(np) Xuyên Qua Thú Thế: Giống Cái Không Con Nhiều Nhãi Con Nhiều Phúc - Chương 218: Lão Thủ Lĩnh Sắp Gần Đất Xa Trời

Cập nhật lúc: 25/03/2026 14:09

Lúc này, Sơ Ngũ và Hùng Thanh Thanh mới biết Đồ Kiều Kiều đang làm gì, cô đang cứu những giống cái và ấu tể này. Đã vậy, bọn họ càng nên nghe lời cô hơn.

Dưới sự phối hợp của bọn họ, Đồ Kiều Kiều đã cứu sống toàn bộ giống cái và ấu tể. May mắn là bọn họ chỉ mới tắt thở gần đây nên vẫn còn cứu được, nếu như tắt thở cách đây một tiếng hoặc nửa tiếng trước, thì lúc này cho dù là cô cũng hết cách hồi thiên.

“Tốt quá rồi! Tốt quá rồi! Đều sống lại cả rồi! Đều sống lại cả rồi! Vu y của bộ lạc các người cũng quá lợi hại đi! Hơn nữa lại còn là một giống cái nhỏ, lẽ nào cô ấy… cô ấy thực ra là Đại Tế Tư, chứ không phải Vu y? Tôi chưa từng thấy Đại Tế Tư của bộ lạc nào lợi hại như vậy, lại có thể cứu sống cả những thú nhân đã tắt thở! Chúng ta thật sự là…”

Lão thủ lĩnh của Kim Ti bộ lạc kích động đến mức múa chân múa tay, vì quá kích động, lão suýt chút nữa không thở nổi, vội vàng điều hòa lại nhịp thở, lúc đó mới vuốt xuôi được ngụm khí kia.

Các thú nhân khác thấy cảnh này, vội vàng nói: “Thủ lĩnh, ngài đừng quá kích động, bọn họ sống lại là tốt rồi, chuyện này đều phải cảm tạ vị Tế Tư này a!”

“Các người nói sai rồi, cô ấy không phải Tế Tư, cô ấy là thủ lĩnh của bộ lạc chúng tôi.” Sơ Ngũ tự hào và kiêu ngạo nói, cứ như thể người cứu thú nhân chính là cô nàng vậy.

“Ngươi nói cái gì? Cô ấy là thủ lĩnh của bộ lạc các người?” Không chỉ lão thủ lĩnh của Kim Ti bộ lạc, mà các thú nhân khác cũng kinh ngạc đến ngây người. Bọn họ đều không dám tin Kim Sư bộ lạc lại đi trước thời đại như vậy, để một giống cái nhỏ làm thủ lĩnh. Nhưng nghĩ lại cũng đúng, giống cái nhỏ lợi hại như thế, bất kể là làm thủ lĩnh hay làm Tế Tư thì đều dư sức.

Nếu bộ lạc bọn họ có một giống cái lợi hại như vậy, đâu cần phải dời cả tộc đi nơi khác? Cho dù bọn họ ở lại bộ lạc cũ, cũng sẽ có vô số thú nhân đến nương tựa. Đến lúc đó, thú nhân đông đúc sức mạnh lớn, còn sợ gì thú triều nữa? Chuyện đó chỉ là muỗi.

“Đúng! Không sai! Cô ấy chính là thủ lĩnh của bộ lạc chúng tôi.” Sơ Ngũ vẫn chưa hài lòng với vị trí đứng của mình, cô nàng trực tiếp bước tới, đẩy Lạc Trì sang một bên, tự mình đứng cạnh Đồ Kiều Kiều, làm như thể cô nàng mới là thú phu của Đồ Kiều Kiều vậy.

“Tốt quá rồi! Tốt quá rồi! Kim Khai Vân nói không sai! Lần này chúng ta đến nương tựa Kim Sư bộ lạc, coi như là đến đúng nơi rồi!”

