Nữ Cải Trang Nam Vào Trường Nam Sinh, Kẻ Bệnh Kiều Bị Tôi Làm Cho Trầm Cảm - Chương 44: Cô Gái À, Cô Đang Đùa Với Lửa Đấy

Cập nhật lúc: 25/03/2026 07:13

Ở tầng 11, nam sinh đầu đinh Tiêu Khải Việt nghe thấy những tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang lên từ tầng trên mà không khỏi rùng mình.

Anh ta bắt đầu hoài nghi liệu mình có chọn nhầm đùi để bám hay không.

Tên tân sinh viên gầy yếu mà anh ta từng coi thường kia, thực tế còn đáng sợ hơn bất kỳ ai anh ta từng gặp...

Những kẻ khác giỏi lắm cũng chỉ là biết đ.á.n.h đ.ấ.m, còn tên tân sinh viên Bạch Vũ Nhiên này căn bản là một con ác quỷ.

Anh ta suy nghĩ kỹ rồi lại rút điện thoại gọi cho giảng viên phụ trách lớp mình.

Phải một lúc lâu sau đầu dây bên kia mới bắt máy, giọng vị giảng viên đầy vẻ bực bội vì bị đ.á.n.h thức.

"Gì thế? Có chuyện gì?"

Tiêu Khải Việt nuốt nước bọt, hạ thấp giọng nói:

"Thầy ơi, có chuyện rồi, ký túc xá nam xảy ra chuyện lớn rồi, có người đ.á.n.h nhau..."

Tiêu Khải Việt còn chưa nói hết câu, vị giảng viên nam bên kia đã cắt ngang lời anh ta, giọng lầu bầu ngái ngủ.

"Chuyện đó em đi mà tìm ban bảo vệ, tôi không quản nổi đâu. Người lớp mình không sao chứ?

Không sao là tốt rồi. Em tìm bảo vệ đi, muộn quá rồi, tôi ngủ đây."

Nói xong, Tiêu Khải Việt chỉ còn nghe thấy những tiếng "tút tút" bận máy truyền lại.

Anh ta trợn tròn mắt c.h.ử.i thề một tiếng:

"Mẹ kiếp, giảng viên cái trường này đều là cái hạng gì không biết!"

Dù mắng mỏ là vậy, nhưng vị đại ca mới Nghệ Thiên Hạo mà Tiêu Khải Việt vừa theo chân cũng chẳng thấy sang ứng cứu.

Anh ta không dám đứng ở đầu cầu thang nữa, cứ luôn cảm thấy con quỷ Bạch Vũ Nhiên kia không biết chừng sẽ xông ra bất cứ lúc nào để kết liễu đời anh ta.

Tiêu Khải Việt chỉ đành hậm hực lủi về phòng.

Trên tầng 12, gã đàn anh khóa trên đang mếu máo kêu gào "rách cổ họng", còn Bạch Vũ Nhiên thì thong thả nghịch ngợm ngọn lửa từ chiếc bật lửa nắp gập bằng đồng nguyên chất.

Cô thuần thục gạt nắp bật lửa tạo ra âm thanh "tách" giòn tan, rồi xoay bánh răng khiến ngọn lửa bùng lên.

Bạch Vũ Nhiên dùng ngón tay của bàn tay còn lại khẽ mơn trớn ngọn lửa nhỏ ấy.

Doãn Tây Lăng đứng bên cạnh nhìn mà vô cùng lo lắng.

Anh biết có bảo Bạch Vũ Nhiên rằng "nguy hiểm" cũng bằng thừa, nên chỉ ôn tồn nói:

"Đưa bật lửa cho tôi đi, để tôi nghiên cứu xem lát nữa châm lửa thế nào."

Bạch Vũ Nhiên quay đầu nhìn Doãn Tây Lăng, khóe môi cô nở một nụ cười nhàn nhạt.

