Nữ Chiến Binh Sinh Ra Từ Nghèo Khó - Chương 89

Cập nhật lúc: 12/03/2026 15:08

Làm khách ở nhà bạn cùng phòng là một cảm giác như thế nào?

Nếu hỏi Chu Quỳnh, thì ít nhất ngay lúc này, cô đang có một tâm trạng đầy thù địch.

Chu Quỳnh sửng sốt kêu lên: "Elott!"

Elott từ trong tủ lấy ra một chồng đồ ăn vặt cao như núi: "Sao thế?"

Một chú ch.ó Golden mượt mà, bóng bẩy thân thiết vẫy đuôi đi theo sau, miệng chú ch.ó không ngừng chảy dãi trong suốt, ướt cả gấu áo của Elott.

Có vẻ như chú ch.ó này còn háu ăn hơn cả Chu Quỳnh.

"Có khi tôi phải phấn đấu cả đời mới mua nổi một cái WC nhà cậu."

Chu Quỳnh ngửa đầu né tránh một chú Golden lớn khác đang liên tục nhảy lên người mình, muốn dùng lưỡi l.i.ế.m mặt cô.

Cô sờ sờ đầu ch.ó ấm áp, không khỏi ghen tị nói: "Hừ, đồ con nhà giàu đáng ghét!"

Gia thế hiển hách, sắc đẹp miễn chê, lại còn là một thiên tài chăm chỉ. Khoảng cách giữa người với người sao lại lớn đến thế?

Elott đáng ghét, đồ con nhà giàu đáng ghét.

Elott: "..."

Dù biệt thự xây tựa vào núi rất lớn, bên ngoài có hồ bơi nuôi cá mập cảnh, sàn nhà biệt thự đều là chất liệu tàu bay cao cấp, nghe nói phòng có thể di động, tường còn có thể tùy thời biến thành cơ giáp, nhưng kỳ lạ thay, căn nhà này lại rất có hơi thở cuộc sống.

Có lẽ là do trên tường dán đầy ảnh chụp, nhìn kỹ khắp nơi trong phòng cũng đều có dấu vết sinh hoạt rõ ràng.

Cho nên dù nhà lớn đến mấy cũng sẽ không làm người ta cảm thấy lạnh lẽo hay xa cách.

Những đứa trẻ trong ảnh đều có mái tóc vàng, mắt xanh, làn da trắng tuyết, nụ cười rạng rỡ và thẳng thắn.

Chu Quỳnh chú ý thấy Elott xuất hiện rất nhiều trong các bức ảnh.

Những bức ảnh này dường như đang tái hiện quá trình trưởng thành của cậu ta, ghi lại hình dáng cậu ta ở các giai đoạn khác nhau.

Giống như chỉ trong vài phút đã thấy được Elott từ nhỏ đến lớn, từ một chú cún con lông vàng mắt ướt nhẹp bỗng chốc trưởng thành, trở thành một chú ch.ó lớn lông vàng mắt ướt nhẹp.

Hơi kỳ diệu, Chu Quỳnh vuốt cằm thầm nghĩ.

Elott giả vờ cùng Chu Quỳnh thưởng thức những bức ảnh đẹp của mình, nhưng thực ra lại lén lút chắn một góc tường ảnh, anh lặng lẽ bóc xuống bức ảnh mình mặc đồ con gái khi còn nhỏ, nắm c.h.ặ.t trong tay.

Tuy nhiên, Chu Quỳnh rốt cuộc không quên chuyện chính. Sau một lúc dạo quanh, hai người đi đến phòng của Elott, nơi đặt khoang thực tế ảo mới nhất.

Nói là khoang thực tế ảo, nhưng thực ra chỉ là một loại thiết bị tương tự như mũ bảo hiểm.

Cách sử dụng là đội mũ thực tế ảo lên đầu, sau đó tìm một nơi bằng phẳng, nằm yên tĩnh, không cần cử động.

Chu Quỳnh đã tải xong phiên bản trò chơi "Vỏ Quả" mới nhất.

Cô ngồi ở mép giường của Elott, ngón tay vô thức vuốt ve chiếc mũ thực tế ảo.

Lúc này Elott cũng đã điều chỉnh xong thiết bị.

Hai người trao đổi ánh mắt, đều nhìn thấy sự kiên định tương tự trong mắt đối phương.

Mọi thứ không cần nói nhiều.

Chu Quỳnh và Elott đội mũ thực tế ảo lên đầu, bình tĩnh nằm xuống.

Chương trình khởi động, trong khoảnh khắc đó, họ cùng nhau chìm vào một màn đêm đen kịt.

Chu Quỳnh như bị giam cầm trong một chiếc vỏ quả chật hẹp, mất hết các giác quan.

