(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 146
Cập nhật lúc: 22/03/2026 12:00
Chương 170: Đi trong sương sớm, rơi giữa mây chiều (6)
Phùng Diên Sinh cứ ngỡ sau khi mình nói phũ phàng như vậy, Ôn Hy Ân sẽ không dám lảng vảng trước mặt mình nữa, nào ngờ...
Nhìn người đang ngồi ngay cạnh mình, Phùng Diên Sinh rốt cuộc không nhịn nổi nữa. Đang trong giờ học, cậu ta ghé sát lại gần.
Ở khoảng cách gần, Ôn Hy Ân hơi nghiêng đầu, có thể nhìn rõ gương mặt tuấn tú đến mức gần như bạc tình của Phùng Diên Sinh. Đôi mắt cậu ta đen thẳm, khiến người ta không thể đoán định được tâm tư thầm kín bên trong.
Cậu ta hờ hững liếc nhìn cây b.út đang bị Ôn Hy Ân siết c.h.ặ.t trong tay, lạ thay lại không nói gì thêm, ánh mắt quay trở lại gương mặt còn vương nét ửng hồng nơi đuôi mắt của cô, ánh mắt tối sầm lại.
Ôn Hy Ân bóp c.h.ặ.t cây b.út, hàng mi dài run rẩy đầy bất an, nhưng thấy người bên cạnh không có động tĩnh gì, cô mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Tan học, Ôn Hy Ân nghiêm túc thu dọn cặp sách. Lần này cô không lề mề như mọi khi mà thu dọn có chút vội vã.
Sắp xếp xong đồ đạc, Ôn Hy Ân đứng dậy, nhưng chưa kịp bước ra một bước thì bả vai đã bị ai đó ấn xuống. Lực ấn không nặng, nhưng đủ để khống chế cô một cách dễ dàng.
Phùng Diên Sinh - kẻ vốn luôn chạy khỏi lớp nhanh nhất khi tan học - lúc này lại thong dong nhướng mày: "Đi sớm thế làm gì, để tôi đưa cậu đến một nơi hay ho nhé."
Đây không phải là câu hỏi mà là một lời khẳng định. Phùng Diên Sinh chẳng thèm quan tâm đến sự vùng vẫy của Ôn Hy Ân, hắn dùng lực mạnh bạo khoác vai cô, độ cong nơi khóe miệng cực kỳ lạnh lùng.
.
Tầng hai Hoa Thiên, trong phòng bao kim bích huy hoàng, một người phụ nữ mặc váy ôm sát cổ chữ V sâu màu đỏ rực đang ngồi lên đùi một người đàn ông. Bàn tay được trang trí bằng những hạt kim cương nhỏ tỉ mỉ như một tác phẩm nghệ thuật đang cầm micro, tiếng thở dốc đầy ám muội gần như xuyên thủng lớp nhạc lả lơi.
Mùi rượu và hormone trộn lẫn thành một luồng hương nồng nặc, dễ dàng đ.á.n.h gục lý trí con người.
Trên dãy sofa da màu nâu đỏ ngồi đầy người. Một nam thanh niên ở giữa đang ôm cổ một người phụ nữ hôn lấy hôn để, cảnh tượng dâm mỹ mà đầy khiêu khích. Cánh tay người phụ nữ quấn quýt trên cổ anh ta như một con rắn linh hoạt.
Giọng nói nhũn nhặn đã lạc đi, thốt ra những tiếng rên rỉ ngọt lịm.
Phùng Diên Sinh vặn nắm cửa bước vào, chỉ làm kinh động đến hai người đang ngồi đ.á.n.h bài gần cửa. Hai kẻ đó thậm chí còn không thèm ngẩng đầu, mở miệng nói ngay: "Sao hôm nay đến muộn thế? Có phải nên phạt không hả?"
Không có tiếng đáp lại.
Ôn Hy Ân bị Phùng Diên Sinh kẹp dưới cánh tay đứng ngay cửa. Đường nét gầy guộc, đôi môi mỏng nhợt nhạt, ánh mắt đều bị che khuất bởi bóng tối dưới hàng mi dài.
"Phùng ca, còn dẫn theo bạn nữa cơ à?" Một kẻ từ phía sau đi tới, cười hì hì vỗ vai Phùng Diên Sinh.
