Nữ Cải Trang Nam Vào Trường Nam Sinh, Kẻ Bệnh Kiều Bị Tôi Làm Cho Trầm Cảm - Chương 189: Kế Hoạch Xâm Lăng Vũ Trụ Song Song

Cập nhật lúc: 30/03/2026 12:02

Về khoản tự sát, Doãn Tây Lăng cũng được coi là thiên phú dị bẩm, còn có tiền đồ hơn cả Mộ Vọng Bạch vốn dĩ thường xuyên làm vậy.

Trò chơi kết thúc.

Nhóm Bạch Vũ Nhiên cùng phòng quay trở về ký túc xá.

Lúc này, phòng của họ đã chật kín người, một đám thanh niên trai tráng cứ nhìn chằm chằm vào họ mà soi mói trong căn phòng vốn chẳng lấy gì làm rộng rãi.

Bạch Vũ Nhiên đột ngột mở mắt, tháo mũ chụp thực tế ảo ra, làm người đứng đối diện giật b.ắ.n mình.

"Nhiên thần, cậu vẫn còn sống... Phi, Nhiên thần cậu sống sót trở ra... Cậu ra rồi à!"

Bạch Vũ Nhiên nheo đôi mắt hẹp dài, lười biếng gật đầu.

"Ừ, còn sống. Hết giờ rồi, các người ai về nhà nấy, tìm mẹ các người đi, đừng có tụ tập ở đây làm ảnh hưởng đến việc tôi ăn mì gói."

Chàng trai để tóc húi cua đứng trước mặt Bạch Vũ Nhiên lập tức lùi lại một bước, môi cậu ta mấp máy, không kìm được mà nói.

"Nhiên thần, buổi livestream trò chơi của các cậu chúng tôi đều xem hết rồi!

Trời đất ơi! Đây là trò chơi kinh dị sao? Sao chỗ nào cũng thấy ma quỷ với quái vật thế!"

Người này vừa mở lời, những người khác cũng tranh nhau hỏi dồn dập.

"Nhiên thần, trò chơi này thực sự có cảm giác cơ thể đạt mức 100% sao?"

"Đại ca Bạch, vào trong đ.á.n.h quái cảm giác có sướng không? Có phần thưởng gì không?"

"Đại ca Bạch..."

"Muốn tò mò thì tự lên trang chủ mà thảo luận, Bạch Vũ Nhiên không rảnh tiếp các người đâu!

Ngoan ngoãn chút đi, nếu không, cậu ấy không tiếp các người thì để tôi dạy bảo các người."

Hạ Giản Ngôn tháo mũ chụp ra, trong đôi mắt sói màu xám nhạt tràn đầy vẻ khó chịu.

Hạ Giản Ngôn ra tay vốn dĩ chẳng biết nặng nhẹ hơn Bạch Vũ Nhiên nhiều, cộng thêm việc Kỷ Lâm Thanh, Mộ Vọng Bạch, Yến Thẩm Trì trong phòng Bạch Vũ Nhiên cũng lần lượt tỉnh dậy, sự uy h.i.ế.p từ mấy vị đại ca trường học đã khiến đám người trong phòng phải rút lui hết ra ngoài.

Doãn Tây Lăng là người tỉnh dậy sớm nhất, anh đã đi nấu mì gói cho Bạch Vũ Nhiên rồi.

Đêm đã khuya.

Nhóm Bạch Vũ Nhiên trao đổi một chút về trò chơi, trong lúc đó Bạch Vũ Nhiên vừa ăn mì vừa tỏ ra khá lơ đãng.

Yến Thẩm Trì khoác thêm áo cho cô, thấp giọng nói.

"Mệt thì nghỉ ngơi trước đi."

Bạch Vũ Nhiên lầm bầm gật đầu:

"Ừm, nghỉ ngơi cả đi, có tình hình gì mai tính tiếp.

Đúng rồi Doãn Tây Lăng, trước khi gặp bọn tôi thì anh đã làm gì?"

Doãn Tây Lăng cúi đầu: "Tôi đi vắt sữa bò."

Bạch Vũ Nhiên ngẩn người một lát:

"Hả? Vắt sữa bò? Là bò thật sao, không phải quái vật à?"

Dựa theo kinh nghiệm của Bạch Vũ Nhiên, trong cái trò chơi này căn bản không có sinh vật nào bình thường cả, mà thứ Doãn Tây Lăng nhìn thấy rõ ràng rất khác biệt so với nhóm của cô.

"Là bò sữa bình thường. Sau khi vào game, tôi lạc vào một trang trại, ở đó có rất nhiều bò sữa.

Có một người đàn ông ngoại quốc tầm bốn năm mươi tuổi bảo nhóm hơn một trăm người chúng tôi đi vắt sữa bò."

"Sau khi vắt đủ năm mươi thùng, chủ trang trại bảo tôi rời đi.

Tôi đi rất xa, cuối cùng mới gặp được mọi người."

Hạ Giản Ngôn nghe xong suýt chút nữa thì thốt lên "cái quái gì thế".

"Trời ạ! Cậu chỉ có vắt sữa bò thôi sao? Thế thì đơn giản quá rồi còn gì!"

Mắt kính của Kỷ Lâm Thanh lóe lên tia sáng trắng.

"Những người khác thì sao? Họ không rời đi cùng cậu à?"

Doãn Tây Lăng hiểu biết về trò chơi này rất ít, những hình ảnh anh thấy cũng hoàn toàn khác với nhóm Bạch Vũ Nhiên, vì thấy ít quá nên anh không cách nào phân tích được toàn cảnh, chỉ có thể nói ra những gì mình thấy để người khác phân tích.

Doãn Tây Lăng lại pha thêm một bát mì cho Bạch Vũ Nhiên, ôn tồn nói.