Dưới ánh lửa, những đường nét thanh tú trên khuôn mặt cô như được hơi ấm màu cam làm cho mềm mại hơn, đuôi mắt hơi xếch trông lại có vài phần quyến rũ lạ thường.

Kỷ Lâm Thanh nhìn đến ngẩn người.

Trong đầu anh, vô số manh mối đan xen vào nhau...

Nhìn Bạch Vũ Nhiên, anh luôn cảm thấy cô chẳng có nét nào giống con gái, nhưng lại rất có khả năng chính là một cô gái.

Mặt Doãn Tây Lăng hơi nóng lên.

Anh không hiểu nổi tại sao khi nhìn thấy cảnh tượng này của Bạch Vũ Nhiên, thứ anh nghĩ đến lại là còng tay và xiềng xích...?

Mộ Vọng Bạch lặng lẽ quan sát Bạch Vũ Nhiên.

Anh nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, thầm ghen tị với việc nó có thể nhảy múa trên đầu ngón tay cô.

Bạch Vũ Nhiên chẳng buồn quan tâm đám đàn ông đang nghĩ gì, cô khẽ cười bảo:

"Oa, tôi cứ tưởng anh định nói với tôi là: Cô gái à, đừng đùa với lửa chứ."

Doãn Tây Lăng hiếm khi đọc tiểu thuyết ngôn tình nên không hiểu cái "meme" này.

Anh cứ ngỡ Bạch Vũ Nhiên đã đọc thấu tâm tư của mình, liền cúi đầu mím môi, dịu dàng nói.

"À, cậu không đùa với lửa nữa thì tốt nhất."

Mộ Vọng Bạch lặng lẽ nhích lại gần Bạch Vũ Nhiên, dùng chất giọng thuần khiết hỏi cô:

"Có đau không ạ?"

Bạch Vũ Nhiên dùng ngón trỏ đẩy nắp bật lửa dập tắt ngọn lửa:

"Không đau, nhưng anh thì không được nghịch đâu nhé."

Mộ Vọng Bạch hơi thất vọng cúi đầu không đáp, rồi nghe thấy Bạch Vũ Nhiên nói tiếp.

"Tóc anh rối quá rồi, anh mà nghịch là đốt cháy hết tóc đấy. Đúng rồi, ngày mai tôi sẽ dẫn anh đi cắt tóc."

Bạch Vũ Nhiên thuần túy là nảy ra ý nghĩ bất chợt, chỉ từ việc "nghịch lửa dọa cháy tóc" mà liên tưởng đến việc mái tóc của Mộ Vọng Bạch quá vướng víu, cần phải dọn dẹp cho gọn gàng.

Nghe lời Bạch Vũ Nhiên, Mộ Vọng Bạch sững người.

Khuôn mặt anh... Xấu xí lắm, Bạch Vũ Nhiên thực sự muốn anh để lộ khuôn mặt đáng ghê tởm đó ra sao?

Để mọi người phát hiện ra anh là một con quái vật bị hủy dung xấu xí?

Mộ Vọng Bạch cảm thấy trái tim mình lại nhói đau nhưng anh không muốn phụ lòng Bạch Vũ Nhiên.

Cô quả nhiên luôn có thể khiến anh cảm nhận được nỗi đau còn sâu sắc hơn cả nỗi đau khi tự làm hại chính mình và trong nỗi đau ấy dường như luôn len lỏi một niềm vui sướng khó tả khiến anh không thể hiểu nổi.

Bạch Vũ Nhiên tất nhiên không biết Mộ Vọng Bạch đang nghĩ gì.

Nếu biết, cô chắc chắn sẽ rất tò mò không hiểu giữa gu thẩm mỹ của Mộ Vọng Bạch và gu của anh chàng thích mặc quần đùi đỏ Thái Đại Dũng, cái nào tệ hại hơn.

