(np) Xuyên Qua Thú Thế: Giống Cái Không Con Nhiều Nhãi Con Nhiều Phúc - Chương 753: Đa Đa Trở Lại

Cập nhật lúc: 25/03/2026 21:02

Cứ như vậy, lại một năm nữa trôi qua, Vạn Thú Đế Quốc đã mở rộng lãnh thổ chiếm đến bốn phần năm toàn bộ đại lục. Đồ Kiều Kiều suy nghĩ một chút, cảm thấy như vậy là đã khá ổn rồi, tiếp tục mở rộng cũng chưa chắc là chuyện tốt.

Quan trọng nhất là, cũng phải cho các thú nhân khác chút thời gian thở dốc. Ai muốn sáp nhập vào Vạn Thú Đế Quốc thì sáp nhập, không muốn thì thôi, cô cũng không ép buộc. Dù sao cuộc sống ở các bộ lạc khác làm sao tốt bằng bộ lạc của bọn họ được.

Hiện tại toàn bộ Vạn Thú Đế Quốc của bọn họ có lớn có nhỏ gần ba trăm thành trì. Đồ Kiều Kiều phái hết các tể tể của mình ra ngoài, mỗi tể tể quản lý một thành trì, thậm chí, những thành trì liền kề nhau đều do một tể tể quản lý. Ngoài ra, cô còn đề bạt thủ lĩnh của các c.h.ủ.n.g t.ộ.c lên làm Thành chủ.

Tất nhiên, có người muốn, có người không muốn. Những người không muốn cơ bản đều tiến cử hậu bối của mình hoặc những tộc nhân mà họ cảm thấy có thể đảm đương được. Đương nhiên, sau khi họ tiến cử, nhóm Lạc Trì còn phải khảo sát, xác nhận nhân phẩm của thú nhân đó qua ải thì mới được nhậm chức.

Cứ như vậy khoảng hai tháng, những Thành chủ mới nhậm chức này gần như đã có thể đảm đương được công việc của Thành chủ, xử lý mọi việc trong thành đâu ra đấy.

Bốn năm trước, kể từ khi Vạn Thú Đế Quốc bắt đầu tiếp quản các thành trì, Hạn quý đột nhiên kết thúc. Cho nên rất nhiều bộ lạc đều cảm thấy Vạn Thú Đế Quốc tiếp quản các thành trì là ý chỉ của Thú Thần, nếu không sao lại trùng hợp đến vậy.

Cùng với những cơn mưa lớn trút xuống, họ càng cảm thấy như vậy. Vì thế, rất nhiều bộ lạc và thành trì đều tình nguyện sáp nhập vào Vạn Thú Đế Quốc.

Sau khi gia nhập Vạn Thú Đế Quốc, họ phát hiện cuộc sống ở Vạn Thú Đế Quốc cao cấp hơn hẳn so với cuộc sống trước đây của họ. Lúc đó, họ càng kiên định rằng sự lựa chọn của mình là không sai, thậm chí còn thấy may mắn vì mình có tầm nhìn xa, nếu không chuyện tốt thế này sao đến lượt họ?

Mấy ngày nay họ bắt đầu trồng bông. Vào Hàn quý, mỗi thú nhân cơ bản đều có một chiếc áo bông, gần như sẽ không bị lạnh. Thêm vào đó, mấy năm gần đây, Hàn quý cũng không còn lạnh như trước nữa, họ lại càng không lo bị cóng.

Thứ hai, Đồ Kiều Kiều còn sai người lấy lông tơ của thú Cát Cát và thú Nga Nga để làm áo khoác lông vũ. Trong các cửa hàng ở các thành trì cũng có bán áo khoác lông vũ, chỉ là cần quá nhiều tiền, những gia đình thú nhân không mấy khá giả cơ bản sẽ không mua.

Đối với họ, Hàn quý không quá lạnh, mặc một chiếc áo bông chịu rét một chút là qua, không cần thiết phải mua áo khoác lông vũ.

Sau khi Vạn Thú Đế Quốc chính thức thành lập, Đồ Kiều Kiều bắt đầu cân nhắc đến vấn đề tiền tệ. Dù sao đã trở thành một quốc gia lớn, không thể cứ dùng điểm tích phân mãi được, cô làm gì có nhiều vòng tay để phát cho mỗi thú nhân một cái.

Vì vậy, cô đã nhắm đến mỏ vàng và mỏ bạc. Mặc dù trước đó cô đã bán đi không ít, nhưng vẫn còn lại một ít. Hơn nữa Thú Thế Đại Lục rộng lớn như vậy, chẳng lẽ chỉ có một mỏ vàng và mỏ bạc sao? Nghĩ thế nào cũng thấy không thể.

Thế là Đồ Kiều Kiều phái thú nhân đi tìm mỏ vàng mỏ bạc. May mắn thay, cuối cùng cũng tìm thấy một mỏ trên ngọn núi lớn ở Thú Vương Thành. Đồ Kiều Kiều lập tức cho thú nhân khai thác. Sau khi khai thác xong, cô liền bảo thú nhân trong thành bắt đầu đúc tiền vàng và tiền bạc.

Đợi đúc xong, cô cho phép thú nhân trong thành dùng điểm tích phân để đổi lấy tiền vàng và tiền bạc sử dụng. Tất nhiên, tỷ lệ quy đổi là tương đương. Còn thú nhân ở các thành trì khác cũng có thể dùng điểm tích phân để đổi.