"Họ vẫn ở lại trang trại. Tuy nhiên, sau khi rời đi tôi có quay lại nhìn, phát hiện người trên trang trại ít đi một chút, mà bò thì lại nhiều lên rất nhiều. Hơn nữa, số người mất đi và số bò tăng thêm có số lượng y hệt nhau."

Doãn Tây Lăng nói ra phân tích của mình, trong ký túc xá bỗng chốc im lặng, chỉ còn tiếng xì xụp ăn mì của Bạch Vũ Nhiên vang lên rất rõ.

Bạch Vũ Nhiên tổng kết.

"Xem ra, những người không hoàn thành được nhiệm vụ đã biến thành bò."

"Chuyện này cũng không nằm ngoài dự đoán của tôi lắm, ban đầu tôi đã nghi ngờ một số sinh vật kỳ quái chính là người chơi.

Nhưng vấn đề là, những con bò có sẵn ở đó lúc đầu, liệu có phải là con người không?"

Hạ Giản Ngôn vỗ vỗ cái đầu mình, không thể hiểu nổi.

"Sao có thể là người được, đó chẳng phải là NPC sao?

Ý em là có một số người chơi vừa vào đã biến thành NPC á?

Ha ha ha, vận khí của họ cũng tệ quá rồi đấy."

Bạch Vũ Nhiên không lên tiếng, Yến Thẩm Trì liếc nhìn cô một cái, ánh mắt sâu thẳm cũng không nói thêm lời nào.

...

Một ngày sau.

Bạch Vũ Nhiên tìm thấy Mặc Văn đang làm nghiên cứu trong phòng thí nghiệm khoa học.

Mặc Văn mặc áo blouse trắng, dáng vẻ thiếu niên của cô ấy quay đầu lại, đôi mắt mang theo ý cười nhìn Bạch Vũ Nhiên.

"Sao thế? Hai ngày nay em không lên mạng chơi game à. Không thích chơi game thực tế ảo sao?"

Bạch Vũ Nhiên hít sâu một hơi, đuôi mắt hẹp dài khẽ nhếch lên.

"Tiền bối Mặc Văn, em muốn hỏi chị một câu.

Trò chơi này có phải chỉ có con người bình thường chơi không? Trong game rõ ràng có thứ gì đó khác."

Mặc Văn nhìn chằm chằm Bạch Vũ Nhiên một hồi, đôi mắt cong cong mỉm cười.

"Em phát hiện ra rồi sao. Đúng vậy, có những thứ khác.

Đây là bí mật lớn nhất, theo lý thường là không nên nói cho em biết. Nhưng mà..."

Mặc Văn vẫy vẫy tay bảo Bạch Vũ Nhiên lại gần, Bạch Vũ Nhiên ghé tai sát miệng Mặc Văn, nghe thấy cô ấy hạ giọng cực thấp.

"Tiểu Vũ Mao, chị là người xuyên không, em biết rồi phải không?

Tiền bối Vân Trạch cũng là người xuyên không."

"Nhưng thực tế, chị từng bị những người xuyên không khác đuổi khỏi thời không này, đối phương đã chiếm đoạt cơ thể chị, khiến chị phải đi đến thế giới khác.

Chị đã c.h.ế.t ở thế giới đó, nhưng vận may rất tốt, chị lại xuyên không trở về."

"Thế giới này rộng lớn như vậy, chắc chắn không chỉ có hai chúng ta xuyên không đâu."

"Tiểu thuyết xuyên không đã thịnh hành rất nhiều năm, những truyền thuyết về xuyên không cũng tồn tại từ rất sớm.

Bất cứ chuyện gì cũng không tự nhiên mà có."

Giọng của Mặc Văn ngày càng thấp, ngữ khí nặng nề.

"Có rất nhiều người hoặc những thứ khác đang chuẩn bị xuyên không hàng loạt tới đây.

Cơ thể con người chính là lớp vỏ để ý thức của chúng được cấy vào, người có ý chí càng yếu ớt hoặc tuổi tác càng nhỏ thì càng dễ bị xâm nhập."

"Nhiều cuộc xuyên không sẽ khiến nguyên chủ trở thành người cực kỳ ưu tú, nhưng cũng có một bộ phận người xuyên không muốn lật đổ quy tắc bình thường của nhân loại, mang đến m.á.u tanh và bạo lực."

"Chị, Vân Trạch, Tần Dã, Tiêu Thất, Hách Liên Âm, Phong Tuyền và Bạch Nhất đã nghiên cứu mười mấy năm, tạo ra trò chơi này, và cũng đã phát hiện ra rất nhiều kẻ xuyên không."

"Cường độ ý thức của người xuyên không cao hơn nhiều so với người bình thường, đa phần đều là rồng phượng trong loài người, bất kể độ tuổi nào họ cũng sẽ tìm cách vào trò chơi này, thậm chí ở bên trong để tuyển chọn lớp vỏ tốt hơn cho ý thức của mình."

"Tất cả người chơi game đều được sàng lọc kỹ càng, ngoại trừ em và các bạn cùng phòng của em ra, những kẻ khác nếu không phải con mồi thì chính là thợ săn."

Mặc Văn nói đến đây, ngẩng đầu nhìn Bạch Vũ Nhiên một cách nghiêm túc.

"Cường độ ý thức của em rất cao, chị hy vọng em có thể vào trò chơi để tìm ra những ý thức xâm nhập mang đầy ác ý đó. Tuy nhiên, việc này cũng đầy rẫy rủi ro, chỉ cần sơ sẩy một chút em cũng sẽ bị thay thế."

"Tiểu Vũ Mao, chị cho em biết về rủi ro, nếu em muốn rút lui thì bây giờ vẫn còn kịp."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.