Kỷ Lâm Thanh đi một vòng dọc hành lang, dùng điện thoại kiểm tra xem có camera giám sát hay máy quay lén nào không.

Sau khi xác nhận là không có, anh mới bước lại gần Bạch Vũ Nhiên.

Kỷ Lâm Thanh trông nhã nhặn hơn Bạch Vũ Nhiên nhiều, trông giống như một người tốt thực thụ.

Gã đàn anh đang khóc lóc t.h.ả.m thiết lập tức cầu cứu Kỷ Lâm Thanh:

"Cậu em ơi, tôi có làm gì đâu. Tôi chỉ định đi xuống thang máy thôi mà, tôi chỉ thấy các cậu là quay đầu chạy định gọi người thôi, tôi thực sự chưa làm gì cả. So với những kẻ khác ở tầng này, tôi hiền chán, thật đấy!"

Khóe miệng Kỷ Lâm Thanh nở một nụ cười dịu dàng, anh chậm rãi và tao nhã lên tiếng.

"Tiếng kêu của anh nhỏ quá, chẳng thấy ai ra cứu cả. Vậy anh nói thử xem, trong những căn phòng ở tầng này mà anh biết thì có những ai. Tôi đều nắm rõ cả đấy, anh mà nói sai là tôi xử anh luôn."

Kỷ Lâm Thanh sở hữu gương mặt "chính nhân quân t.ử", nhưng lời thốt ra lại là những lời đe dọa khiến gã đàn anh kia đờ người hồi lâu không kịp phản ứng.

Doãn Tây Lăng trước khi quen biết Bạch Vũ Nhiên luôn là đối tượng bị bắt nạt, khả năng đ.á.n.h đ.ấ.m của anh thực sự không ổn, nên tình cảnh này khiến anh vô cùng lo lắng. Lo lắng rằng mình không đủ năng lực để bảo vệ cô.

Anh không hiểu tại sao gã đàn anh này kêu t.h.ả.m thiết như vậy mà vẫn không có ai ra xem, nhân duyên của kẻ này kém đến vậy sao?

Bạch Vũ Nhiên nghịch chiếc bật lửa, cười nhạt nói:

"Người không ra ngoài, chắc là đang đi tìm 'đồ chơi' (vũ khí) cả rồi. Lát nữa tha hồ mà chơi nhé. Camera kiểm tra xong hết rồi chứ?"

Kỷ Lâm Thanh đẩy kính, mỉm cười: "Vâng."

Bạch Vũ Nhiên ném chiếc bật lửa cho Doãn Tây Lăng:

"Tốt lắm, chúng ta ra đầu cầu thang thôi. Đúng rồi, đàn anh này, anh tên là Vu T.ử Lâm à?"

Gã đàn anh đang thét lác sợ đến ngây người, gã lắc đầu, theo bản năng đáp:

"Kh-không…"

"Vậy thì tốt."

Bạch Vũ Nhiên cười cười.

"Chiếc bật lửa này là đồ đôi, trên đó có khắc 'Diêu Y Nhu yêu Vu T.ử Lâm', anh không phải Vu T.ử Lâm vậy là anh đi cướp của người ta à?"

Ánh mắt gã đàn anh láo liên:

"À cái này... Cái này là người ta cho tôi mượn. Đúng thế, tặng cho tôi luôn rồi."

Doãn Tây Lăng cảm thấy gã này thật không biết xấu hổ, nhìn qua là biết đồ đi cướp rồi!

Đến cả đồ bạn gái người ta tặng mà cũng cướp sao?

Bạch Vũ Nhiên cười thấp giọng nói:

"Mượn thì phải trả. Đợi chúng tôi dùng xong chiếc bật lửa này sẽ trả lại cho Vu T.ử Lâm. Thứ có khắc tên bạn gái người ta, đó là bảo vật đấy."

Bạch Vũ Nhiên vừa dứt lời, cửa của mỗi phòng ký túc xá dọc hành lang đều bị đá văng từ bên trong.

