Nữ Cải Trang Nam Vào Trường Nam Sinh, Kẻ Bệnh Kiều Bị Tôi Làm Cho Trầm Cảm - Chương 196: Tôi Đói Rồi
Cập nhật lúc: 30/03/2026 17:01
Gương mặt Doãn Tây Lăng đỏ bừng lên thấy rõ bằng mắt thường.
Làn da anh vốn dĩ rất trắng, lúc này lại cúi gầm mặt, trong đôi mắt hiện lên vẻ dịu dàng và thẹn thùng không sao tả xiết, vành tai sau làn tóc mai đã đỏ rực đến tận mang tai.
Khoảng cách giữa anh và Bạch Vũ Nhiên quá gần, gần đến mức anh có thể cảm nhận được hơi thở của cô mang theo hương bạc hà thanh mát...
"À, tôi đi làm cơm cho cậu."
Ở trên đoàn tàu mà Doãn Tây Lăng lại muốn bỏ chạy trối c.h.ế.t, hành động này khiến Bạch Vũ Nhiên phải bật cười:
"Anh định đi đâu mà làm cơm hả?"
Cô nắm lấy tay Doãn Tây Lăng, kéo mạnh anh đang định tháo chạy ngược trở lại.
Bên cạnh truyền đến tiếng hò reo kìm nén đầy phấn khíc của hai cô gái trẻ.
Bạch Vũ Nhiên chỉ nhìn chằm chằm Doãn Tây Lăng.
Chính cô cũng không biết từ bao giờ mình lại nảy sinh cái tính xấu là thích trêu chọc anh đến vậy.
Nhưng mà anh cũng quá dễ đỏ mặt rồi, trêu chọc một người như thế đúng là mang lại cảm giác thành tựu thật mà.
Đầu óc Doãn Tây Lăng rối như tơ vò.
Anh thậm chí còn chẳng còn tâm trí đâu để thắc mắc tại sao Bạch Vũ Nhiên lại xuất hiện ở đây, tại sao cô lại ở trong toa mà không phải ở dưới gầm xe...
À không, ý là tại sao Bạch Vũ Nhiên không ở trên lớp mà lại đi cùng một chuyến tàu với anh.
Trong đầu anh bây giờ chỉ toàn là hơi thở của cô và nhịp tim mỗi lúc một đập mạnh liên hồi của chính mình.
"Tôi..."
Đôi môi anh mấp máy, chính anh cũng không biết mình định nói gì, nhưng lại sợ mình không nói gì sẽ để Bạch Vũ Nhiên bị đói.
Thế là anh cố sức suy nghĩ, cuối cùng cũng lấy lại được chút bình tĩnh:
"Tôi đi tìm nhân viên đường sắt mua mì gói... Cậu đợi…"
"Không cần đâu, đến nhà anh đi."
Doãn Tây Lăng đột ngột ngẩng đầu lên.
Trong đầu anh như thể vừa có pháo hoa nổ tung.
"Đến... Đến nhà tôi sao?"
Tiểu Vũ Mao muốn đến nhà anh?
Sắc đỏ trên vành tai Doãn Tây Lăng lập tức tan biến, đầu óc anh hoàn toàn tỉnh táo trở lại.
Bạch Vũ Nhiên đến tìm anh, chắc chắn là đã biết chuyện gia đình anh gặp sự cố.
Nhưng anh không thể để chuyện riêng của mình làm phiền đến cuộc sống của cô được.
Vốn dĩ Bạch Vũ Nhiên đã đủ bận rộn rồi, anh chỉ là một phần cực kỳ nhỏ bé và mờ nhạt trong cuộc đời cô mà thôi.
Nếu một kẻ tầm thường như anh lại làm mất thời gian của Bạch Vũ Nhiên...
Doãn Tây Lăng c.ắ.n môi:
"Nhà tôi chẳng có gì hay để đến đâu. Nhà tôi xa lắm, đi tàu hỏa phải mất ba ngày.
Tiền bối Mặc Văn chắc chắn có việc tìm cậu đấy, cậu mau quay về đi."
Bạch Vũ Nhiên nhướng mày:
"Anh cũng biết nhà mình xa, đi tàu mất tận ba ngày cơ à?
Vậy mà anh còn mua vé đứng?
Cả đoàn tàu mười mấy toa, tôi chỉ thấy mỗi mình anh mua vé đứng thôi đấy!"
Sắc mặt Doãn Tây Lăng lại tái đi thêm một chút.
Đáng lẽ anh nên mua vé đứng chuyến sớm hơn một chút, như vậy có lẽ Bạch Vũ Nhiên đã không đuổi kịp...
Bạch Vũ Nhiên thật sự rất xót xa cho anh.
Doãn Tây Lăng là người làm thêm nhiều việc nhất, nhưng lại là người tiêu ít tiền nhất cho bản thân.
Một tấm vé ngồi về quê thì đắt thêm được bao nhiêu chứ?
Vậy mà anh cũng chẳng nỡ bỏ tiền ra.
Thấy biểu cảm của Bạch Vũ Nhiên không được tốt, Doãn Tây Lăng mím môi, nói với cô:
"Tôi... Tôi đau bụng, đi vệ sinh một lát."
Lần này Bạch Vũ Nhiên lại bị chọc cười thêm lần nữa.
Đi vệ sinh cái nỗi gì?
Doãn Tây Lăng đây là định lén lút đi tìm nhân viên đường sắt để đổi cho cô một tấm vé khác - vé ngồi, vé nằm hay thậm chí là vé VIP đều có khả năng - còn anh chắc chắn vẫn sẽ tiếp tục tìm lý do để đứng suốt chặng đường cho mà xem.
Doãn Tây Lăng cũng biết cái cớ của mình vụng về vô cùng.
Nhưng đứng trước mặt Bạch Vũ Nhiên, anh luôn chẳng biết phải nói gì, chỉ cảm thấy cứ âm thầm hy sinh là tốt rồi.
Anh thấy Bạch Vũ Nhiên nhìn mình với nụ cười như có như không, khuôn mặt lại bắt đầu nóng lên, giọng nói nhỏ lại:
"Tôi đi vệ sinh, cậu đợi tôi…"
Bạch Vũ Nhiên nắm lấy tay anh, cười nói: "Chao ôi, đợi cái gì mà đợi, mình cùng đi đi."