Những thành trì sau này thì trực tiếp sử dụng tiền vàng và tiền bạc luôn.

Thế là tiền tệ của Vạn Thú Đế Quốc cũng dần dần được thống nhất. Đồ Kiều Kiều bây giờ muốn đi thành trì nào, chỉ cần thuấn di là đến ngay.

Đi thăm các tể tể đương nhiên cũng vậy. Còn về các thú phu của cô, hiện tại vẫn đang ở các thành trì khác nhau. Cô nhớ họ thì trực tiếp thuấn di qua tìm là được. Hiện tại toàn bộ Vạn Thú Thành, chỉ có Đồ Kiều Kiều, các thú phu của cô đều không ở đây.

Đồ Kiều Kiều đã lên kế hoạch, nhiều nhất là nửa năm nữa, sẽ đưa các thú phu của cô về, cả nhà đoàn tụ. Còn các tể tể thì thôi vậy, dù sao bây giờ chúng cũng lớn rồi, biệt thự của cô đã không chứa nổi chúng nữa. Hơn một trăm tể tể cơ mà, làm sao ở cho hết.

Tuy nhiên, những tể tể có dị năng thuấn di, mỗi tuần đều lén lút chạy về. Ban đầu Đồ Kiều Kiều còn khá bất ngờ, còn chuẩn bị đồ ăn ngon cho chúng. Lâu dần, Đồ Kiều Kiều cũng thấy quen.

Nhưng mỗi tuần cô vẫn chuẩn bị đồ ăn ngon cho chúng, chỉ là không còn tận tâm như trước nữa. Ban đầu cô đều tự mình vào bếp, số lần nhiều lên, khoảng nửa năm sau, Đồ Kiều Kiều trực tiếp ra nhà ăn lớn trong thành mua đồ ăn mang về.

Nhưng các tể tể cũng không nói gì. Mẹ của chúng đâu phải để làm việc nhà, nếu không phải tay nghề nấu nướng chưa tới, chúng đều muốn tự mình làm một bàn thức ăn ngon cho mẹ rồi.

Còn về các bố, lâu như vậy không gặp, chúng chỉ nhớ một chút xíu thôi, chút xíu nỗi nhớ này có thể bỏ qua không tính.

Đương nhiên, thỉnh thoảng chúng cũng đi thăm các bố. Nhưng số lần không nhiều, khoảng hai tháng một lần. Khác với chỗ của mẹ, nếu không phải mẹ quy định một tháng chỉ được về một lần, chúng hận không thể tối nào cũng chạy về.

Vẫn là ở nhà tốt nhất, muốn ăn gì cũng có, lại còn được nhìn thấy mẹ.

Nhưng chúng cũng không phải là những ấu tể nhỏ bé chỉ biết đắm chìm trong môi trường thoải mái, chúng phải san sẻ gánh nặng cho bố mẹ.

Mỗi ngày của Đồ Kiều Kiều đều trôi qua hạnh phúc và bình dị. Ngoại trừ phẩm cấp không tăng lên, cô không thấy có gì không tốt cả, những ngày tháng như vậy thật quá tuyệt vời.

Rõ ràng vẫn chưa đến lúc tuyết rơi, sao đột nhiên lại có tuyết thế này. Thời tiết bất thường lập tức thu hút sự chú ý của Đồ Kiều Kiều, cô không cho rằng đây là tuyết rơi trùng hợp.

Bất kỳ sự bất thường nào cũng có thể chôn vùi hiểm họa. Đồ Kiều Kiều lại gọi hệ thống một tiếng. Ngay lúc cô sắp thất vọng, đột nhiên nghe thấy giọng nói điện t.ử quen thuộc: “Túc chủ, sao vậy?”

Khi Đồ Kiều Kiều nghe lại giọng nói này, chỉ cảm thấy mắt cay xè, mũi cũng khó chịu, có một sự thôi thúc muốn khóc.

Ba năm trước, không biết tại sao, cô đột nhiên mất liên lạc với hệ thống. Ban đầu cô còn tưởng hệ thống có việc gì, rồi sẽ xuất hiện thôi. Nhưng thời gian trôi qua, hệ thống vẫn bặt vô âm tín, cô ngày càng tuyệt vọng.

Nhưng lại không thể thể hiện ra ngoài, chỉ có thể tự mình giấu kín. Từ khi cô đến thế giới này, hệ thống đã như hình với bóng cùng cô. Mặc dù Đa Đa chỉ là một hệ thống, nhưng trong mắt cô, nó giống như người nhà của cô vậy.

Bây giờ đột nhiên trở lại, cô có thể không kích động sao? Cô đã tích cóp được rất nhiều điểm trong Cửa hàng hệ thống rồi, đều để mua skin cho Đa Đa.

“Túc chủ, cô sao vậy? Có phải gặp chuyện gì rồi không, cô đừng khóc, tôi nghĩ cách cho cô.” Đa Đa thấy mắt Đồ Kiều Kiều đỏ hoe, lập tức sốt ruột nhảy nhót lung tung trong đầu Đồ Kiều Kiều.

“Tôi không sao, Đa Đa, cậu bị sao vậy? Tại sao lại biến mất ba năm? Tôi gọi cậu thế nào cậu cũng không đáp lại, nếu không phải hệ thống vẫn còn, tôi còn tưởng cậu biến mất rồi.”

“Ba năm! Không phải tôi chỉ ngủ một giấc thôi sao?” Đa Đa khó tin nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.