Nhìn sơ qua cũng phải ít nhất năm mươi nam sinh tay cầm gậy gỗ, d.a.o rựa chưa mài sắc, cán chổi, cây lau nhà từ trong các phòng ồ ạt xông ra.

Dẫn đầu là đám người ở căn phòng gần thang máy nhất, bọn chúng lớn tiếng quát tháo.

"Khá khen cho sự ngông cuồng, giờ tân sinh viên đều vô phép tắc thế này sao?"

"Lết xác qua đây xin lỗi, bọn tao có thể tha cho!"

"Phì! Hôm nay các ông nội sẽ dạy cho mày cách làm người!"

Người quá đông, dù trong tiểu thuyết hay phim ảnh thường có cảnh một mình chấp mấy chục người, nhưng nếu đối phương quá đông thì Bạch Vũ Nhiên dù có thắng cũng khó tránh khỏi bị thương nhẹ.

Cô đâu có tu tiên hay luyện được kim cang bất hoại gì đâu.

Vì vậy, cô dẫn theo Kỷ Lâm Thanh, Doãn Tây Lăng và Mộ Vọng Bạch đứng ngay đầu cầu thang.

Đầu cầu thang chỉ chứa được một số lượng người nhất định, nên mỗi lần chỉ có thể có ba bốn người tiếp cận được Bạch Vũ Nhiên, số còn lại chỉ có thể bị kẹt ở phía sau, căn bản chẳng nhìn thấy mặt cô.

Bạch Vũ Nhiên bảo Mộ Vọng Bạch:

"Xuống dưới canh chừng, chủ yếu là giữ thang máy lại đừng để ai đi lên."

Phải canh phòng lối thoát hiểm, tránh để bị đ.á.n.h từ cả hai phía.

Hoặc nếu đám ở tầng này gọi viện binh thì cứ để chúng leo thang bộ lên 12 tầng cho tiêu hao bớt thể lực, lúc đó xử lý sẽ dễ hơn.

Dù sao thì người đông mà đường hẹp lại chỉ có một cái thang máy, đó là hiện trạng ở đây rồi còn gì.

Bạch Vũ Nhiên hành động thuần thục như vậy, xem ra mấy việc này trước kia cô làm không hề ít.

Doãn Tây Lăng không khỏi hoài nghi rốt cuộc trước đây Bạch Vũ Nhiên đã làm gì...

Thành tích của cô chắc là không tồi, dù văn 0 điểm, gia cảnh có lẽ rất bi t.h.ả.m, rồi hồi cấp ba chắc cô và Hạ Giản Ngôn là hai trùm trường ngày nào cũng đ.á.n.h đ.ấ.m đúng không?

Nghĩ đến đây, Doãn Tây Lăng bỗng thấy ghen tị với Hạ Giản Ngôn một cách kỳ lạ.

Mộ Vọng Bạch ngoan ngoãn gật đầu rồi đi xuống dưới.

Bạch Vũ Nhiên nở nụ cười, quay sang bảo Doãn Tây Lăng:

"Bọn chúng ra hết là dễ giải quyết rồi, xử lý xong đám này chúng ta sẽ đi nghịch lửa."

Hệ thống: [Ký chủ ơi, thường thì là 'vợ nhỏ đùa với lửa khiến tổng tài bá đạo không kìm lòng được', cô rõ ràng là con gái mà sao tôi cảm thấy cứ như tổng tài bá đạo đang đùa với lửa vậy?]

Hệ thống: [Dù nói gì đi nữa thì đúng là Cô gái à, cô đang đùa với lửa đấy.]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Cải Trang Nam Vào Trường Nam Sinh, Kẻ Bệnh Kiều Bị Tôi Làm Cho Trầm Cảm - Chương 44: Chương 44: Cô Gái À, Cô Đang Đùa Với Lửa Đấy | MonkeyD