(np) Xuyên Qua Thú Thế: Giống Cái Không Con Nhiều Nhãi Con Nhiều Phúc - Chương 350: Thà Hủy Diệt Cũng Không Để Bộ Lạc Khác Được Lợi
Cập nhật lúc: 25/03/2026 16:09
[Vâng, túc chủ!] Hệ thống hớn hở lọc ra toàn bộ những giao diện có giá 500 tích phân trong Cửa hàng hệ thống cho Đồ Kiều Kiều xem. Đồ Kiều Kiều nhìn lướt qua, quả không hổ là giao diện giá 500 tích phân, bên trong có khá nhiều mẫu đẹp mắt.
Những giao diện này đều đi kèm với phông chữ. Chỉ cần hệ thống khoác lên mình giao diện mới, toàn bộ màu sắc và phông chữ của Cửa hàng hệ thống cũng như hệ thống nền sẽ thay đổi theo.
[Ừm, cũng khá đẹp đấy, nhưng ngoan nào, để sau hẵng mua. Đợi chúng ta ổn định chỗ ở mới rồi, ta sẽ mua giao diện cho ngươi nhé.]
[Vâng, túc chủ, tôi nghe ngài.] Đa Đa cũng không phải loại hệ thống thích quấy nhiễu. Nó biết nếu tự mình tích cóp tích phân thì chẳng biết đến năm tháng nào mới đủ, túc chủ bằng lòng giúp nó là tốt nhất rồi.
Muộn một chút thì muộn một chút vậy, có còn hơn không. Hơn nữa, nó tin tưởng túc chủ, túc chủ đã nói thì chắc chắn sẽ làm được.
[Đa Đa ngoan lắm. Ngươi yên tâm, giao diện đã hứa với ngươi, sớm muộn gì ta cũng sẽ mua cho ngươi. Bây giờ ta có thể biết tại sao Huyền Vũ bộ lạc lại cấu kết với Hà Mã bộ lạc chưa?]
[Được chứ, được chứ, túc chủ. Thực ra chuyện là thế này, thủ lĩnh cũ của Huyền Vũ bộ lạc mới qua đời cách đây không lâu. Theo lý mà nói, vị trí thủ lĩnh của Huyền Vũ bộ lạc phải thuộc về Huyền Minh. Ai ngờ bộ lạc của Huyền Minh đột nhiên bùng phát bạo động dị thú! Xuất hiện ba con dị thú trên cấp Đế phẩm.]
[Tiếp tục đi.]
[Vâng, túc chủ.]
Hệ thống uống một ngụm trà điện t.ử, tiếp tục nói: [Sau đó một mình Huyền Minh đ.á.n.h với ba con dị thú, cuối cùng còn bị tộc nhân phe mình đ.á.n.h lén. Dẫn đến kết cục là mặc dù anh ta đã đ.á.n.h c.h.ế.t ba con dị thú cấp Đế phẩm, nhưng bản thân lại mất tích. Huyền Vũ bộ lạc hiện nay do gia đình em trai của thủ lĩnh cũ nắm giữ. Huyền Tông hiện là thủ lĩnh của bộ lạc, Huyền Tông cũng chính là em họ của Huyền Minh.]
[Chậc... Ta đã bảo sao Huyền Vũ bộ lạc lại thay đổi nhanh như vậy, hóa ra là đổi chủ rồi. Cũng không biết tên Huyền Minh kia đã c.h.ế.t hay chưa, thật đáng tiếc. Ta đoán chắc chắn là gia đình Huyền Tông đã hãm hại Huyền Minh. Chậc chậc chậc, thật không ngờ, ở Thú Thế mà cũng có thể thấy được những màn đấu đá nội bộ thế này.]
Đồ Kiều Kiều lắc đầu. Cô cảm thấy Huyền Vũ bộ lạc dưới sự dẫn dắt của Huyền Tông chắc chắn sẽ không tiến xa được. Hiện nay Huyền Vũ bộ lạc muốn đối đầu với Kim Sư bộ lạc của bọn họ, cô đương nhiên cũng chẳng có chút thiện cảm nào với Huyền Tông - kẻ đã đưa ra quyết định này.