“Đúng chứ, tôi đã nói từ sớm rồi, các người đến đây sẽ không hối hận đâu, bây giờ thấy rồi chứ.” Kim Khai Vân cũng vô cùng tự hào, quét sạch sự tự trách và suy sụp trước đó. Thậm chí trong lòng hắn đã hạ quyết tâm, bất kể có thể làm thú phu của cô hay không, hắn cũng sẽ không rời khỏi Kim Sư bộ lạc.

“Quyết định của cậu là chính xác.” Lão thủ lĩnh cũng mỉm cười an ủi. Trong khoảnh khắc này, lão như trút được một gánh nặng nào đó, tinh thần và sức lực của cả người đột nhiên cạn kiệt đi rất nhiều, nhìn qua là biết sắp không trụ nổi nữa.

Hai chân lão mềm nhũn, trực tiếp ngã ngồi xuống đất. Những thú nhân lão mang theo đều biến sắc, vội vàng đỡ lấy lão: “Lão thủ lĩnh! Lão thủ lĩnh! Ngài không sao chứ! Giống cái nhỏ, cầu xin cô, cứu lão thủ lĩnh của chúng tôi với! Cầu xin cô!”

Các thú nhân của Kim Ti bộ lạc trong phòng họp đều quỳ xuống trước mặt Đồ Kiều Kiều.

Đồ Kiều Kiều vốn cũng không định thấy c.h.ế.t không cứu, cô cũng hiểu rõ mục đích bọn họ đến đây. Bọn họ muốn gia nhập Kim Sư bộ lạc, mà bộ lạc của cô cũng đang cần thú nhân, đương nhiên cô sẽ không từ chối. Nhưng gia nhập bộ lạc cũng phải có điều kiện, cô không thể cứ hễ có thú nhân đến là cho gia nhập vô điều kiện được.

Làm như vậy vừa không có trách nhiệm với bọn họ, vừa không có trách nhiệm với các thú nhân bên phía bộ lạc mình.

“Các người nhường đường chút, để tôi xem thử.”

Bọn họ vội vàng nhường đường để Đồ Kiều Kiều bước vào. Đồ Kiều Kiều vừa qua đó liền truyền dị năng cho lão thủ lĩnh. Lão không phải bị bệnh, mà là các cơ quan trong cơ thể đã lão hóa đến mức không thể cứu vãn được nữa. Thực ra theo lý mà nói, lão đáng lẽ đã phải c.h.ế.t từ lâu rồi.

Chỉ e là lão vẫn luôn không yên tâm về tộc nhân của mình, nên mới cố giữ lại một hơi tàn. Cho đến khi cô vừa cứu sống các giống cái và ấu tể của bộ lạc bọn họ, hơi tàn mà lão cố giữ mới được buông lỏng. Ngay lập tức, các cơ quan trong cơ thể lão liền đình công. Mặc dù cô có dị năng trị liệu, nhưng cũng không thể kéo dài tuổi thọ cho lão được.

Nhiều nhất chỉ có thể giảm bớt đau đớn cho lão, để lão sống thêm một ngày, dặn dò lại hậu sự.

Đồ Kiều Kiều vẫn truyền dị năng vào cơ thể lão, sắc mặt lão thủ lĩnh tốt lên một chút, nhưng không có hiệu quả rõ rệt như những giống cái và ấu tể trước đó.

Đồ Kiều Kiều thu tay lại, Kim Khai Vân vội vàng căng thẳng hỏi: “Giống cái nhỏ, thế nào rồi? Lão thủ lĩnh của chúng tôi không sao chứ?”

“Các cậu không cần hỏi nữa, cơ thể của ta, tự ta biết rõ. Ta đáng lẽ đã phải đi gặp Thú Thần từ lâu rồi, các cậu cũng đừng làm khó giống cái nhỏ, cơ thể của ta không chữa khỏi được đâu.” Lão thủ lĩnh đã có dự cảm từ trước.

