Đích Nữ Độc Y: Người Ly Vương Muốn Cưới - Chương 5
Cập nhật lúc: 29/07/2026 15:05
Chiều hôm đó, thánh chỉ từ hoàng cung đường hoàng giội xuống phủ Thừa tướng.
Tạ Cảnh Du được sắc phong Thái t.ử nhờ đôi chân hồi phục thần kỳ và sự hậu thuẫn của phe Hoàng hậu.
Kỷ Hoài Sơn mừng rỡ khôn xiết, lập tức cho người sang nhắc nhở ta phải biết giữ gìn hôn ước với Đông cung.
"Con vẫn là người có hôn ước với Thái t.ử, phải biết giữ thể diện."
"Phụ thân muốn con giữ hôn ước. Hay muốn con giữ đường lui cho Kỷ Uyển Nhu?"
Kỷ Hoài Sơn ú ớ không đáp được. Ta phớt lờ ông ta, thong thả trở về phòng châm cứu.
Sáng hôm sau, buổi chầu đầu tiên sau khi được sắc phong Thái t.ử diễn ra trong đại điện uy nghiêm.
Tạ Cảnh Du mặc triều phục Thái t.ử rực rỡ, hiên ngang đứng đầu hàng hoàng t.ử tiếp nhận sự bái hạ của bá quan.
Hắn cố giữ dáng đứng thẳng tắp, dù đôi đầu gối bên trong đãเริ่ม tê dại từng hồi.
Khi bước ra tâu trình việc cứu tế, chân trái Tạ Cảnh Du đột ngột mất hoàn toàn cảm giác.
Hắn hoảng loạn chuyển trọng lượng sang chân phải, nhưng cả hai chân lập tức tê cứng như khúc gỗ khô.
"Chân của cô… Vì sao không còn cảm giác?"
Trước sự chứng kiến của Hoàng đế và toàn bộ bá quan, tân Thái t.ử đổ gục xuống sàn điện.
Hắn dùng sức bóp mạnh đầu gối nhưng không hề cảm nhận được chút đau đớn nào.
Tạ Cảnh Trầm đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn, bình thản cất giọng với vị đại thái giám đang cuống cuồng.
"Đừng để hắn cố đứng."
"Kinh mạch đang phản phệ."
Tạ Cảnh Du được đưa cấp cứu về Đông cung trong tình trạng hôn mê sâu. Thân trên hắn sốt cao nhưng hai chân lại lạnh ngắt.
Hoàng hậu sốt sắng triệu tập Kỷ Uyển Nhu vào cung, hoàn toàn tin rằng ả là người chữa khỏi chân cho con trai.
Kỷ Uyển Nhu mang theo bản phương t.h.u.ố.c thiếu vị quan trọng, run rẩy sắc một bát t.h.u.ố.c đậm đặc.
Ả tự ý tăng gấp đôi liều lượng d.ư.ợ.c liệu kích thích với hy vọng giúp Tạ Cảnh Du tỉnh lại nhanh ch.óng.
Nhưng vừa uống xong, Tạ Cảnh Du liền co giật dữ dội rồi nôn ra một ngụm m.á.u đen ngổn ngang.
Các thái y đồng loạt quỳ rạp xuống đất khóc lóc, khẳng định độc tố đã xâm nhập sát tâm mạch.
Hoàng hậu sụp đổ toàn bộ niềm tin, lao đến tát mạnh vào mặt Kỷ Uyển Nhu.
"Ngươi không phải người chữa khỏi chân nó sao?"
"Tại sao càng chữa càng nặng?"
Không còn cách nào khác, Hoàng hậu buộc phải gạt bỏ thể diện cấp báo triệu ta vào Đông cung.
Ta xách hộp kim bạc bước vào, không vội vàng ra tay mà thong thả quan sát vệt m.á.u đen trên nệm.
Kỷ Uyển Nhu lập tức vu cáo ta cố tình giấu phương t.h.u.ố.c thật để hãm hại Thái t.ử.
Ta lạnh lùng đối chất, vạch trần việc ả không hề hiểu d.ư.ợ.c tính tương khắc đã tự ý tăng liều.
Hoàng hậu sốt ruột gầm lên, ra lệnh cho ta phải lập tức chữa trị cho Tạ Cảnh Du.
"Ngươi đang uy h.i.ế.p bản cung?"
"Thần nữ chỉ đang nhắc người."
"Mạng của Thái t.ử nằm trong tay thần nữ, không nằm trong tay thể diện của người."
Trước sự thúc ép của Tạ Cảnh Trầm và mạng sống ngàn cân treo sợi tóc của Thái t.ử, Hoàng hậu đành c.ắ.n răng nhượng bộ.
Bà ta buộc phải hạ lệnh cho nội quan ghi chép xác nhận phương t.h.u.ố.c chữa chân vốn thuộc về ta, Kỷ Uyển Nhu chỉ là kẻ sắc t.h.u.ố.c tự ý làm hỏng.
Nắm được bản cam kết, ta lập tức xắn tay áo, dùng năm cây kim bạc đ.â.m sâu vào năm đại huyệt khóa c.h.ặ.t tâm mạch.
Máu độc màu đen xám theo các đầu kim rỉ ra tí tách. Tạ Cảnh Du dần ngừng co giật, nhịp thở ổn định trở lại.
Hoàng hậu lo âu tiến lại gần hỏi dồn dập.
