Nữ Cải Trang Nam Vào Trường Nam Sinh, Kẻ Bệnh Kiều Bị Tôi Làm Cho Trầm Cảm - Chương 126: Đỏ Mặt Tía Tai
Cập nhật lúc: 28/03/2026 05:01
Bạch Vũ Nhiên sắp đói lả đến nơi rồi, cô nằm trên giường quấn c.h.ặ.t trong chăn, nghiêm túc lăn qua lăn lại một vòng.
"Tôi nghi ngờ Yến Thẩm Trì muốn bỏ đói tôi cho đến c.h.ế.t."
Bạch Vũ Nhiên không kìm được mà nảy sinh mối hoài nghi này:
"Đây chính là âm mưu lớn nhất của anh ta. Nhốt tôi lại, không cho tôi ăn mì tôm để bắt tôi phải khuất phục sao? Tâm địa thật đen tối quá đi mà."
Hệ thống cảm thấy Bạch Vũ Nhiên nghĩ như vậy đúng là không cần thiết, người ta rõ ràng là ham muốn thân thể ký chủ, vậy mà trong đầu ký chủ lại chỉ có mì tôm.
Sau khi Bạch Vũ Nhiên lăn lộn trên giường đủ bảy mươi tám vòng, Yến Thẩm Trì cuối cùng cũng xuất hiện.
Bạch Vũ Nhiên đã tắt đèn trong phòng, như vậy chỉ cần cửa mở ra, ánh đèn ngoài hành lang sẽ chiếu vào, giúp cô phát hiện có người ở ngoài cửa ngay lập tức.
Yến Thẩm Trì bưng một bát mì tôm lớn nóng hổi, trên cánh tay còn treo một chiếc túi đựng mười mấy hộp mì ăn liền.
Anh dùng chân đá cửa khép lại rồi thuận tay bật đèn phòng ngủ lên.
Đèn vừa sáng, Yến Thẩm Trì đã thấy Bạch Vũ Nhiên đang nằm bò trên giường, dùng ánh mắt oán hận như một chú mèo nhìn mình chằm chằm.
Bạch Vũ Nhiên thều thào không ra hơi: "Anh vẫn còn nhớ ở đây có một con người cơ đấy."
Yến Thẩm Trì mang bát mì đến bên giường, vẻ mặt đầy hối lỗi:
"Xin lỗi, có chút việc đột xuất làm tôi chậm trễ, nên tôi đến muộn…"
Yến Thẩm Trì còn chưa nói hết câu, ngay khi anh vừa tiến lại gần giường, Bạch Vũ Nhiên vốn đang nằm đó "thoi thóp" bỗng nhiên phát động tấn công.
Động tác này không hề có dấu hiệu báo trước, Yến Thẩm Trì chỉ hơi lơ là một chút đã bị cô lộn người ấn c.h.ặ.t xuống giường.
Bạch Vũ Nhiên nhướng mày, chẳng buồn nói lời thừa thãi làm mất thời gian, cô trực tiếp dùng chính sợi xích vàng mà Yến Thẩm Trì dùng để khóa cổ chân mình làm dây thừng, trói c.h.ặ.t hai tay anh lại.
Bát mì rơi xuống đất, Bạch Vũ Nhiên cũng chẳng thèm quan tâm.
Gương mặt Yến Thẩm Trì áp sát xuống mặt giường, anh thấp giọng thở dài: "Mì đổ mất rồi."
Bạch Vũ Nhiên cười khẩy: "Đổ thì thôi, chỉ là mì thôi mà. Chẳng lẽ nó quan trọng hơn việc bắt được anh sao?
Chuyện anh đ.á.n.h ngất tôi, tôi vẫn chưa tính sổ xong đâu."
Lúc này Yến Thẩm Trì mới biết dáng vẻ "vì mì quên thân" lúc trước của Hoãn Hoãn hoàn toàn là diễn cho anh xem, mục đích chính là để anh mất cảnh giác.
Hoãn Hoãn đã thành công...
Quả không hổ danh là Hoãn Hoãn của anh.
Yến Thẩm Trì áp mặt xuống giường, hai tay bị xích sắt trói ngược ra sau, đôi chân hơi co lại. Tư thế này khiến hệ thống nhìn đến mức đỏ mặt tía tai.
