Đích Nữ Độc Y: Người Ly Vương Muốn Cưới - Chương 10
Cập nhật lúc: 29/07/2026 15:05
"Em nói thật sao? Em cứu cô! Chỉ cần chữa khỏi chân cho cô, em muốn gì cô cũng cho!"
"Nhưng điều kiện duy nhất là phải dừng toàn bộ t.h.u.ố.c do Kỷ Uyển Nhu kê."
Ta thu tay lại, lấy khăn lau sạch từng ngón tay, cất giọng thản nhiên.
"Đồng thời, điện hạ phải công khai cho toàn thiên hạ biết, người chữa khỏi chân cho ngài từ đầu đến cuối là ta, chứ không phải Kỷ Uyển Nhu."
Tạ Cảnh Du lập tức sầm mặt, nụ cười trên môi khựng lại. Sự giằng xé hiện rõ trên gương mặt hắn.
"Minh Châu, tại sao em phải ép cô đến mức này?"
"Uyển Nhu đã chịu nhiều tủi hổ vì những tin đồn gần đây. Cô không thể hủy hoại danh tiếng của nàng ấy lúc này được."
"Cô sẽ bù đắp cho em."
"Chờ cô đăng cơ, cô sẽ đưa em vào Đông cung, cho em vị trí Trắc phi tôn quý nhất, chịu sự kính trọng của muôn người."
Ta ngước mắt nhìn hắn, khóe môi nhếch lên một vệt giễu cợt đầy cay đắng.
"Muốn đứng lên."
"Điện hạ phải trả giá."
"Điện hạ muốn cả hai."
"Nhưng trên đời không có chuyện đó."
Tạ Cảnh Du tức giận đến mức toàn thân run rẩy. Hắn chỉ gậy vào mặt ta, giọng khàn đục vì tức giận.
"Kỷ Minh Châu! Em đừng có ỷ vào chút y thuật mà ngông cuồng! Trên đời này thiếu gì thần y, cô không tin không có em thì cô phải làm phế nhân cả đời!"
Ta thu kim bạc lại vào bao da, không thèm lãng phí thêm một lời thừa thãi.
Tạ Cảnh Du thấy ta dứt khoát như vậy, hậm hực xoay người, chống gậy từng bước nặng nề rời khỏi y quán trong đêm tối.
Hai ngày sau, Đông cung chìm trong bầu không khí đè nén đến nghẹt thở.
Các thái y trong Thái y viện thay phiên nhau ra vào phòng ngủ của Thái t.ử, người nào người nấy khi đi ra đều lắc đầu bất lực, trán rịn đầy mồ hôi hột.
Tình trạng chân của Tạ Cảnh Du ngày một xấu đi, hai bắp chân sưng vồng, xuất hiện những mảng tím đen đáng sợ.
Kỷ Uyển Nhu hoảng hốt đến mất ăn mất ngủ, tơ m.á.u giăng kín trong mắt.
Ả dạo quanh căn phòng nhỏ, tay siết c.h.ặ.t tà áo đến nhăn nhúm. Ả biết rõ nếu Tạ Cảnh Du dừng uống t.h.u.ố.c, toàn bộ lời nói dối về phương t.h.u.ố.c thần kỳ của ả sẽ hoàn toàn lộ tẩy.
"Không được... Ta không thể để mất vị trí Thái t.ử phi..."
"Ta nhất định không thể thua!"
Ánh mắt ả trở nên điên loạn. Ả lén lấy ra các vị d.ư.ợ.c liệu kích thích kinh mạch cực mạnh, tự tay đun một bát t.h.u.ố.c đậm đặc có màu đen kịt và mùi nồng hặc.
Ả tin rằng chỉ cần tăng gấp đôi liều lượng, ép cho kinh mạch hoạt động trở lại, Tạ Cảnh Du sẽ lập tức đứng lên được trước mặt các thái y.
