(np) Thú Thế: Ác Độc Giống Cái Dựa Mỹ Thực Dưỡng Nhãi Con Tẩy Trắng - Chương 288: Chân Tướng Năm Xưa
Cập nhật lúc: 28/02/2026 06:38
Lia quá phấn khích, trên mặt tràn đầy sự mong chờ được lớn lên.
Tiêu Dịch ở bên cạnh nói: “Không cần truyền quá nhiều, một lần cô ấy có thể chịu đựng được trị liệu chi lực không nhiều...”
Lia ném một cái lót giày vào hắn: “Đừng có đ.á.n.h rắm!”
Cô ta quay đầu nói với Bạch Tô: “Yên tâm làm chị đi, chị chịu được.”
Bạch Tô: “...”
Tiêu Dịch: “...”
Bạch Tô đưa tinh thần lực thăm dò vào cơ thể cô ta.
Cấu trúc bên trong cơ thể Lia rất kỳ lạ.
Tuy cơ thể vẫn là cơ thể trẻ con, nhưng kinh mạch lại vô cùng thô to, giống như kinh mạch của người trưởng thành.
Thảo nào đ.á.n.h nhau lại có sức mạnh lớn như vậy.
Đại Bảo cũng như vậy...
Cho nên rất có khả năng đợi Tiểu Bảo thăng lên cấp 10, là có thể giải quyết vấn đề trên người Đại Bảo?
Bạch Tô chuyên tâm rót tinh thần lực vào cơ thể Lia.
Nhận thấy kinh mạch của cô ta chịu đựng tinh thần lực đã đến giới hạn, từ từ rút ra ngoài.
Lia nín một hơi, mặt đỏ bừng bừng, thấy Bạch Tô dừng lại, sốt ruột: “Dừng lại làm gì? Tiếp tục đi, chị chịu được!”
Bạch Tô: “Đừng cố quá, kinh mạch của chị sắp nổ tung rồi, chắc là khó chịu lắm đúng không?”
Lia cứng miệng: “Không khó chịu, chị chẳng khó chịu chút nào.”
Tiêu Dịch bất lực đi giày lại cho cô ta: “Đừng vội, từ từ thôi.”
“Người đều ở đây rồi, còn thiếu một hai ngày này sao?”
Bạch Tô cảm thấy hiếm lạ, bên cạnh cô có bốn người chồng thú, đối với việc chung sống của hai người họ quá quen thuộc rồi.
Ánh mắt Tiêu Dịch nhìn Lia tuyệt đối không tính là trong sáng.
Chẳng lẽ hai người họ?
Bạch Tô híp mắt: “Chị, hai người... là một đôi à?”
Tiêu Dịch sững người, lập tức nở nụ cười hiền lành, đang định mở miệng, trên miệng lại ăn một cái lót giày.
Lia mặt đỏ bừng bừng, chỉ thiếu nước viết hai chữ chột dạ lên mặt: “Em em... em một đứa trẻ ranh, hỏi nhiều thế làm gì? Liên quan quái gì đến em!”
Bạch Tô phì cười, lần đầu tiên thấy Lia cục súc như vậy: “Không nhìn ra nha, chị còn biết xấu hổ cơ đấy?”
Lia đẩy mạnh Tiêu Dịch bên cạnh ra: “Em... em thực sự rảnh rỗi quá, thì khám cho cả cậu ta đi.”
Bạch Tô xác định họ là một đôi, cũng không trêu chọc nữa, chỉ nhìn về phía Tiêu Dịch: “Cần tôi khám cho anh không?”
Tiêu Dịch: “Cái này có được tính là phúc lợi người nhà không?”
Lia nghiến răng nghiến lợi: “Cậu câm miệng cho tôi! Khám bệnh còn lắm chuyện!”
Bạch Tô cười híp mắt gật đầu: “Tính chứ.”
Tiêu Dịch: “Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.”
Bạch Tô đưa tinh thần lực thăm dò vào cơ thể hắn.
Chỉ du tẩu một lát, đã không nhịn được nhíu mày: “Cơ thể anh sao lại kỳ lạ thế này?”
“Kinh mạch khô héo thành thế này?”