Hệ thống: [Thế này... Hình như rất hợp để làm chuyện đó từ phía sau... Cái đó ấy...]
Bạch Vũ Nhiên chẳng buồn để tâm đến cái hệ thống đầy óc đen tối kia, cô trói Yến Thẩm Trì một cách vô cùng chắc chắn.
Cảm thấy thế vẫn chưa đủ hả dạ, cô lại lấy chăn ra, có vẻ như định quấn anh lại như kén tằm.
Hệ thống: [... Ký chủ à, tôi thấy tư thế lúc nãy trông gợi cảm hơn nhiều. Làm thế này trông chẳng đẹp mắt chút nào cả.]
Đẹp mắt thì có ích gì, dùng tốt là được.
Bạch Vũ Nhiên xé chăn thành từng dải vải, thắt đủ loại từ nút dây leo núi cho đến nút thủy thủ, sau đó còn bồi thêm một cái nút thắt càng vùng vẫy càng siết c.h.ặ.t.
Yến Thẩm Trì cứ để mặc cho Bạch Vũ Nhiên quậy phá.
Hai đầu gối anh bị cô đạp cho một cú, đang ở tư thế nửa quỳ bên mép giường.
Gương mặt lạnh lùng do tư thế này mà m.á.u dồn lên não, làn da trắng lạnh hơi ửng hồng.
Bạch Vũ Nhiên đứng bên giường, tay nắm lấy sợi xích kéo dài từ hai tay sau lưng Yến Thẩm Trì.
Phải thừa nhận rằng, nhìn từ góc độ này, Yến Thẩm Trì trông thực sự rất khiêu gợi.
Cặp m.ô.n.g săn chắc...
Vòng eo thon gọn...
Cùng với giọng nói trầm đục: "Chơi đủ chưa?"
Bạch Vũ Nhiên mím đôi môi mỏng, thiếu kiên nhẫn đáp: "Chưa. Vẫn chưa đủ."
Yến Thẩm Trì nghe đến đây, yết hầu lặng lẽ chuyển động:
"Tôi chỉ xích em một chân, em lại trói cả hai tay tôi. Nếu em muốn trói luôn cả chân tôi thì cũng chẳng vấn đề gì."
Yến Thẩm Trì vừa dứt lời, Bạch Vũ Nhiên đã vung một nhát d.a.o tay c.h.é.m vào cổ anh.
Yến Thẩm Trì cũng giống như Bạch Vũ Nhiên lúc bị anh đ.á.n.h ngất, không trụ vững được mà trực tiếp lịm đi.
Bạch Vũ Nhiên vỗ vỗ tay, khóe môi nở nụ cười:
"Trói cả ba chân của anh luôn mới bõ ghét. Những gì anh làm với tôi, tôi phải làm lại một lượt mới gọi là huề cả làng."
Thấy Yến Thẩm Trì đã ngất lịm, Bạch Vũ Nhiên vẫn không yên tâm, cô xé vạt áo của anh để trói nốt hai chân anh lại, bấy giờ cô mới thực sự an lòng.
Hệ thống: [Cô định làm gì Yến Thẩm Trì đây? "Xào xào nấu nấu" hay là "nấu nấu xào xào"? Có gắn mác hạn chế trẻ em không?]
Hệ thống biết thừa chẳng thể có cảnh quay giới hạn nào, nhưng nó vẫn muốn hỏi một câu để bày tỏ sự mong đợi nho nhỏ đối với những chuyện "đen tối".
Bạch Vũ Nhiên kiểm tra hơi thở của Yến Thẩm Trì, sau đó lại thấy không cần thiết. Cô không tranh thủ lúc anh hôn mê mà rời đi ngay, mà trực tiếp nhét anh vào trong đống chăn đã bị xé thành từng mảnh.
Đây là đất nước Aris, Yến Thẩm Trì là nhân vật trọng yếu.
Anh có thể biến mất một ngày, nhưng nếu quá một ngày mà anh không lộ diện hay không có tin tức gì, cấp dưới của anh chắc chắn sẽ kéo đến tìm.