"Vì sao chân Thái t.ử vẫn chưa có cảm giác?"
"Thần nữ cứu mạng người."
"Không thể xóa sạch hậu quả do người khác dùng sai t.h.u.ố.c trong một ngày."
Tạ Cảnh Du chậm rãi mở mắt. Nhìn thấy ta đang rút kim, câu đầu tiên hắn hỏi lại là tình trạng của Kỷ Uyển Nhu.
Kỷ Uyển Nhu sụt sùi khóc lóc, ám chỉ ta ghen tuông cố tình giữ lại vị t.h.u.ố.c cốt lõi.
Tạ Cảnh Du tin lời ả, ngước nhìn ta bằng ánh mắt u ám và kiêu ngạo như cũ.
"Uyển Nhu đã bị nàng ép uống t.h.u.ố.c."
"Nàng nên xin lỗi nàng ấy."
Ta dừng khựng tay trên huyệt vị nguy hiểm nhất ở đùi hắn, mắt lóe lên tia sát khí lạnh người.
"Nếu điện hạ còn nói thêm một câu."
"Ta sẽ để ngài thật sự không đứng lên được nữa."
Tạ Cảnh Du nghẹn họng, sự tàn nhẫn trong mắt ta khiến hắn lần đầu tiên thấy sợ hãi mà câm nín.
Kỷ Minh Châu xách hộp kim bước ra khỏi Đông cung.
Trên tay áo nàng còn dính m.á.u đen của Tạ Cảnh Du.
Nàng đi ngang qua Tạ Cảnh Trầm mà không dừng lại.
Hắn nhìn sắc mặt nhợt nhạt của nàng.
"Cứu được rồi?"
"Chưa c.h.ế.t."
Nàng chỉ đáp hai chữ rồi bước tiếp.
Huyền Mặc nhìn theo, thấp giọng nhắc:
"Vương gia, Kỷ đại tiểu thư vẫn là vị hôn thê của Thái t.ử."
Tạ Cảnh Trầm nhìn cánh cửa phòng bệnh.
Bên trong, Tạ Cảnh Du vẫn đang dịu giọng an ủi Kỷ Uyển Nhu.
Hắn thu ánh mắt lại.
"Thì sao?"
Huyền Mặc cúi đầu, không dám nói tiếp.
Tạ Cảnh Trầm lạnh nhạt hỏi:
"Người của bản vương."
"Cũng đến lượt Thái t.ử bắt nạt sao?"
5.
Sáng sớm, ánh nắng trải dài trên những thềm đá cẩm thạch dẫn vào hoàng cung.
Thánh chỉ đến phủ Thừa tướng từ khi trời chưa hừng sáng, truyền ta tiến cung tham dự mùa xuân yến tại Ngự Hoa Viên.
Bạch Tiểu Thất đứng bên cạnh lo lắng, mắt không rời khỏi hộp kim bạc ta đang chuẩn bị.
"Tiểu thư, yến hội hôm nay e rằng là cái bẫy. Hoàng hậu và Nhị tiểu thư chắc chắn không để yên đâu."
Ta bình tĩnh khoác lên người bộ y phục bằng lụa mỏng màu xanh nhạt giản dị, không mang quá nhiều trang sức cầu kỳ.
"Nên đến thì sẽ đến, né tránh cũng không giải quyết được gì."
"Tiểu thư thật sự không sợ sao?"
"Kẻ làm điều ác mới phải sợ. Ta đi đòi nợ, việc gì phải sợ?"
Xe ngựa lăn bánh tiến thẳng qua cổng cung uy nghiêm.
Trên đường tiến vào Ngự Hoa Viên, vô số ánh mắt của quan viên và phu nhân các thế gia dồn dập đổ dồn về phía ta.
Những tiếng xì xầm bàn tán vang lên từ khắp các phía, không bỏ sót một chi tiết nào.
"Đó là Kỷ đại tiểu thư sao? Đích nữ phủ Thừa tướng đấy."
"Nghe nói hôm nay Hoàng hậu mở yến là muốn ép nàng phải cúi đầu nhận sai với Nhị tiểu thư."
"Thật tội nghiệp. Bị muội muội cướp mất vị trí Thái t.ử phi, giờ lại sắp bị ép làm thiếp."
Ta rảo bước đi qua hành lang dài, nét mặt không một chút biến sắc hay chao đảo.
Tại Ngự Hoa Viên, Kỷ Uyển Nhu đang ngồi tựa sát bên cạnh Tạ Cảnh Du.
Nàng ta mặc bộ váy lụa thêu hoa mẫu đơn rực rỡ, khoác tay Tạ Cảnh Du vô cùng thân thiết.
Hai người bọn họ ngồi cạnh nhau, trông giống hệt một đôi phu thê tương lai gắn bó keo sơn và đầy hạnh phúc.
Hoàng hậu ngồi trên chủ vị, mỉm cười khi nhìn thấy ta bước vào.
Bà ta nâng ly trà, cố ý cất giọng ôn hoà gọi ta lại gần vị trí cao nhất.
"Minh Châu đến rồi sao? Mau lại đây ngồi cạnh bản cung."
Ánh mắt Tạ Cảnh Du khóa c.h.ặ.t lên người ta, ánh lên vẻ kiêu ngạo và chờ đợi ta chủ động mở lời nhận sai.
Hắn nghĩ ta sẽ khóc lóc, sẽ cầu xin hắn gạt bỏ ân oán cũ.