Tiêu Dịch: “Ưm...”
Để giúp người yêu khôi phục bình thường, hắn sẽ định kỳ truyền tinh thần lực cho cô ấy, chính là hy vọng có thể phá vỡ phong ấn.
Thực ra Lia không phải vì xấu hổ mới không thừa nhận quan hệ của hai người.
Mà là hai người đi suốt chặng đường này, đã trải qua quá nhiều lời đàm tiếu.
Hai người đi cùng nhau, bất cứ ai phát hiện ra quan hệ của họ, đều sẽ ném cho Tiêu Dịch ánh mắt khinh bỉ, cảm thấy hắn là biến thái.
Tính cách Lia xưa nay hào sảng, không để ý nhất là ánh mắt người ngoài.
Thậm chí người khác càng sợ cô ta, cô ta càng vui.
Nhưng cô ta không chịu được việc Tiêu Dịch ra ngoài bị người ta coi như biến thái mà đ.á.n.h giá.
Cô ta sẽ phát điên mất.
Thời gian lâu dần, Lia cũng quen với kiểu mẫu như vậy.
Có người phát hiện ra quan hệ hai người, phản ứng đầu tiên của cô ta chính là phản bác.
Không phải xấu hổ, là để bảo vệ hắn.
Trong lòng Tiêu Dịch đều biết.
Bạch Tô dùng tinh thần lực đả thông cơ thể Tiêu Dịch một chút, nhíu mày: “Anh đừng tiêu hao tinh thần lực quá độ nữa, cơ thể không chịu nổi sẽ sụp đổ đấy.”
Thảo nào mỗi lần cô gặp hắn, hắn đều là bộ dạng bệnh tật ốm yếu.
Giống như người bệnh lâu năm, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.
Lia đá hắn một cái: “Nghe thấy chưa?”
Tiêu Dịch cũng không giận: “Được được được.”
Vừa hay Lạc An quay lại.
Lia không kìm được khoe khoang: “Yo, tên du thủ du thực về rồi à?”
Tâm trạng Lạc An không tốt lắm, liếc xéo cô ta một cái lạnh lùng: “Cô nói ai du thủ du thực?”
Lia: “Nói cậu đấy.”
Sắc mặt Lạc An trầm xuống.
Lia còn ở bên cạnh diễu võ giương oai: “Vốn dĩ là thế, cơ thể Tiêu Dịch bị cậu điều trị bao lâu rồi mà chẳng khỏi.”
“Em gái tôi điều trị một cái là khỏi ngay, tên lang băm nhà cậu, có phải kỹ thuật không ra gì, cố ý ở chỗ chúng tôi ăn chực uống chực không?”
Lạc An: “Mẹ kiếp.”
Lia: “Bố kiếp!”
Lạc An: “...”
Thôi, không muốn cãi nhau, dù sao mỗi lần cãi nhau hắn cũng không cãi lại được tên vô lại miệng không che đậy này.
Hắn nhìn về phía Bạch Tô: “Thật sự thần kỳ như vậy, khám tổng quát cho tôi luôn đi?”
Lời này hắn nói có chút gay gắt.
Hôm nay tâm trạng hắn vốn đã không tốt, Lia tên khốn này còn cứ khiêu khích hắn.
Lia chắn trước mặt Bạch Tô: “Cậu tưởng cậu là cái thá gì? Cậu bảo khám tổng quát là khám tổng quát à? Muốn chơi chùa hả?”
Khóe mắt Lạc An giật giật, cố gắng tự răn đe trong lòng, đ.á.n.h cũng đ.á.n.h không lại, mắng cũng mắng không lại, thôi bỏ đi bỏ đi.
Nhẫn một chút sóng yên biển lặng, lùi một bước trời cao biển rộng.
Bạch Tô: “Không sao, có thể thử xem.”
Đã Lạc An không phục năng lực trị liệu của cô, thử xem cũng chẳng sao.
Cô đưa tay ra, đưa tinh thần lực thăm dò vào mi tâm Lạc An, bắt đầu kiểm tra.
Lạc An cứ thế lẳng lặng nhìn cô, trên mặt đầy vẻ không tin tưởng.