Nói cách khác, thời gian tự do hoạt động của Bạch Vũ Nhiên hiện tại là một ngày.
Một ngày là đủ rồi.
Cô cũng muốn quay lại nhìn ngắm đất nước của mình, dù chỉ với tư cách là một người xa lạ.
Bạch Vũ Nhiên cũng hiểu rằng nếu cô yêu cầu Yến Thẩm Trì cho mình đi dạo quanh đất nước, chưa chắc anh đã từ chối.
Thực tế Yến Thẩm Trì cũng muốn đưa cô đi tham quan khắp nơi, nhìn ngắm mọi thứ, anh thậm chí đã sắp đặt xong một thân phận mới cho cô. Nhưng Bạch Vũ Nhiên chỉ muốn tự mình đi khắp nơi.
Cô không muốn khi đang hồi tưởng về quá khứ lại có người làm phiền.
Bước ra khỏi phòng, cô phát hiện nơi được cải tạo giống hệt phòng cũ của mình này thực chất lại là nơi ở lúc nhỏ của Yến Thẩm Trì... Hay nói cách khác, hiện tại đây cũng có thể là nơi ở của anh.
Nơi ở của Yến Thẩm Trì tự nhiên sẽ không có thị vệ hay bảo an.
Bạch Vũ Nhiên đi ra từ tầng hai, căn phòng rộng lớn vắng lặng, ngoài Yến Thẩm Trì đang bị trói trên giường và cô ra thì chẳng còn một bóng người nào khác.
Ánh đèn ở tầng một vẫn sáng, hay nói cụ thể hơn, tất cả đèn ở tầng một đều được bật lên...
Nhìn thấy cảnh này, Bạch Vũ Nhiên bỗng nhiên thoáng ngẩn ngơ.
Lúc nhỏ, cô rất sợ bóng tối.
Thế nên, bất cứ nơi nào cô đi qua vào ban đêm đều sẽ vì cô mà rực rỡ ánh đèn.
Không ngờ đã qua lâu như vậy, cô sớm đã chẳng còn sợ bóng tối nữa, thậm chí còn bắt đầu chủ động ôm lấy bóng đêm, vậy mà Yến Thẩm Trì vẫn còn nhớ rõ thói quen thuở nhỏ của cô.
Những chuyện đã qua rõ ràng cô đã rất ít khi nghĩ tới, nhưng khi trở về nơi tràn ngập ký ức này, kỷ niệm như thủy triều không cách nào kiểm soát được mà ùa về trong lòng.
Bạch Vũ Nhiên chậm rãi bước xuống cầu thang.
Trước đây cô vốn chẳng ưa gì ngôi nhà này, bởi vì Bạch Miểu Miểu cũng sống ở đây.
Sau khi mẹ cưới cha cô, à không, là mẹ gả cho cha cô, thì anh trai của cha đã dùng đủ mọi cách để than nghèo kể khổ, tỏ vẻ đáng thương khiến cha mủi lòng, cuối cùng gã chú đó đã dọn được vào trong hoàng cung.
Mẹ đã cho gã đó một căn nhà, và gã đã mang theo ba đứa con của mình tới ở.
Lúc ấy, Bạch Miểu Miểu là đứa trẻ được sủng ái nhất trong gia đình nhỏ đó, bởi vì trong ba đứa trẻ, chỉ có Bạch Miểu Miểu là con ruột của người đàn ông kia.
Bạch Vũ Nhiên vừa nghĩ vừa nhìn về phía sảnh chính ngay lối vào. Nơi này từng treo một bức ảnh khổng lồ, là ảnh cưới phóng to của cha Bạch Miểu Miểu và mẹ cô.
Chiếc đèn chùm pha lê đắt tiền trên sảnh cũng là do mẹ mua cho...
Giờ đây, ngôi nhà này thuộc về Yến Thẩm Trì.
Ảnh cưới đã biến mất, đèn chùm pha lê cũng bị gỡ bỏ, những món nội thất xa xỉ trong nhà đều bị dời đi, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch.
Cứ như thể, Yến Thẩm Trì giữ lại nơi này chỉ để Bạch Vũ Nhiên quay về chứng kiến dáng vẻ tàn tạ của nơi mà cô từng ghét cay ghét đắng này.