Ngay sau đó, trong bóng tối xuất hiện vài khe hở nứt vỡ, ánh sáng xuyên vào.

Sự ch.ói mắt bất ngờ khiến Chu Quỳnh không quen mà nhíu mày, lúc này cô mới phát hiện, thị giác thế mà hoàn toàn thay đổi.

Hiện tại cô không còn thấy một màn đêm đen kịt trước mắt như vừa nãy, ngược lại có một cảm giác kỳ diệu như bị các mảnh vỡ bao quanh, đang đi lại trong bóng tối phản chiếu vài tia sáng.

Thật thần kỳ.

Giống như linh hồn trong khoảnh khắc thoát ly khỏi thể xác nặng nề, tự do tự tại thám hiểm một thế giới mới.

Còn chưa kịp thích ứng với cảm giác hoàn toàn mới lạ này, bên tai Chu Quỳnh truyền đến một tiếng giòn tan, giống như vật cứng bị đập vỡ, phát ra tiếng ch.ói tái.

Vỏ quả vỡ nát, bóng tối đã hoàn toàn biến thành ánh sáng, thế giới trở nên rộng lớn hơn.

Chỉ là, cảnh vật xuất hiện trước mắt như đang trong quá trình tải xuống, các tầng đồ họa có chút lộn xộn, đường không phải đường, khối không phải khối, hình thể cũng không hoàn chỉnh.

Dường như trên khối lập phương bị che phủ bởi từng mảnh nhỏ có hình thù kỳ quái, bên trong các mảnh lại lẫn lộn những đường màu sắc khác nhau, nói không nên lời sự kỳ lạ và khó chịu này.

Giữa cảnh tượng hỗn loạn ấy, hàng trăm hàng ngàn hình chữ nhật nhỏ bay lơ lửng trong không trung.

Chúng giống như những đốm sáng đom đóm, phát ra ánh sáng mờ nhạt, có cái thì tản ra, có cái lại chồng chất lên nhau.

Chu Quỳnh đứng yên tại chỗ, cô như bị nhốt trong một căn phòng kính, dù có cố gắng tiến lên bao nhiêu cũng không thể đi vào cảnh tượng đẹp đẽ và kỳ dị phía trước.

Cô như bị một sự tồn tại vô hình nào đó cản trở bước chân.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Chu Quỳnh bắt đầu cảnh giác.

Ban đầu cô nghĩ, nếu không trở về giao diện khởi động, thì cũng là quay lại cảnh trong giấc mơ lần trước.

Nhưng rõ ràng, mọi thứ hoàn toàn không phải như vậy.

Đột nhiên, trong đầu cô vang lên âm thanh nhắc nhở quen thuộc.

Chỉ là khác với lần trước, lần này âm thanh nhắc nhở như bị bóp nghẹt, lẫn tiếng nhiễu sóng, ngắt quãng liên tục.

Cảnh tượng hỗn độn kết hợp với âm thanh lộn xộn, như một cỗ máy bị quá tải, chỉ có thể truyền đạt một vài thông tin rời rạc, vụn vặt.

[Đang... tính... ]

[... Kết toán... ]

[Đang... trong... kết toán... ]

Đang kết toán cái gì?

Chu Quỳnh suy nghĩ, chẳng lẽ là giấc mơ lần trước bị thoát giữa chừng sao?

Không đợi cô nghĩ ra nguyên nhân, âm thanh nhắc nhở bị kẹt bỗng trở nên trôi chảy.

[Đang kết toán phần thưởng phó bản cấp SSS. ]

[Kết toán thành công. ]

[Kiểm tra cho thấy, người chơi: Chu Quỳnh 7653ae, đã tiêu diệt thành công Hồng Ma. ]

[Đạt được phần thưởng: Mắt Hồng Ma. ]

[Thông tin vượt phó bản đã được gửi đến các kênh, xin hãy đón nhận lời khen ngợi, người kế nhiệm!]

Cái gì vậy?

Chu Quỳnh có chút bất ngờ, nhưng đầu óc cô lại xoay chuyển rất nhanh.

Cô lập tức nhận ra, cái gọi là "hồng ma" này rất có thể là con trùng kỳ lạ mà cô đã dùng tinh thần lực để g.i.ế.c c.h.ế.t trước đó.

Dù sao con trùng kia có một đôi mắt đỏ m.á.u quái dị, mà phần thưởng kết toán phó bản lại chính là "mắt hồng ma".

Điều này khiến người ta khó mà không liên tưởng đến nhau.

Thế nhưng, việc tiêu diệt hồng ma xảy ra trong thế giới hiện thực, vì sao phần thưởng lại được đưa vào trong trò chơi? Hơn nữa, đây thì tính là loại phần thưởng gì chứ?

Theo âm thanh nhắc nhở dần dần trôi chảy, hình ảnh trước mắt Chu Quỳnh cũng khôi phục bình thường.