[Túc chủ, ở đâu mà chẳng có giang hồ. Vốn dĩ lúc Huyền Minh còn ở đó, thủ lĩnh của Hà Mã bộ lạc đã từng đến Huyền Vũ bộ lạc đề nghị một lần, muốn cùng nhau đối phó với Kim Sư bộ lạc của chúng ta. Nhưng Huyền Minh không đồng ý. Huyền Minh chỉ muốn dẫn dắt thú nhân trong bộ lạc sống một cuộc sống hòa bình, không muốn tham gia vào bất kỳ cuộc đấu tranh nào giữa các bộ lạc. Những thú nhân đứng đầu là Huyền Tông lại giữ ý kiến phản đối. Bọn chúng vô cùng động lòng trước những điều kiện mà Hà Mã bộ lạc đưa ra, cảm thấy đầu óc Huyền Minh có vấn đề, có lợi ích mà không biết đường chiếm lấy.]
[Bọn chúng đưa ra điều kiện gì?]
[Chính là sau khi xong việc, sẽ đem hai phần ba tài sản của Kim Sư bộ lạc chúng ta cho Huyền Vũ bộ lạc, phần còn lại thuộc về Hà Mã bộ lạc của bọn chúng.]
[Hừ... Bọn chúng cũng tự đề cao bản thân quá nhỉ. Cho dù chúng ta đ.á.n.h không lại hai bộ lạc của bọn chúng, chẳng lẽ chúng ta không biết chạy sao? Nhất định phải ở đây đợi bọn chúng đến à? Ta phải cho bọn chúng dã tràng xe cát biển Đông. Xưa nay chỉ có ta tính kế người khác, chưa có ai tính kế được ta đâu!]
[Túc chủ, hiện tại mọi việc trong bộ lạc cũng đã xử lý hòm hòm rồi, chúng ta cũng có thể tiến về phía bờ biển. Có tàu thủy do hệ thống cung cấp, thú nhân của Kim Sư bộ lạc đều có thể lên đó. Ngài còn đợi gì nữa, bọn chúng ngay cả Huyền Minh là thú nhân của mình mà còn ra tay tàn độc được, huống hồ là Kim Sư bộ lạc...] Giọng nói của hệ thống mang theo chút lo lắng nhạt nhòa.
Huyền Tông là một kẻ tàn nhẫn. Vốn dĩ hắn đã có dã tâm thay thế Huyền Minh, sau này thấy Huyền Minh ngoan cố không chịu nghe lời, dứt khoát dàn xếp luôn vở kịch này.
Mấy con dị thú cấp Đế phẩm kia cũng là do hắn phái thú nhân đi dụ đến. Nếu không, chỉ dựa vào bọn chúng mà muốn đối phó với một thú nhân phẩm cấp cao như Huyền Minh, quả thực là khó càng thêm khó, cho dù hắn cũng là thú nhân cấp Đế phẩm thì cũng không ngoại lệ.
Kẻ hắn đố kỵ nhất chính là Huyền Minh. Nhưng Huyền Minh cho dù phẩm cấp cao hơn hắn, thiên phú tốt hơn hắn thì đã sao? Cuối cùng chẳng phải vẫn bị hắn tính kế đến c.h.ế.t đó sao.
[Ta biết rồi, tối nay ta sẽ bảo bọn họ chuẩn bị, sáng sớm mai chúng ta xuất phát.] Mặc dù Đồ Kiều Kiều đã đưa ra quyết định này, nhưng cô cũng biết, chặng đường gấp rút sắp tới chắc chắn sẽ không hề dễ dàng. Trong bộ lạc có mấy giống cái sắp sinh trong vài ngày tới, nếu ngày mai cô quyết định lên đường, bọn họ rất có thể sẽ sinh con trên đường đi.
Nhưng không sợ, có cô ở đây, sẽ không để bọn họ xảy ra chuyện gì.