Tinh thần lực của Bạch Tô khi chạm vào não bộ của hắn, đột nhiên ồ lên một tiếng: “Não anh từng bị thương à?”
Lạc An còn chưa lên tiếng, Lia đã cười phá lên: “Ha ha ha ha ha ha tôi đã bảo tên ngu này não bị lừa đá rồi mà, các người đều không tin tôi!”
Lạc An nghiến răng nghiến lợi: “... Lia!”
Tiêu Dịch bất lực vỗ vỗ đầu Lia: “Được rồi.”
Bạch Tô nhìn Lạc An: “Cần giúp anh chữa khỏi vết thương này không? Có hai chỗ bị đứt đoạn rồi.”
Khóe miệng Lạc An giật giật, trước sau vẫn không tin: “Được thôi, cô chữa đi.”
Hắn muốn xem xem, cô có thể chữa ra cái trò trống gì.
Bạch Tô tiếp tục truyền tinh thần lực, nối lại chỗ bị đứt đoạn trong não hắn.
Lạc An đột nhiên sắc mặt thay đổi kịch liệt, một đoạn ký ức nào đó bị phủ bụi trong não bộ được giải phóng trở lại.
Trước mắt bắt đầu ngày càng mờ đi.
Cơ thể hắn từ từ rơi xuống, cả người như không chịu sự kiểm soát.
“Lạc An, Lạc An?” Bên cạnh truyền đến tiếng gọi dịu dàng quen thuộc đã lâu.
Lạc An từ từ mở mắt, bắt gặp ánh mắt trong sáng sạch sẽ của thiếu nữ.
Là Alice, em gái của Elias.
Lạc An ngẩn ngơ nhìn cô ấy: “Alice, em...”
Alice cầu xin ôm lấy cánh tay hắn: “Anh đưa em đi đi mà! Cái đó thực sự rất ngon! Cầu xin anh đấy!”
Lạc An bất lực nhìn cô ấy: “Đồ ngốc, làm gì có ai ăn đồ tươi sống?”
Alice: “Em tra cứu tài liệu lịch sử Cổ Lam Tinh, phát hiện nhân loại bọn họ trước kia chính là ăn đồ tươi sống, nghe nói mùi vị siêu ngon!”
Lạc An: “Nhưng ngày mai em phải phẫu thuật rồi...”
Alice: “Sẽ không có chuyện gì đâu! Y thuật của anh trai em anh còn không yên tâm sao?”
Lạc An hừ lạnh một tiếng: “Đương nhiên rồi, cậu ta chính là đồ cổ hủ, rõ ràng bệnh của em, dùng t.h.u.ố.c của anh là có thể chữa khỏi.”
Alice thấy hắn lại sắp cãi nhau với anh trai rồi, vội vàng chuyển chủ đề: “Ây da được rồi, các anh đều rất lợi hại!”
Lạc An khoanh tay, quay mặt sang một bên: “Đều lợi hại, vậy sao em còn để anh trai em phẫu thuật cho em, không tin anh?”
“Nếu là anh điều trị, căn bản không cần phẫu thuật. Em không phải sợ đau nhất sao?”
Alice: “Sợ thì có sợ...”
Lạc An: “Đồ ngốc, em nghe anh, uống t.h.u.ố.c của anh, ba ngày là khỏi, căn bản không cần phẫu thuật.”
Alice: “Cái này... nhưng anh trai nói...”
Lạc An sầm mặt: “Còn nói tin tưởng hai bọn anh bình đẳng? Em không uống t.h.u.ố.c của anh, anh sẽ không đưa em đi hái nấm.”
Alice: “Nhưng anh trai biết em uống hai loại t.h.u.ố.c, sẽ mắng em đấy.”
Lạc An: “Yên tâm đi, t.h.u.ố.c của anh uống vào, không những sẽ không bị người ta phát hiện, hơn nữa hiệu quả rất nhanh, nội tạng bị hoại t.ử của em sẽ lập tức bong ra, mọc ra một nội tạng hoàn toàn mới.”
Alice nghiến răng: “Vậy được rồi!”
Cô ấy nhận lấy t.h.u.ố.c của Lạc An, uống một hơi cạn sạch.