Ả tự tay bưng bát t.h.u.ố.c bốc khói nghi ngút tiến vào phòng ngủ của Thái t.ử, nở nụ cười dịu dàng nhân từ.
"Điện hạ, đây là phương t.h.u.ố.c gia truyền do sư phụ ta để lại, có thể đ.á.n.h thức kinh mạch."
"Người uống hết bát t.h.u.ố.c này, chân người nhất định sẽ bình phục."
Tạ Cảnh Du đang bị cơn đau hành hạ đến mức kiệt sức, nhìn thấy ả liền như vơ được cọc sinh tồn.
Hắn không chút nghi ngờ, ngửa cổ nuốt trọn bát t.h.u.ố.c đắng ngắt vào bụng.
"Uyển Nhu, chỉ có em là thật lòng với cô..."
Lời còn chưa dứt, mắt Tạ Cảnh Du đột nhiên trợn ngược. Hắn ôm lấy n.g.ự.c, toàn thân co giật dữ dội.
"Cạch!"
Chén sứ vỡ tan tành trên sàn nhà. Tạ Cảnh Du từ trên ghế ngã gục xuống nền gạch lạnh ngắt, hai tay cào xé mặt đất trong đau đớn.
Kỷ Uyển Nhu hoảng hốt lùi lại, mặt cắt không còn một giọt m.á.u.
"Điện hạ! Điện hạ người làm sao vậy?"
Tạ Cảnh Du gầm lên một tiếng đau đớn rồi lịm đi. Khi hắn tỉnh lại sau cơn co giật, toàn bộ nửa thân dưới đã hoàn toàn mất đi cảm giác. Hắn dùng tay đ.ấ.m mạnh vào đùi mình, nhưng không còn thấy chút đau đớn nào nữa.
Hai chân hắn đã hoàn toàn tàn phế.
"Chân của cô... Chân của cô đâu rồi?"
Tạ Cảnh Du điên cuồng gào lên trong sợ hãi, mồ hôi đầm đìa trên trán. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, hình ảnh thanh thản của ta tại y quán đêm hôm đó bất ngờ hiện lên trong tâm trí hắn.
"Gọi Kỷ Minh Châu!"
"Mau đi gọi Kỷ Minh Châu đến đây cho cô!"
Cùng lúc đó tại Kỷ phủ, Kỷ Uyển Nhu chạy trốn về khuê phòng trong sự hoảng loạn tột cùng.
Ả tiến lại gần bàn trang điểm, nâng chiếc gương đồng lên soi.
"A!"
Một tiếng screaming t.h.ả.m thiết xé tan không gian tĩnh mịch của Kỷ phủ.
Chiếc gương đồng rơi xuống đất vỡ đôi.
Kỷ Uyển Nhu run rẩy đưa tay lên đầu, từng mảng tóc đen mượt rụng lả tả theo kẽ tay ả rơi xuống sàn.
Không những thế, trên làn da mặt kiều diễm vốn là niềm tự hào của ả, giờ đây xuất hiện những vệt mụn đen sì, lở loét và tỏa ra mùi hôi thối khó chịu.
Độc tố từ loại t.h.u.ố.c hủy dung mà ả từng dùng để âm mưu hại ta kiếp trước, kết hợp với các loại d.ư.ợ.c liệu độc hại ả tự mình nếm thử dạo gần đây, nay đã bộc phát hoàn toàn trên chính cơ thể ả.
"Sao mặt ta lại thành thế này?"
"Không... Mặt của ta! Tóc của ta!"
Ả gào khóc điên dại, đập phá toàn bộ đồ đạc trong phòng, nhưng không một gia nhân nào dám tiến lại gần.
Trong Đông cung, các thái y tiến hành kiểm tra cặn t.h.u.ố.c còn sót lại trong chiếc chén vỡ.
Vị viện phó Thái y viện nâng cặn t.h.u.ố.c lên mũi ngửi, sắc mặt lập tức biến đổi dữ dội, vội vã quỳ sụp xuống trước mặt Tạ Cảnh Du.
