(nữ A - Nam O) Cơ Giáp Tinh Tế: Cá Mặn Nữ Alpha Bị Ép Trở Thành Chiến Thần - Chương 53: Lại Là Khúc Nhạc Đệm Giáo League
Cập nhật lúc: 23/04/2026 10:53
Vũ Lâm Tái Tràng tại Già Mã Tinh.
21:00.
Đêm càng về khuya.
Mấy người cùng nhau bàn bạc chuyện gác đêm. Để Tống Sơ Đình và Trần Ấu Mao gác đêm thì quá nguy hiểm, cuối cùng Kỷ Vũ và Lý Tường quyết định, hai người họ sẽ thay nhau gác.
Ban đêm trong rừng mưa cực kỳ nguy hiểm, rất nhiều loài động vật ăn thịt cỡ lớn sẽ ra ngoài săn mồi vào nửa đêm về sáng.
Mặc dù ánh lửa có thể tạo ra tác dụng uy h.i.ế.p nhất định, nhưng sự uy h.i.ế.p này dù sao cũng có giới hạn.
Giá trị vũ lực của Tống Sơ Đình và Trần Ấu Mao hơi thấp, không thích hợp để gác đêm. Hai người các cô phản xạ nhanh, khả năng cận chiến mạnh, gác đêm là hợp lý nhất.
Kỷ Vũ nhìn chằm chằm vào đống lửa, cầm trái cây lên uống một ngụm rồi đặt xuống, l.i.ế.m môi nói: "Tôi gác nửa đêm về sáng cho."
Lý Tường bật cười một tiếng, đẩy gọng kính, đôi mắt hơi híp lại, chậm rãi nói: "Bà không tin tôi sao?"
Kỷ Vũ đặt tay lên vai cô nàng, mượn lực đứng dậy, đút tay vào túi quần, trong mắt lóe lên vài phần nghi ngờ:
"Nửa đêm về sáng... ai cũng sẽ ngủ rất say, bà lại đang trong kỳ nhạy cảm, cảm xúc không được ổn định cho lắm. Nếu bà xảy ra chuyện gì, tôi sợ chúng ta không kịp phản ứng."
Nghe cô giải thích, Lý Tường cúi đầu, hai tay đặt lên đầu gối, thở dài cười nói:
"Bà cũng biết tôi đang trong kỳ nhạy cảm mà, tinh thần rất hưng phấn, đêm nay chắc chắn không ngủ được. Nói như vậy, tôi mới là người thích hợp nhất."
Kỷ Vũ còn định nói thêm gì đó, liền thấy Lý Tường cũng đứng lên, vươn tay vỗ nhẹ lên vai cô: "Tôi gác nửa đêm về sáng, quyết định vậy đi, nếu không nửa đêm đầu tôi cũng chẳng ngủ được đâu, bà đi ngủ đi."
Mức độ nguy hiểm của nửa đêm về sáng lớn hơn rất nhiều so với nửa đêm đầu. Vào thời điểm đó, cơ thể con người sẽ rơi vào trạng thái vô cùng mệt mỏi, điều này cực kỳ nguy hiểm.
Đó cũng là lý do hai người tranh luận.
Kỷ Vũ hiểu rõ tính cách của Lý Tường. Nếu cô nàng đã nói vậy, thì chắc chắn sẽ làm như vậy. Cuối cùng, cô đành phải đồng ý: "Được, vậy tôi gác nửa đêm đầu."
Nói xong, ánh mắt cô lướt qua mọi người một vòng rồi nói: "Mọi người đi nghỉ ngơi đi, nơi này cứ giao cho tôi."
Lý Tường và Trần Ấu Mao cùng ừ một tiếng, thi nhau dặn dò nếu có tình huống gì thì nhất định phải đ.á.n.h thức bọn họ.
Kỷ Vũ mỉm cười gật đầu, ôm một đống củi khô đặt sang bên cạnh, ngồi xuống túi ngủ của mình, quay mặt ra cửa hang, đôi chân dài tự nhiên vắt chéo vào nhau.
Tống Sơ Đình vẫn chưa đi ngủ, anh ngồi bên cạnh cô, lặng lẽ bầu bạn.
Kỷ Vũ nhìn thấy cảnh này, chỉ cảm thấy trong lòng mềm nhũn.
Một lúc lâu sau, trên vai cô lặng lẽ xuất hiện một sức nặng.
Tiếng mưa rơi bên ngoài dần lớn hơn, Tống Sơ Đình tựa vào cô, chầm chậm chìm vào giấc ngủ, bên tai truyền đến tiếng hít thở đều đặn của anh.
Kỷ Vũ nghiêng đầu nhìn, khẽ mỉm cười, sau đó nhẹ nhàng đỡ anh nằm xuống, ôm vào trong lòng.
Cảm nhận được nguồn nhiệt, Tống Sơ Đình nhíu mày, theo bản năng ôm lấy cổ cô, rúc sâu vào lòng cô như một chú mèo con sợ lạnh.
Kỷ Vũ lại bật cười, ôm c.h.ặ.t lấy anh, mặc cho anh rúc vào.
Đến lúc đổi ca, Kỷ Vũ vốn không định đ.á.n.h thức Lý Tường, nhưng Lý Tường vẫn tự tỉnh dậy. Ánh mắt cô nàng tỉnh táo mà ngưng trọng, dường như chưa hề chợp mắt.
Kỷ Vũ ngạc nhiên nhìn cô nàng, thấp giọng hỏi: "Sao lại tỉnh rồi?"
Lý Tường ngồi xuống bên phải cô, một tay chống ra sau lưng, dùng ngón tay vuốt lại mái tóc. Ánh mắt cô nàng u buồn, nhẹ giọng nói: "Kỳ nhạy cảm, hưng phấn quá, không ngủ được... Bà đi nghỉ ngơi đi."
Chỉ đành như vậy thôi.
Kỷ Vũ vỗ vỗ vai cô nàng, sau đó mới quay đầu bế Tống Sơ Đình lên, đi về phía túi ngủ của anh.
Ngay khoảnh khắc đặt anh xuống, lịch sử lại lặp lại, Tống Sơ Đình ôm c.h.ặ.t lấy cô không chịu buông tay.
Thôi được rồi.
Kỷ Vũ đành dùng chân khều chiếc túi ngủ trống không lại gần, nằm nghiêng trên mặt túi ngủ, một tay ôm gọn Tống Sơ Đình vào lòng.
Chẳng bao lâu sau, cô cũng chìm vào giấc mộng đẹp.
Nửa đêm về sáng, nhiệt độ càng lúc càng thấp.
Lý Tường ngồi trước đống lửa, đáy mắt phản chiếu ánh lửa bập bùng cùng một vài thứ khác.
Cô vươn tay, ném thêm vài cành cây khô vào đống lửa, nhìn cành cây dần bị thiêu rụi thành màu đen, lóe lên ánh sáng đỏ rực, trong đôi mắt phảng phất như có những đám mây đen đang chìm xuống.
Tiếng mưa rơi lớn hơn lúc trước rất nhiều, giống như sự xao động trong lòng cô cũng đang lớn dần lên.
Lý Tường ngồi ưu nhã bên đống lửa, rũ mắt xuống, cố gắng kìm nén cảm xúc bạo ngược nơi đáy lòng.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên một tiếng bước chân. Tiếng bước chân này vô cùng đều đặn, giẫm lên mặt đất sũng nước, phát ra những âm thanh lạch cạch lạch cạch.
Lý Tường đẩy gọng kính, đáy mắt hiện lên vẻ hưng phấn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười không chút độ ấm.
Vị khách không mời mà đến của cô, tới rồi.
