Nữ Chính Truyện Ngược Báo Thù - Phần 4
Cập nhật lúc: 19/08/2026 21:02
12.
Sau khi tỉnh dậy, tôi đột ngột nhận được điện thoại từ quản gia Tô gia, nói rằng Tô phu nhân đang khóc lóc đòi gặp tôi. Tinh thần bà ấy đang hoảng loạn, mong tôi mau ch.óng trở về.
Lại có chuyện quái gì xảy ra nữa đây?
Chẳng lẽ biết tôi muốn ly hôn với Phó Trầm nên định diễn khổ nhục kế cho tôi xem?
Vừa bước qua cửa Tô gia, Tô phu nhân đang khóc nấc lên đã lao tới ôm chầm lấy tôi.
“Nghiên Nghiên, Nghiên Nghiên của mẹ.”
Toàn thân tôi run lên, đây hình như là mẹ tôi.
Vì thế tôi đỡ lấy vai Tô phu nhân, ướm lời gọi một tiếng:
“Mẹ.”
Bà ấy khóc càng dữ dội hơn, liếc nhìn ba Tô một cái rồi kéo xộc tôi lên phòng ngủ trên tầng.
Tôi đoán mẹ tôi cũng giống như tôi, đã có được phần lớn ký ức của nguyên chủ.
Bà ấy kể với tôi rằng mình chỉ chợp mắt ngủ trưa ở nhà, vừa mở mắt ra thì mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi.
“Lúc quản gia nhắc đến cô Khinh Khinh với mẹ, mẹ còn ngơ ngác mất một lúc. Cô Khinh Khinh quái nào chứ, mẹ rõ ràng chỉ có mình con là con gái.”
Mẹ đau đớn xoa mặt tôi.
Chẳng biết kẻ nào đã tạo ra cái thế giới này nữa. Cha mẹ Tô gia có tính cách vô cùng lệch lạc, hoàn toàn khác xa với cha mẹ ruột của tôi.
“Mẹ, nghe con nói này, đây không phải thế giới song song gì đâu, mà là một cuốn tiểu thuyết.”
Đây chính là sự thật mà Tô Nghiên trước đây đã báo mộng cho tôi biết.
Bởi vì cha mẹ Tô gia vốn dĩ vô lý và thiên vị hẹp hòi, chỉ vì thấy cô ấy si mê Phó Trầm mà định ra hôn ước. Còn Phó Trầm suốt ngày mờ ám với Tô Khinh thì lại như bị câm, chẳng hề phản đối lấy một lời.
Tô Nghiên trước đây đã phát hiện ra điểm bất thường, nhưng vì quá mù quáng trong tình yêu nên chọn cách nhắm mắt làm ngơ.
Mãi đến sau này, khi Tô Khinh bệnh nặng nhập viện, Phó Trầm ép cô ấy đi xét nghiệm nhóm m.á.u và tạng ghép, cô ấy linh cảm điều chẳng lành nên muốn bỏ trốn.
Thế nhưng thân thể cô ấy lại hoàn toàn không nghe theo điều khiển.
Mỗi ngày, từng lời nói hành động của cô ấy đều không còn do bản thân quyết định nữa. Cô ấy bị giam cầm bên trong thể xác, linh hồn ngày ngày uất ức than khóc, chính điều đó đã kéo tôi từ thế giới thực vào đây.
“Thế giới tiểu thuyết thì đã sao? Lũ thất đức này dám đối xử với con gái mẹ như vậy, mẹ nhất định sẽ khiến bọn chúng không có kết cục tốt đẹp.”
Mẹ tôi căm hờn nói.
13.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
“Mẹ ơi, con là Khinh Khinh đây, con muốn vào thăm mẹ một chút.”
Mẹ tôi lau khô nước mắt, bày ra tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Tô Khinh được chiều chuộng quen nếp, chẳng chờ mẹ tôi đồng ý đã trực tiếp đẩy cửa đi vào.
Mẹ tôi đanh mặt mắng ngay:
“Ai cho phép cô vào! Cô còn biết phép lịch sự tối thiểu không thế? Phòng của người lớn mà cô thích là xông vào tùy tiện vậy sao?”
Giọng điệu nghiêm khắc đến mức làm tôi cũng phải giật mình.
Mẹ tôi nhìn chằm chằm không chớp mắt vào Tô Khinh.
Tô Khinh lập tức đỏ vành mắt:
“Mẹ ơi con xin lỗi, con nghe nói mẹ vì chị mà khóc nên mới muốn vào thăm thôi.”
“Tô Khinh, mười mấy năm qua Tô gia dạy dỗ cô như thế à? Tôi không mong cô trở thành tiểu thư đài các, nhưng ít nhất đừng có mang mấy cái trò bẩn thỉu bên ngoài về nhà làm người khác ghê tởm.”
Lần này Tô Khinh khóc thật sự. Nhưng cô ta không dám bỏ đi, cứ đứng khóc sụt sùi chịu mẹ tôi mắng suốt nửa tiếng đồng hồ.
