Đích Nữ Độc Y: Người Ly Vương Muốn Cưới - Chương 7

Cập nhật lúc: 29/07/2026 15:05

Kỷ Uyển Nhu bắt đầu hoảng loạn thật sự, cơ thể run lên bần bật.

Ta quay sang nhìn nàng ta, cất giọng điềm tĩnh đặt câu hỏi.

"Nhị muội muội, muội luôn miệng nói phương t.h.u.ố.c là do muội tự mình thức đêm nghiên cứu."

"Vậy xin hỏi muội, vị t.h.u.ố.c Phụ T.ử trong đơn có tác dụng gì đối với kinh mạch bị hoại t.ử?"

Kỷ Uyển Nhu ngập ngừng, môi mấp máy không ra tiếng.

"Ta... ta..."

"Vậy khi châm cứu vào huyệt Túc Tam Lý, phải châm sâu bao nhiêu phân, dùng thủ pháp đề thêu hay bổ xả?"

Kỷ Uyển Nhu gục đầu xuống sàn, hoàn toàn bế tắc không thể trả lời nổi một câu.

Các thái y trong viện Thái y đồng loạt bước ra giữa điện, quỳ xuống tấu trình.

"Khởi tấu Hoàng thượng! Bản nháp này ghi chép vô cùng tỉ mỉ, y lý hoàn hảo, tuyệt đối là ghi chép của một vị đại phu am hiểu y thuật đỉnh cao!"

"Kỷ Nhị tiểu thư hoàn toàn không biết gì về y lý, tuyệt đối không thể là người sáng chế ra phương t.h.u.ố.c này!"

Ta khép quyển sổ lại, cất giọng thản nhiên nhưng uy áp vô cùng.

"Kẻ chưa từng chữa bệnh, sẽ không trả lời nổi những câu hỏi này."

Uy tín, sự dịu dàng và công lao chữa chân mà Kỷ Uyển Nhu dựng lên bấy lâu nay hoàn toàn sụp đổ vỡ tan tành trước mặt toàn bộ triều đình.

Tạ Cảnh Du đứng ngẩn người nhìn Kỷ Uyển Nhu đang khóc lóc t.h.ả.m hại dưới đất.

Hắn nhìn thấy sự giả dối của nàng ta, nhìn thấy chứng cứ rành rành đặt trước mặt.

Nhưng sự kiêu ngạo vô lý và tình cảm mù quáng suốt năm năm qua khiến hắn cố chấp bỏ qua toàn bộ sự thật.

Hắn tự thuyết phục bản thân rằng Kỷ Uyển Nhu làm tất cả những điều này chỉ vì quá yêu hắn, quá sợ mất hắn.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta bằng ánh mắt kiêu ngạo, cho rằng ta làm rùm beng mọi chuyện ngày hôm nay chẳng qua cũng chỉ vì muốn giành lại hắn.

Tạ Cảnh Du hít một hơi sâu, cất giọng như ban ơn trước mặt toàn bộ bá quan.

"Kỷ Minh Châu, nàng làm nhiều chuyện như vậy, chẳng qua cũng chỉ vì muốn thu hút sự chú ý của cô."

"Cô thừa nhận nàng có công chữa chân cho cô. Uyển Nhu tuy có sai, nhưng nàng ấy cũng vì quá yêu cô mới nhất thời hồ đồ."

Hắn bước lên một bước, khoanh tay đứng nhìn ta từ trên cao down.

"Nếu nàng biết an phận."

"Đông cung vẫn còn một vị trí Trắc phi dành cho nàng."

Cả đại điện ngỡ ngàng. Hoàng hậu khẽ thở phào, Kỷ Uyển Nhu lén ngước mắt lên nhìn đầy ghen tị nhưng không dám phản đối.

Bọn họ đều cho rằng ta sẽ vui mừng khôn xiết, sẽ quỳ xuống cảm tạ ơn Thái t.ử.

Ta đứng đó, nghe từng câu từng chữ hợm hĩnh của hắn.

Trái tim ta không một chút gợn sóng, không một chút đau đớn hay luyến tiếc.

Ta chậm rãi bước ra giữa đại điện, hoàn toàn phớt lờ Tạ Cảnh Du, quỳ gối xuống trước mặt Hoàng đế.

Từ trong tay áo rộng, ta rút ra một phong thư bằng lụa vàng đã ngả màu thời gian.

Đó chính là phong hôn thư do chính Hoàng đế ban tặng năm năm trước khi ta quỳ xin giữ hôn ước với vị hoàng t.ử tàn phế.

Ta nâng hai tay dâng phong hôn thư lên cao, cất giọng kiên định và vang dội khắp đại điện.

"Thần nữ Kỷ Minh Châu."

"Xin Hoàng thượng chuẩn cho thần nữ tự nguyện từ hôn."

Tạ Cảnh Du c.h.ế.t sững, sắc mặt trong chốc lát chuyển từ kiêu ngạo sang xám xịt như tro tàn.

Hắn tức giận dậm chân gầm lên.

"Kỷ Minh Châu! Nàng điên rồi sao? Nàng dám lấy việc hủy hôn ra để uy h.i.ế.p cô?"

Ta chậm rãi đứng dậy, quay người nhìn thẳng vào mắt hắn lần đầu tiên trong ngày.

Ánh mắt ta lạnh lẽo như băng tuyết trên đỉnh núi cao, không chứa đựng dù chỉ một tia tình cảm.

