
Nữ Chính Trọng Sinh Muốn Cướp Phu Quân Ta? Nằm Mơ!
Cô mẫu gả cho Trấn Bắc Vương làm kế thất.
Phụ mẫu muốn nương nhờ cô mẫu, nhưng lúc sắp lên đường, lại vì chuyện đi hay ở của ta mà cãi vã.
Nương khóc lóc nói:
"Nó từ nhỏ đã ốm yếu, dù có đưa tới kinh thành thì cũng còn sống được mấy ngày nữa đâu."
Phụ thân bực dọc nói:
“Từ lúc nó sinh ra, ngày nào ta cũng tưởng nó sắp chết. ”
"Kết quả bao nhiêu năm nay, suốt ngày làm ta thấp thỏm lo âu, thế mà nó vẫn sống chơ chơ đến năm mười hai tuổi."
Nương vốn dĩ còn định tranh cãi để đưa ta cùng lên kinh, nhưng tỷ tỷ lại cúi đầu nói khẽ:
"Nương, nếu người ngoài biết nữ nhi có một muội muội bẩm sinh ốm yếu, chỉ e nữ nhi khó mà gả đi được."
Nương bèn im lặng.
Cô mẫu gửi thư đến nói:
“Tỷ tỷ dung mạo quốc sắc thiên hương, muốn tỷ ấy gả vào vương phủ để lôi kéo thế tử. ”
"Vinh hoa, phú quý hay suy vong của cả nhà ta sau này đều đặt hết lên người tỷ tỷ."
Thế nhưng năm ta mười bảy tuổi, phụ mẫu lại vội vã quay về tìm ta.
Bọn họ cầm một bức chân dung, khẩn cầu ta.
“Thế tử nói muốn cưới một cô nương như thế này. Chúng ta nhìn thử, con và cô ấy giống nhau như đúc. ”
"Con theo phụ mẫu về nhà đi."











![Đừng Cười! Đây Là Phim Kinh Dị [vô Hạn]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fcdn.monkeyd.online%2Fimages%2Fpublic%2Fdung-cuoi-day-la-phim-kinh-di-vo-han.jpg&w=3840&q=75)