Tôi thích thú đứng một bên xem kịch. So với việc bị mẹ tôi mắng, việc bị tôi chứng kiến cảnh tượng t.h.ả.m hại này mới là điều khiến cô ta cảm thấy tủi nhục nhất.
“Được rồi, cô về phòng đi. Mới nói vài câu đã khóc lóc không ngừng, Nghiên Nghiên nhà chúng tôi chưa bao giờ như thế cả.”
Tô Khinh khóc lóc chạy biến đi.
“Mẹ, nhìn mẹ bây giờ giống hệt nhân vật phản diện ấy.”
Tôi trêu.
Mẹ lườm tôi một cái.
Sau khi Tô Khinh đi khỏi, tôi kể lại kế hoạch báo thù cho mẹ nghe. Mẹ tôi không những ủng hộ hết mình mà còn đòi đem cả Tô gia ra làm mồi nhử để giáng cho Phó Trầm một cú đau nhất.
Bà nói với tư cách là người thân, Tô gia không những không bảo vệ con gái mình mà còn hùa vào tiếp tay, vậy thì không xứng tiếp tục hưởng thụ cuộc sống giàu sang này nữa.
14.
Vì không muốn ở chung một nhà với Tô Khinh, cuối cùng tôi vẫn trở lại khách sạn.
Trận gió đông châm ngòi cho toàn bộ kế hoạch có lẽ sẽ sớm được mẹ tôi thổi đến tai Tô Khinh thôi.
Không nằm ngoài dự đoán, sau khi ở khách sạn được nửa tháng, tên tồi Phó Trầm kia đã tìm tới tận nơi.
Hắn bắt đầu giơ trò dây dưa đòi tôi chuyển về nhà.
Trong lòng tôi vô cùng phiền chán nhưng vẫn phải giả vờ như đang giận dỗi để khiến hắn giảm bớt cảnh giác.
Thế là hắn bắt đầu kể lể trước đây Tô Nghiên đã yêu hắn nhường nào, đã vì hắn làm bao nhiêu chuyện.
Tôi cười thầm trong lòng, hóa ra hắn nhớ rõ mồn một đến thế cơ đấy.
Phó Trầm luôn miệng bảo tôi đừng rời xa hắn, nhưng lại tuyệt nhiên không nhắc một lời nào về việc hắn có yêu tôi hay không.
Thế nên tôi cố tình khiêu khích:
“Vậy còn Tô Khinh thì sao? Hôm đó tôi vẫn thấy hai người ôm hôn nhau đấy thôi.”
Phó Trầm nhíu c.h.ặ.t mày, trầm mặc hồi lâu rồi chậm rãi lên tiếng:
“Chỉ cần cô chịu về cùng tôi, sau này tôi sẽ không bao giờ gặp riêng cô ấy nữa.”
Tôi nở nụ cười rạng rỡ, trong lòng thầm tính toán phải làm sao cho Tô Khinh biết được câu này, còn ngoài miệng thì bảo:
“Phó tiên sinh, tôi bị mất trí nhớ rồi. Nếu anh muốn tôi tự nguyện làm lại Phó phu nhân, chẳng lẽ không nên có chút thành ý sao?”
Thấy tôi nhượng bộ, nét mặt Phó Trầm thả lỏng đi nhiều.
Ngay ngày hôm sau, hắn đã ôm một bó hoa ly xuất hiện trước cửa phòng tôi. Có vẻ là lần đầu làm mấy chuyện này nên trông hắn có phần gượng gạo.
Tôi liếc nhìn bó hoa, không nhận lấy mà sa sầm mặt xuống ngay lập tức:
“Tôi bị dị ứng phấn hoa, Phó tiên sinh không biết sao?”
Phó Trầm vội vã vứt bó hoa đi, cứng đờ đáp:
“Xin lỗi.”
Tất nhiên là tôi lừa hắn rồi. Mới hai ngày trước tôi còn vui vẻ nhận hoa hồng champagne do Giang Cẩn Dực gửi tới cơ mà. Giang Cẩn Dực bảo đó là quà tặng cho đối tác kinh doanh.
Màn theo đuổi của Phó Trầm còn chưa kéo dài được mấy ngày thì Tô Khinh đã không ngồi yên nổi nữa.
Cô ta gọi điện cho Phó Trầm khóc lóc bảo mấy ngày nay tâm trạng u uất nên lên núi đi dạo, không may bị trật chân. Vì sợ cha mẹ Tô gia lo lắng nên không dám nói với gia đình.
Tô Khinh nức nở trong điện thoại, thậm chí còn tự trách bản thân không nên lấy thận của Tô Nghiên, không nên vương vấn tình cảm với Phó Trầm. Cuối cùng, cô ta thốt ra những lời chúc phúc cho Phó Trầm chẳng khác nào trăn trối dặn dò trước lúc đi xa.
…