"Khởi bẩm Thái t.ử điện hạ! Đơn t.h.u.ố.c này... đơn t.h.u.ố.c này bị người ta tự ý tráo đổi các vị t.h.u.ố.c có độc tính cực mạnh!"
"Chính những vị t.h.u.ố.c này đã thiêu rụi toàn bộ kinh mạch còn sót lại của người!"
Tạ Cảnh Du ngồi trên giường, run rẩy nhìn đôi chân buông thõng hoàn toàn mất đi sự sống. Cơn giận dữ và sự phản bội bùng lên như ngọn lửa ngút trời.
"Kỷ Uyển Nhu!"
Ngay lúc đó, Kỷ Uyển Nhu che kín mặt bằng khăn che bối rối chạy vào Đông cung.
Tạ Cảnh Du gầm lên, dốc toàn bộ sức lực còn lại ở nửa thân trên, vung tay tát thẳng vào mặt Kỷ Uyển Nhu.
"Bốp!"
Cú tát nảy lửa khiến Kỷ Uyển Nhu ngã ngửa ra sàn đá, chiếc khăn che mặt rơi ra, để lộ khuôn mặt chằng chịt vệt đen lở loét cùng mái tóc thưa thớt xơ xác.
"Ngươi còn dám lừa cô?"
"Ngươi nói ngươi dùng thần y phương chữa chân cho cô, hóa ra ngươi đang từng bước đẩy cô vào đường c.h.ế.t!"
Hoàng hậu vừa bước chân vào cửa đại điện, chứng kiến cảnh tượng kinh hãi này cũng c.h.ế.t sững tại chỗ, không nói nên lời.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ ngoài cửa. Ta bước vào Đông cung giữa bầu không khí nghẹt thở ấy.
Ta không quỳ, cũng không bái, chỉ bình thản rút từ trong n.g.ự.c áo ra cuốn sổ ghi chép đã ngả màu thời gian.
"Hoàng hậu nương nương, Thái t.ử điện hạ."
Ta trình bản ghi chép gốc năm xưa lên trước mặt mọi người.
"Đây là bản chép tay quá trình châm cứu và bốc t.h.u.ố.c chữa chân cho Thái t.ử suốt năm năm qua do chính tay ta ghi lại."
Ta chỉ tay đối chiếu từng vị t.h.u.ố.c trên bản gốc với đơn t.h.u.ố.c mà Kỷ Uyển Nhu đã dùng.
"Kỷ Uyển Nhu chỉ đ.á.n.h cắp được một nửa phương t.h.u.ố.c không hoàn chỉnh của ta."
"Ả tự ý thêm bớt d.ư.ợ.c liệu, dùng t.h.u.ố.c kích thích ép kinh mạch hoạt động giả tạo, để rồi hôm nay chính tay ả đã phá hủy toàn bộ đôi chân của điện hạ."
"Người chữa chân cho điện hạ."
"Từ đầu đến cuối đều là ta."
Các thái y tiến lại gần xem xét kỹ lưỡng cuốn sổ chép tay, lập tức đồng loạt cúi đầu sát đất.
"Lời Kỷ đại tiểu thư hoàn toàn là thật! Phương t.h.u.ố.c này vô cùng tinh diệu, chỉ có người hiểu rõ y lý đến mức thượng thừa mới viết ra được!"
Tạ Cảnh Du c.h.ế.t sững trên giường, đôi mắt đỏ ngầu đốm m.á.u. Hắn nhìn cuốn sổ, rồi lại nhìn ta, toàn thân run rẩy vì bàng hoàng.
Sự thật phũ phàng như một cái tát giáng thẳng vào mặt hắn. Người thật sự âm thầm hy sinh cứu hắn suốt bao năm qua, người mà hắn ruồng bỏ và khinh miết, lại chính là Kỷ Minh Châu!