Tể tể của Đồ Kiều Kiều thì cô không lo lắng. Đến lúc đi đường, cứ cho hết chúng vào Dục Nhi Không Gian, buổi tối nghỉ ngơi lại thả chúng ra hít thở không khí, cũng sẽ không có nguy hiểm gì.
[Túc chủ, ngài có tính toán là tốt rồi.] Hệ thống thở phào nhẹ nhõm. Nó không nói thêm gì nữa, mà nhường lại thời gian cho Đồ Kiều Kiều.
Ngay tối hôm đó, Đồ Kiều Kiều đã gọi toàn bộ cán bộ trong bộ lạc cùng các thú phu của mình đến phòng họp để họp.
Những người có chức vụ trong bộ lạc không chỉ có thú phu của Đồ Kiều Kiều, mà còn có một số thú nhân tài giỏi khác. Đương nhiên, những vị trí quan trọng vẫn do Đồ Kiều Kiều và các thú phu của cô nắm giữ. Khoan nói đến việc chỉ có như vậy cô mới yên tâm, mà xét riêng về phẩm cấp, cũng phải là các thú phu của cô mới xứng đáng.
Những thú nhân khác đương nhiên không có ý kiến gì. Dù sao Thú Thế Đại Lục vốn dĩ là nơi giống cái vi tôn, cường giả vi tôn. Đại Tế Tư nói gì thì là cái đó, tóm lại cứ đi theo Đại Tế Tư là có thịt ăn, không bị c.h.ế.t đói là được.
Trước đây bọn họ sống cuộc sống thế nào, bọn họ đều biết rõ. Bây giờ so với trước kia quả là một trời một vực. Thế nào mới là ngày tháng tốt đẹp, bọn họ đương nhiên hiểu rõ. Trước kia chỉ cần được ăn no là không còn mong cầu gì hơn.
Bây giờ không những được ăn no, mà còn được ăn đủ loại sơn hào hải vị, lại còn có thể theo đuổi giống cái trong bộ lạc. Đây quả thực là cuộc sống mà trước kia bọn họ nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Đồ Kiều Kiều kể lại chuyện Hà Mã bộ lạc sắp liên minh với Huyền Vũ bộ lạc đến tấn công Kim Sư bộ lạc của bọn họ, đồng thời cũng nói ra suy nghĩ của mình.
Các thú phu của Đồ Kiều Kiều đương nhiên là nghe theo cô. Còn những thú nhân khác trong bộ lạc, mặc dù rất luyến tiếc bộ lạc hiện tại, nhưng cũng tán thành quyết định của Đồ Kiều Kiều.
Nếu thất bại trong trận chiến này, bọn họ sẽ trở thành nô lệ thú của bộ lạc đối phương. Bọn họ không muốn biến thành nô lệ thú mất tự do, đương nhiên là phải đi theo Đại Tế Tư và thủ lĩnh rồi. Đại Tế Tư là người tài giỏi như vậy, đi đến đâu cũng có thể giúp bọn họ sinh tồn được.
“Đại Tế Tư, chúng tôi nghe ngài, bây giờ chúng tôi sẽ về thu dọn đồ đạc.”
“Ừm, tài sản chung của bộ lạc sẽ do tôi giữ, mọi người chỉ cần thu dọn đồ đạc cá nhân của mình là được. Đúng rồi, A Trì, những vật dụng tôi lấy ra trong bộ lạc hãy thu dọn hết đi. Còn những công trình kiến trúc độc đáo kia, đập bỏ hết đi.” Đồ Kiều Kiều do dự một thoáng, nhưng vẫn nói ra.
Những thú nhân khác mặc dù có chút không nỡ, nhưng cũng đồng ý với quyết định của Đồ Kiều Kiều. Dù sao, để lại những thứ này cho đám thú nhân muốn tấn công bộ lạc bọn họ hưởng lợi, thà phá hủy đi còn hơn. Bọn họ không muốn dâng hiến thành quả lao động của mình cho đám thú địch không biết xấu hổ kia.
“Được, tôi đi làm ngay đây.”
“Ừm, tường thành cứ để tôi lo.” Cô không muốn để lại bộ lạc do chính tay mình vất vả xây dựng cho bộ lạc khác.