Thực ra trước khi Kim Khai Vân đến tìm lão, lão đã từng tắt thở ngất đi một lần. Cuối cùng vì còn quá nhiều chuyện chưa dặn dò rõ ràng, lão mới ép bản thân tỉnh lại.

Có thể đi đến được đây, lão đã tâm mãn ý túc rồi, không còn gì hối tiếc nữa. Ít nhất trên đoạn đường này, bọn họ không có một tộc nhân nào phải bỏ mạng.

“Giống cái nhỏ…”

“Ông ấy nói đúng, cơ thể ông ấy đã đến mức đèn cạn dầu rồi, nếu cưỡng ép giữ ông ấy lại, cũng chỉ làm ông ấy thêm đau đớn mà thôi. Nhưng mà, bây giờ tôi đã giảm bớt đau đớn cho ông ấy rồi, các người có chuyện gì thì mau dặn dò đi, ông ấy chỉ còn thời gian một ngày nữa thôi.”

Đồ Kiều Kiều nói xong liền định dẫn thú nhân của bộ lạc mình ra ngoài, nhưng lại bị lão thủ lĩnh gọi giật lại: “Đợi đã! Giống cái nhỏ! Cô đợi đã!”

“Chuyện gì?”

“Giống cái nhỏ, cây quả đào của bộ lạc chúng tôi vẫn còn quả, chúng tôi đều giao hết cho bộ lạc, chỉ cầu xin cô, thu nhận tộc nhân của bộ lạc chúng tôi.” Lão thủ lĩnh dùng ánh mắt cầu xin nhìn Đồ Kiều Kiều.

“Muốn gia nhập bộ lạc chúng tôi không đơn giản như vậy đâu, bắt buộc phải đạt được yêu cầu của bộ lạc chúng tôi mới được. A Trì, anh nói cho bọn họ nghe xem có những yêu cầu gì?”

“Được.”

Lạc Trì bước ra, nói lại một lượt các yêu cầu trong bộ lạc. Không chỉ mỗi thú nhân đều phải làm việc, mà quan trọng nhất là phải nghe lời thủ lĩnh, gặp chuyện lớn bắt buộc phải bàn bạc với thủ lĩnh, không được tự ý quyết định.

“Không thành vấn đề, những điều này chúng tôi đều đồng ý. Nếu có thú nhân nào vi phạm quy định của bộ lạc, thủ lĩnh ngài có thể trực tiếp đuổi bọn họ ra khỏi bộ lạc!” Lão thủ lĩnh cảm thấy những yêu cầu này chẳng là gì cả.

Chỉ cần bọn họ không gây chuyện, ngoan ngoãn làm theo yêu cầu của bộ lạc là có thể sống sót. Hơn nữa lúc đến đây lão đã nhìn thấy tường thành của bộ lạc rồi, Kim Sư bộ lạc tuy bây giờ chưa vang danh xa gần, nhưng chuyện đó cũng chỉ là sớm muộn.

Bộ lạc bọn họ bây giờ có may mắn được gia nhập Kim Sư bộ lạc đã là Thú Thần phù hộ rồi, đâu còn tư cách mà kén chọn nữa?

“Được thôi, nếu ông đã đồng ý rồi, thì bảo bọn họ thu dọn đồ đạc đi, tôi sẽ bảo thú nhân sắp xếp chỗ ở cho bọn họ. Nhưng mà, quy củ của bộ lạc ông phải nói trước với bọn họ, nếu có thú nhân nào không tình nguyện, có thể rời đi ngay bây giờ.”

“Không thành vấn đề đâu, yên tâm đi thủ lĩnh, bọn họ đều tình nguyện cả. Các cậu còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau gọi thủ lĩnh?” Lão thủ lĩnh vội vàng thúc giục.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

(np) Xuyên Qua Thú Thế: Giống Cái Không Con Nhiều Nhãi Con Nhiều Phúc - Chương 218: Chương 218: Lão Thủ Lĩnh Sắp Gần Đất Xa Trời | MonkeyD