"Điện hạ không cần ban cho ta vị trí Trắc phi."

"Bởi vì..."

"Ngay cả vị trí Chính phi."

"Ta cũng không cần."

Dứt lời, ta đưa hai tay cầm c.h.ặ.t hai đầu phong hôn thư bằng lụa vàng.

"Xoẹt!"

Một tiếng vải lụa rách dứt khoát và ch.ói tai vang lên giữa đại điện lặng ngắt như tờ.

Hôn thư biểu tượng cho năm năm hy sinh, năm năm ngu ngốc và si tâm của nguyên chủ chính thức bị xé làm đôi.

Những mảnh lụa vàng rách rưới rời khỏi tay ta, rơi lã chã xuống sàn đá lạnh ngắt.

Gió xuân thổi qua cửa điện, cuốn những mảnh hôn thư bay lung tung trước mặt Tạ Cảnh Du.

Tạ Cảnh Du c.h.ế.t sững tại chỗ như bị sét đ.á.n.h trúng đầu, Hoàng hậu tái mặt không thốt nên lời, Kỷ Uyển Nhu há miệng kinh hãi.

Hoàng đế nhìn những mảnh hôn thư trên sàn, rồi nhìn ánh mắt kiên định không chút hối hận của ta.

Ông khẽ thở dài, cất giọng uy nghiêm vang vọng toàn bộ Ngự Hoa Viên.

"Trẫm chuẩn."

"Hôn ước giữa Thái t.ử Tạ Cảnh Du và Kỷ Minh Châu chính thức hủy bỏ từ hôm nay!"

Tạ Cảnh Du lùi lại một bước, mặt cắt không còn một giọt m.á.u.

Hắn chính thức trở thành vị Thái t.ử đầu tiên trong lịch sử đại triều bị đích nữ công khai tự nguyện từ hôn và xé nát hôn thư ngay trước mặt bá quan.

Ta cúi người tạ ơn Hoàng đế, rồi thong thả xoay người bước đi.

Ta đi qua mặt Tạ Cảnh Du, đi qua Kỷ Uyển Nhu, bước thẳng ra khỏi đại điện lộng lẫy mà không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.

Cung yến tiếp tục trong sự gượng gạo và ngột ngạt.

Hoàng đế nâng chén rượu thanh, khẽ nhấp một ngụm rồi mỉm cười nhìn sang Ly Vương Tạ Cảnh Trầm đang ngồi im lặng bên cạnh.

"Hoàng đệ nhiều lần bảo vệ Kỷ cô nương."

"Chẳng lẽ đã động lòng?"

Bá quan xung quanh đều lén giật mình, nín thở chờ đợi câu trả lời của vị vương gia quyền lực nhất triều đình.

Tạ Cảnh Trầm nhìn theo bóng lưng gầy guộc nhưng thẳng tắp của Kỷ Minh Châu đang dần khuất sau cửa điện.

Ánh mắt lạnh lẽo thường ngày của hắn thoáng qua một tia sáng ấm áp hiếm hoi.

Hắn thong thả đặt chén rượu sứ xuống bàn.

Bình thản đáp:

"Thần đệ đang cân nhắc."

6.

Sáng sớm, sương mù còn giăng kín lối ra khỏi kinh thành.

Ta chuẩn bị đầy đủ hành trang gọn nhẹ, mang theo hộp kim bạc cùng các loại d.ư.ợ.c phẩm quý giá.

Tạ Cảnh Trầm xuất hiện đúng giờ trước cổng thành, dẫn theo Huyền Phong và vài thị vệ thân tín.

Tin Ly Vương cùng Kỷ đại tiểu thư công khai đồng hành xuống phía Nam nhanh ch.óng lan truyền khắp kinh thành.

Huyền Phong cưỡi ngựa tiến lại gần, thấp giọng xin chỉ thị của Tạ Cảnh Trầm.

"Vương gia, chúng ta đi theo quan lộ bằng phẳng hay đi đường núi?"

Tạ Cảnh Trầm liếc nhìn ta, cất giọng trầm thấp.

"Đi đường núi."

Ta khẽ gật đầu đồng ý. Loại d.ư.ợ.c liệu giải kỳ độc trong người hắn chỉ sinh trưởng ở vùng núi cao phía Nam, tuyệt đối không thể mua được ở kinh thành.

Trên đường đi, ta nhân lúc nghỉ chân lượm hái thêm vài vị thảo d.ư.ợ.c hoang dại bên lối đi.

Tạ Cảnh Trầm lặng lẽ quan sát từng động tác thành thạo của ta, ánh mắt thoáng qua sự tán thưởng.

"Độc tố trong người Vương gia đang âm thầm biến chuyển."

"Nếu chậm trễ vài tháng nữa, e rằng thần tiên cũng khó cứu."

"Muốn sống lâu."

"Vương gia phải nghe lời đại phu."

Tạ Cảnh Trầm không đáp lời, nhưng ánh mắt kiên định cho thấy hắn hoàn toàn tin tưởng vào y thuật của ta.

Hoàng hôn buông xuống, đoàn người đến chân núi và tiến vào một ngôi làng hẻo lánh.

Trưởng làng  niềm nở bước ra tiếp đón, xun xòe mời chúng ta vào nghỉ chân.

Nhà cửa trong làng trông rất mới, nhưng bầu không khí lại âm u, ngột ngạt đến kỳ lạ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đích Nữ Độc Y: Người Ly Vương Muốn Cưới - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD