Đích Nữ Độc Y: Người Ly Vương Muốn Cưới - Chương 12 (hoàn)
Cập nhật lúc: 29/07/2026 15:06
Tạ Cảnh Trầm tiến lại đứng chắn trước mặt ta, kiếm chỉ thẳng về phía Hoàng hậu.
"Ai dám động đến nàng."
"G.i.ế.c."
Kỷ Uyển Nhu ở phía dưới sợ hãi quỳ sụp xuống, lập tức lấy ra toàn bộ thư từ bí mật dâng lên để tự cứu lấy cái mạng cừu của mình.
"Thần nữ nguyện khai! Tất cả là do Hoàng hậu nương nương ép buộc! Thần nữ chỉ bị lợi dụng thôi!"
"Xin tha mạng!"
Sự phản bội của Kỷ Uyển Nhu như giọt nước tràn ly. Hoàng hậu sụp đổ toàn bộ quyền lực, bị chốt hạ tống giam vào lãnh cung chờ ngày xử t.ử. Tạ Cảnh Du bị phế làm thứ dân, giam giữ vĩnh viễn.
Kỷ Uyển Nhu quỳ bò đến chân ta, gạt nước mắt gào khóc hỏi trong sự tuyệt vọng cùng cực.
"Tại sao tỷ luôn có thể thắng? Tại sao tỷ luôn tính trước một bước?"
"Không phải ta luôn thắng."
"Chỉ là ta không còn đặt mạng mình vào tay kẻ khác."
Hoàng đế thở dài cay đắng, hạ chỉ lưu đày Kỷ Uyển Nhu ra biên cương hẻo lánh vĩnh viễn không được trở về kinh thành.
Sáng sớm hôm sau, Kỷ Minh Châu bình thản đứng trên bậc thềm ngọc, nhìn theo xe ngục lăn bánh đi xa dần trong sương mù.
Bất chợt, Tạ Cảnh Trầm đứng ngay bên cạnh đột nhiên ôm c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c, ngã quỵ xuống rồi hộc ra một ngụm m.á.u đen sẫm trên sàn đá.
"Vương gia!"
Vị viện phó Thái y viện vội vã lao đến bắt mạch, sắc mặt lập tức trắng bệch không còn một giọt m.á.u rồi quỳ sụp xuống run rẩy.
"Khởi bẩm bệ hạ..."
"Ly Vương... chỉ còn ba ngày để sống."
Kỷ Minh Châu siết c.h.ặ.t bàn tay, đốt ngón tay trắng bệch.
10.
Thái y viện trùm lên Ly Vương phủ một bầu không khí u uất đến nghẹt thở. Các vị thái y già quỳ rạp dưới sàn đá, đầu không dám ngẩng cao.
Độc tố trong người Tạ Cảnh Trầm đã công tâm, lan khắp lục phủ ngũ tạng.
"Thần đã lật lại toàn bộ cổ thư của Linh Y tộc."
Lão thái y run rẩy trình lên một mảnh da dê đã ngả màu thời gian. Muốn giải triệt để loại huyết độc này, cách duy nhất là dùng m.á.u của người thừa kế Linh Y tộc có huyết mạch thuần khiết làm t.h.u.ố.c dẫn.
Kỷ Minh Châu lặng người nhìn vệt m.á.u đen sẫm trên khăn tay của Tạ Cảnh Trầm. Nàng bước lên một bước, giọng bình thản đến đáng sợ.
"Ta chính là người đó."
Tạ Cảnh Trầm ngước mắt nhìn nàng. Hắn hiểu rõ cái giá của việc lấy m.á.u làm t.h.u.ố.c dẫn, người dâng m.á.u nhẹ thì kiệt sức tàn phế, nặng thì dâng trọn tính mạng.
"Toàn bộ lui ra ngoài."
Cửa phòng khép lại, cắt đứt tiếng xầm xì của các thái y.
"Ta sẽ cứu ngài."
Kỷ Minh Châu bình tĩnh rút từ trong túi ra một bộ d.a.o trích m.á.u nhỏ gọn. Tạ Cảnh Trầm dùng chút sức lực cuối cùng, vươn tay chộp lấy cổ tay nàng, lực siết mạnh đến mức khiến ngón tay hắn trắng bệch.
"Bản vương không cần nàng đổi mạng."
"Mạng của nàng."
"Bản vương không cho phép nàng tùy tiện vứt bỏ."
Ánh mắt Tạ Cảnh Trầm sẫm lại, đỏ ngầu vì kiềm chế. Lần đầu tiên trong hai kiếp sống, Kỷ Minh Châu nhìn thấy một người thà chấp nhận cái c.h.ế.t cận kề còn hơn để nàng chịu tổn thương.
Ngay đêm hôm đó, Tạ Cảnh Trầm hạ lệnh khóa c.h.ặ.t d.ư.ợ.c phòng, không cho Kỷ Minh Châu tiếp cận bất kỳ d.ư.ợ.c liệu nào. Hắn sai Huyền Phong chuẩn bị xe ngựa khẩn cấp.
"Đưa nàng đi."
"Càng xa càng tốt."
Huyền Phong ngập ngừng nhưng không dám cãi lệnh. Kỷ Minh Châu lặng lẽ bước lên xe ngựa, không tranh cãi, không giận dỗi, chỉ âm thầm quan sát từng cử chỉ của hắn.
Tạ Cảnh Trầm đứng tựa bên cửa phủ, nhìn theo chiếc xe ngựa khuất dần trong đêm. Máu độc từ lòng bàn tay hắn siết c.h.ặ.t lại chảy xuống gạch đá, nhuộm đỏ một góc thềm.
Xe ngựa chạy đến một miếu hoang ngoài thành thì dừng lại nghỉ chân.
Kỷ Minh Châu lấy ra cuốn y thư di vật của mẫu thân, cẩn thận dùng ánh nến soi chiếu. Dưới sức nóng ngọn nến, những dòng chữ ẩn bằng mật mực trên trang giấy dê bắt đầu hiện lên rõ nét.
Chỉ người có huyết mạch Linh Y tộc mới biết cách dùng nhiệt độ kích hoạt trang bí thư này.
"Vẫn còn một cách."
Phương pháp thứ hai không cần hy sinh tính mạng người dâng m.á.u, nhưng bắt buộc phải có một loại thảo d.ư.ợ.c trung hòa tên là Tuyết Diệp Thảo - loại d.ư.ợ.c liệu cực hiếm chỉ còn lưu giữ tại làng cổ phía Nam.
Kỷ Minh Châu lập cùng Bạch Tiểu Thất bí mật rời khỏi đoàn xe, đổi hướng phi ngựa thẳng về phía Nam ngay trong đêm.
Trở lại ngôi làng phía Nam hẻo lánh, các trưởng lão Linh Y tộc nhận ra chiếc ngọc bội gia truyền trên cổ Kỷ Minh Châu.
Họ dẫn nàng vào từ đường tộc bí mật, cúi đầu thành kính.
"Con là huyết mạch cuối cùng của Linh Y tộc."
Trưởng lão giao lại cây Tuyết Diệp Thảo cuối cùng cho nàng, hướng dẫn tỉ mỉ cách dùng vài giọt m.á.u trung hòa với thảo d.ư.ợ.c để trị tận gốc độc tố mà không ảnh hưởng tính mạng.
Khép lại bí mật thân thế, Kỷ Minh Châu tức tốc phi ngựa trở về kinh thành khi bình minh ngày thứ ba vừa hé rạng.
Thư phòng Ly Vương phủ sực mùi t.h.u.ố.c đắng. Tạ Cảnh Trầm mê man trên giường, hơi thở đã yếu đến mức gần như vô hình.
Kỷ Minh Châu đẩy cửa bước vào trước sự kinh ngạc của Huyền Phong và các thái y. Nàng bình tĩnh lấy Tuyết Diệp Thảo ra sắc cùng vài giọt m.á.u làm t.h.u.ố.c dẫn, trực tiếp châm cứu phong bế ba mươi sáu đại huyệt trên người hắn.
"Ta nói rồi."
"Ta sẽ cứu được ngài."
Ngân châm cắm sâu, dòng m.á.u đen kịt độc hại theo từng kẽ kim xả ra ngoài bát sứ.
Sau năm canh giờ giằng co căng thẳng, sắc mặt Tạ Cảnh Trầm dần hồng hào trở lại, nhịp đập nơi cổ tay phục hồi mạnh mẽ. Hắn từ từ mở mắt, nhìn thấy nàng đang mệt mỏi tựa bên mép giường.
Sóng gió qua đi, Kỷ Minh Châu tìm về Kỷ phủ để thu dọn những tàn dư cuối cùng.
Kỷ Hoài Sơn tóc bạc xơ xác, quỳ trước bài vị người vợ quá cố, chìa ra chiếc ngọc bội gia tộc với đôi tay run rẩy. Hắn thừa nhận vì hèn nhát sợ liên lụy gia tộc nên mới ngó lơ, bỏ mặc nàng suốt bao năm qua.
Kỷ Trường An cũng dập đầu tấu xin nàng quay về giữ ngôi vị đích nữ.
Kỷ Minh Châu thắp cho mẫu thân nén hương thanh thản, trả lại ngọc bội Kỷ gia lên bàn.
"Ta không hận."
"Nhưng cũng không còn nhà để trở về."
Nàng quay người bước đi dứt khoát, để lại đằng sau một gia tộc đã hoàn toàn mục ruỗng.
Không trở về Kỷ phủ, Kỷ Minh Châu dùng tiền riêng mở một y quán rộng lớn giữa trung tâm kinh thành.
Nàng thu nhận toàn bộ những nữ nhân tội nghiệp từng được cứu khỏi đường dây buôn người, dạy họ bốc t.h.u.ố.c, ghi sổ và tự nuôi sống bản thân. Bạch Tiểu Thất đứng ra quản lý t.ửu lâu ngay kế bên.
"Từ hôm nay."
"Nơi này là nhà của mọi người."
Y quán ngày càng đông đúc, danh tiếng thần y mát tay của Kỷ Minh Châu vang xa khắp các triều đại.
Một ngày nắng đẹp, Tạ Cảnh Trầm hoàn toàn bình phục, mặc thường phục nhẹ nhàng bước đến trước cổng y quán.
Giao dịch giữa hai người đã hoàn tất, độc đã giải, thù đã trả. Kỷ Minh Châu chuẩn bị hành trang rời kinh thành đi chu du hành y chữa bệnh.
Tạ Cảnh Trầm không dùng quyền thế giữ nàng lại. Hắn lấy từ trong n.g.ự.c áo ra chiếc lệnh bài chạm rồng của Ly Vương phủ, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay nàng.
"Không phải sính lễ."
"Là đường lui."
Bất kể nàng đi đâu, gặp phải chuyện gì, chiếc lệnh bài này sẽ mở ra toàn bộ lực lượng của Ly Vương phủ để bảo vệ nàng vĩnh viễn. Kỷ Minh Châu mỉm cười, siết nhẹ lệnh bài rồi dứt khoát cất bước lên đường.
Một năm sau.
Kỷ Minh Châu trở thành thần y lừng lẫy thiên hạ, trở về kinh thành trong sự đón chào nồng nhiệt của dân chúng. Các thế gia danh giá nườm nượp mang sính lễ đến cầu thân, nhưng nàng đều khéo léo từ chối.
Giữa đám đông vây quanh cổng thành, Tạ Cảnh Trầm cưỡi hắc mã thong thả tiến lại gần. Hắn không mang theo thánh chỉ Hoàng đế, cũng chẳng dùng uy quyền vương gia.
Trên tay hắn chỉ cầm một phong hôn thư bọc lụa đỏ còn để trống phần tên chú rể.
"Bản vương không đến ép nàng gả."
"Chỉ đến hỏi nàng có nguyện ý cho ta một danh phận hay không."
Kỷ Minh Châu đứng nhìn hắn, liên tiếp đặt ra ba câu hỏi về sự tự do, về y quán và về cuộc sống riêng của nàng. Tạ Cảnh Trầm trả lời từng câu một cách chân thành, không chút do dự.
Nàng mỉm cười, tiến lên một bước nhận lấy phong hôn thư.
Ngày đại hôn diễn ra long trọng khắp kinh thành. Có kẻ trong triều dè bỉu nhắc lại chuyện năm xưa nàng từng bị Thái t.ử từ hôn, cho rằng một nữ t.ử rêu rao hành y "không xứng bước vào Ly Vương phủ".
Tạ Cảnh Trầm nắm c.h.ặ.t lấy tay Kỷ Minh Châu, dắt nàng bước qua ngưỡng cửa vương phủ trước sự chứng kiến của hàng trăm quan lại. Hắn xoay người, cất giọng bình thản nhưng uy nghiêm vang vọng khắp đại điện.
"Là Thái t.ử không có phúc."
"Không phải nàng không xứng."
Kỷ Minh Châu ngẩng đầu nhìn người nam nhân bên cạnh. Nàng đã tự mình bước ra khỏi vực sâu kiếp trước, tự tay báo thù, chữa lành quá khứ và tìm thấy người sẵn sàng cùng nàng sánh bước suốt quãng đời còn lại.
----HOÀN----
Chân thành cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác. Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
Người Trong Thiên Mệnh, Ta Trong Hồng Trần
Có người sinh ra đã mang thiên mệnh.
Có người sinh ra chỉ để thay đổi thiên mệnh ấy.
Mười sáu năm rời xa kinh thành, nàng trở về chỉ để đòi lại những gì vốn thuộc về mình.
Nào ngờ, lần đầu gặp vị chiến thần lạnh lùng khiến thiên hạ kính sợ, nàng lại nhìn thấy một bí mật không ai biết.
Một bí mật đủ để đảo lộn cả triều cục.
1.
Chuông gió treo dưới mái hiên rung lên đinh đang.
Ngoài trời không một gợn gió.
Mây mù trên Vân Sơn cuồn cuộn đổ về bao phủ lấy đạo quán cũ kỹ. Trong gian phòng chập chờn ánh đèn dầu sắp cạn, Tạ Vân Ca đang hạ b.út lông chấm chu sa vẽ lá bình an phù.
Nét cuối cùng hơi chệch. Lá bùa lập tức bốc lên một làn khói đen rồi tự cháy rụi một góc.
Huyền Trần đạo trưởng ngồi đối diện, ánh mắt bình thản nhìn đống tro tàn.
"Tâm chưa tĩnh. Gặp chuyện liên quan đến bản thân, mắt con liền mờ."
Tạ Vân Ca không cãi. Nàng gạt phần bùa cháy vào lò than, ngón tay siết nhẹ cán b.út.
"Sư phụ, hôm nay lòng con rất bất an."
Huyền Trần không đáp. Ông lấy ra ba đồng tiền cổ đã mòn vẹt xước xát, đặt vào lòng bàn tay gieo xuống bàn ba lần.
Hai lần đầu, những đồng tiền rơi hỗn loạn. Đến lần thứ ba, một đồng tiền bất ngờ lăn khỏi mép bàn, dừng ngay trước mũi giày Tạ Vân Ca.
Nàng cúi người nhặt lên. Trên mặt đồng tiền cổ xuất hiện một vết nứt mảnh như sợi tóc.
"Quẻ ly sơn nhập thế." Huyền Trần thở dài. "Người ở núi sâu buộc phải xuống núi, kẻ tưởng đã cắt đứt trần duyên lại phải quay về nơi bắt đầu."
Tạ Vân Ca ngẩng đầu: "Tạ phủ sắp gọi con về?"
"Nhân quả của con ở kinh thành chưa dứt."
Huyền Trần vẩy tay nhẹ, ba đồng tiền thu về. Ngón tay ông gõ nhịp xuống bàn:
"Trong quẻ có người mang khí vận vàng ngập trời, vốn là mệnh đại quý. Nhưng quanh người hắn, t.ử khí lại quấn c.h.ặ.t như rễ cây."
Tạ Vân Ca vô thức tập trung tinh thần, mở ra Thiên Nhãn.
