ế.c người không để lại dấu vết Tô Nguyên có thể làm được.

Nhưng gây ra động tĩnh, công sức mấy ngày nay của nàng coi như đổ sông đổ biển.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.