Cuối cùng, cô đã nhận ra, cảnh tượng bị che khuất bởi các khối lập phương kia hóa ra là một hòn đảo trắng tinh với tòa Thánh Điện to lớn.

Hòn đảo nhỏ bí ẩn này không hề đơn độc trôi giữa biển, mà được nối liền với lục địa bằng một cây cầu trắng muốt dài và mảnh mai, điều mà trong thực tế là không thể tồn tại.

Mặt cầu cong trắng toát như một dải cầu vồng cứ thế mà đột nhiên xuất hiện, dưới cầu không có bất kỳ vật chống đỡ nào.

Bên dưới, mặt biển xanh thẳm không ngừng sôi trào mãnh liệt, thỉnh thoảng có những đàn cá voi nhảy lên, xoay mình, phát ra tiếng kêu vừa kỳ dị vừa vang dội.

Đây hoàn toàn là cảnh tượng chỉ có trong trò chơi, bí ẩn, huyền ảo, trong hư ảo lại mang theo một tia thần thánh, gần như không có điểm trùng hợp nào với hiện thực.

Nếu chưa từng trải qua đợt tập kích của con trùng kì lạ kia, Chu Quỳnh chắc chắn cũng sẽ nghĩ như vậy.

Nhưng hiện tại, sau khi trải qua chuyện đó, Chu Quỳnh chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra đây là cảnh tượng tái hiện cây cầu vượt biển ở hiện thực.

Cùng là biển, là cầu, là đàn cá voi.

Nhưng, cũng có những điểm khác biệt.

Chẳng hạn, khi họ tiêu diệt con trùng kia, trên cầu nhiều nhất chỉ có ba người.

Nhưng giờ phút này, hiện trường lại xuất hiện hàng trăm hàng nghìn bóng người.

Trong số đó, có người đứng yên trên cầu, có người lại điều khiển những phi hành khí kỳ quái bay lượn giữa không trung, còn có một lượng người đông nghịt, dừng trên mặt biển.

Điều này khiến hòn đảo trắng tinh lạnh lẽo thêm vài phần hơi thở của con người.

Lúc này Chu Quỳnh mới nhận ra, những hình chữ nhật nhỏ phát sáng mà cô nhìn thấy trong các khối lập phương kỳ lạ trước đó đều là tên của người chơi hiện trên đầu họ.

Và ngay lúc này, tất cả người chơi đều nghiêng đầu, ánh mắt họ tập trung vào một hướng, chính giữa cây cầu.

Chu Quỳnh như một người đứng ngoài cuộc, thu hết mọi thứ vào tầm mắt.

Ở nơi đó, có một cô gái áo đỏ đang nằm lặng lẽ không tiếng động, chính là - Hồng Ma.

"Sao thế, Hồng Ma c.h.ế.t rồi ư?"

"Thật đột ngột, vừa nãy cô ta còn đang tung chiêu lớn mà?"

"Đúng vậy! Mắt cô ta chỉ liếc nhìn tôi một cái, thanh m.á.u của tôi liền về không ngay lập tức!"

"Ai g.i.ế.c thế, phó bản kết toán rồi à? Phần thưởng là gì? Rơi vào tay ai?"

"Là Kiều đấy, vừa nãy anh ta đứng gần nhất!"

"Tôi thấy anh ta dùng chiêu lớn!"

"Cậu nói cái tên Kiều từ bang hội Tường Vi đó sao? Có khả năng lắm. Hình như anh ta đã liên tục đứng đầu bảng xếp hạng điểm tích lũy rất nhiều lần rồi!"

Kiều?

Chu Quỳnh lần lượt lướt qua tên của những người chơi, cô tìm thấy Kiều ở vị trí gần Hồng Ma nhất.

Đó là một thiếu niên gầy gò.

Trên mái tóc đen của cậu ta đội một đôi tai thú xám xù xì, dưới mái tóc chỉ lộ ra đôi mắt xanh trong suốt như thủy tinh.

Nửa dưới khuôn mặt của Kiều bị chiếc khăn quàng cổ đỏ rực quấn quanh che khuất, bên dưới là chiếc áo choàng màu than chì che kín toàn thân, chỉ có ở vị trí đầu gối lộ ra đôi giày bốt bị khóa da buộc c.h.ặ.t.

Lúc này, cậu ta đang nửa ngồi xổm, cẩn thận kiểm tra tình hình của Hồng Ma, đáy mắt xanh trong veo ẩn chứa sự khó hiểu sâu sắc.

Hồng Ma, không phải do cậu ta g.i.ế.c.

Giao diện kết toán chậm chạp không hiện ra, người chơi không thể thoát khỏi phó bản, liền mắt to trừng mắt nhỏ không ngừng bàn tán.

"Sao vẫn chưa kết toán?"

"Sao kênh vẫn chưa thông báo?"

"Phần thưởng đâu? Phát phần thưởng chưa? Dù không phải tôi được cũng cho tôi xem với!"

"Nhưng mà, nói thật, lần này phó bản kết thúc cũng quá đột ngột đi? Chỉ trong nháy mắt!"

"Tôi còn nghi ngờ cô ta không phải bị Kiều đ.á.n.h c.h.ế.t, mà là tự mình đột t.ử!"

Ngay lúc này, thân ảnh Hồng Ma biến mất, trên không Thánh Điện, tức là bầu trời xanh biếc biến thành một màn hình tự nhiên, trên đó xuất hiện những chữ vàng.

[Hoàn thành kết toán. ]

[Kiểm tra cho thấy, người chơi: Chu Quỳnh 7653ae, đã tiêu diệt thành công Hồng Ma. ]

[Đạt được phần thưởng: Mắt Hồng Ma. ]

Tất cả người chơi cùng lúc đều nghe thấy tiếng đồng vàng rơi, đây là nhạc nền kết toán cố định của trò chơi "Vỏ Quả".

"Không phải Kiều ư?"

"Chu Quỳnh 7653ae là ai?"

"Dù không biết là thần thánh phương nào, nhưng! Trùng hợp quá! Tôi cũng yêu Bé Quỳnh!"

"Bé Quỳnh đỉnh của ch.óp!"

Chỉ trong nháy mắt, nhân vật chính của chủ đề là Chu Quỳnh đã xuất hiện trong cảnh tượng này, vị trí cô rơi xuống đất vừa đúng chỗ Hồng Ma biến mất.

Cô chớp chớp mắt, cảm thấy đầu óc hơi choáng váng.

Nhưng tình hình đã không cho phép Chu Quỳnh mơ hồ nữa, vì trước mặt cô xuất hiện một chút ánh sáng lóe lên của mũi d.a.o.

Chu Quỳnh chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên, đó là d.a.o của Kiều. Cậu ta đang cúi đầu, nhìn xuống Chu Quỳnh, đôi mắt sau bóng tối lóe lên ánh sáng âm u khó hiểu.

Chu Quỳnh quá quen thuộc với điều này, đó là ý chí chiến đấu.

Kiều lên tiếng, giọng nói lạnh lùng của cậu ta truyền đến từ dưới chiếc khăn quàng cổ, cuối câu mang theo sự nghi ngờ đặc biệt: "Slime?"

"Vẫn là cấp 1, sao cô vào được?"

Chu Quỳnh đoán: Ý của Kiều chắc là, phó bản có giới hạn cấp độ, hiển nhiên không phải nơi mà một con Slime cấp 1 như cô có thể vào.

Chu Quỳnh rung lắc thân hình nửa trong suốt của mình, nói dối một cách trắng trợn: "Có lẽ là lỗi của trò chơi, vậy tôi đi ngay đây."

"À." Kiều lại rõ ràng không có ý để Chu Quỳnh đi, cậu ta chỉ thuần thục xoay một vòng d.a.o, lưỡi d.a.o sắc bén trong chớp mắt đã đặt lên cổ Chu Quỳnh.

Nếu Slime có cổ.

"Mặc kệ cô vào bằng cách nào." Kiều khẽ nâng cằm lên, mày cau lại có chút hung dữ, đôi tai trên đỉnh đầu cũng dựng đứng theo: "Đưa mắt Hồng Ma ra đây!"

"Mắt Hồng Ma gì cơ? Tôi không có mà..."

Cái này cũng không tính là nói dối hoàn toàn, dù sao hệ thống chỉ nói sẽ cho phần thưởng, Chu Quỳnh cũng không biết phần thưởng rốt cuộc được phát ở đâu.

Dù sao cô nói không có, thì chính là không có! Cô cũng không tin, Kiều còn có thể nhìn xuyên thấu được ư?

Nghe Chu Quỳnh nói, ánh mắt Kiều trở nên kỳ quái, cậu ta bắt đầu dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc để nhìn cô, Chu Quỳnh theo ánh mắt cậu ta liếc xuống.

Cô thấy bụng mình, cái bụng nửa trong suốt.

Ở đó đang chứa một đôi mắt m.á.u rực rỡ phát ra ánh sáng đỏ.

Chu Quỳnh: "..."

Ôi, quên mất mình đang trong suốt.

Dưới ánh nhìn chằm chằm của Chu Quỳnh, trên cái bụng tròn vo, trơn láng xuất hiện một hàng chữ nhỏ nửa trong suốt.

[ Kỹ năng thiên phú của Slime: Lưu trữ. ]

[Cấp độ: 1. ]

[Trạng thái: Có thể xem. ]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.