Hắn ta rất tự nhiên định đặt tay lên vai Ôn Hy Ân, nhưng khi lách qua nhìn chính diện thì ngây người ra. Cái miệng vốn giỏi ăn nói nhất bỗng trở nên lắp bắp: "Cái... cái đệt, trông cũng quá là..." kích thích.
Hai chữ cuối hắn ta chưa kịp thốt ra thì tay đã bị Ôn Hy Ân đẩy ra. Cô muốn thoát khỏi sự kiềm chế của Phùng Diên Sinh, nhưng dùng hết sức bình sinh cũng không thể lay chuyển hắn nửa phân.
Những người trong phòng bao đồng loạt ngẩng đầu lên.
Phùng Diên Sinh gần như là ép buộc lôi kéo Ôn Hy Ân đi vào trong.
Phòng bao khói t.h.u.ố.c mịt mù, thần sắc của mỗi người khi nhìn thấy Ôn Hy Ân đều có những biến chuyển vi diệu.
"Ồ, người này trông quen mắt thế nhỉ." Một thiếu niên nhếch môi, nụ cười ẩn chứa vẻ tà mị.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, cơ thể Ôn Hy Ân co rúm lại theo bản năng. Cô quá sợ Đoạn Văn Sâm, đến mức theo tiềm thức muốn trốn sau lưng Phùng Diên Sinh.
Tìm kiếm sự bảo vệ từ chính kẻ thủ ác.
Cô bất lực và bất an túm lấy gấu áo Phùng Diên Sinh. Người có dung mạo diễm lệ đang mặc bộ đồng phục học sinh tầm thường, làn da nơi cổ trắng ngần mịn màng như sứ, toát ra một vẻ ma mị khó tả.
Ánh mắt cô sạch sẽ không một hạt bụi, hoàn toàn lạc lõng với cái phòng bao bẩn thỉu này.
Giọng nói mềm mỏng dường như cũng đầy kinh hoàng: "Về nhà... tôi muốn về nhà."
Ánh mắt của những người ở đây nhìn cô rất kỳ lạ, rất buồn nôn. Tại đây, chỉ có một Phùng Diên Sinh từng "dễ gần" là người duy nhất khiến Ôn Hy Ân cảm thấy khá hơn một chút.
Bầu không khí trong phòng bao dường như ngưng đệ lại trong chốc lát.
Ngay sau đó, bọn họ phát ra những tiếng cười nhạo báng.
"Phùng ca, anh dắt đâu ra cái đứa nhỏ này thế?"
"Chưa cai sữa à, còn đòi về nhà nữa chứ."
...
Tầm mắt của bọn họ vẫn dính c.h.ặ.t lấy người Ôn Hy Ân. Cô run rẩy trốn sau lưng Phùng Diên Sinh, muốn tìm kiếm một chút sự che chở.
Nhưng Phùng Diên Sinh chỉ cực kỳ thiếu kiên nhẫn mà kéo mạnh Ôn Hy Ân ra phía trước, phơi bày cô ra trước mặt đám đông.
Sắc mặt Ôn Hy Ân càng thêm trắng bệch.
Đoạn Văn Sâm một tay chống cằm tựa vào sofa, thong thả nghịch điện thoại.
Giữa đôi lông mày tuấn tú là sự kiêu ngạo thường thấy của kẻ quen được nuông chiều, pha chút biếng nhác, khí chất lạnh lùng mà uể oải.
Hắn thưởng thức dáng vẻ nhút nhát bất an của Ôn Hy Ân, dường như cảm thấy rất thú vị, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Cô nàng hoa khôi ngồi cạnh hắn dùng nĩa bạc xiên một miếng hoa quả đưa tới bên môi Đoạn Văn Sâm.
Đoạn Văn Sâm lười biếng quay mặt đi, ánh mắt không hề lay chuyển, đầy hứng thú nhìn về phía bên kia.
Tầm mắt của hoa khôi dõi theo ánh nhìn của Đoạn Văn Sâm.
Cô ta nhìn thấy một người mặc đồng phục học sinh trông hoàn toàn lạc quẻ với nơi này.
"Văn Sâm, nhìn cậu ta làm gì?" Hoa khôi nhớ Đoạn Văn Sâm rất ghét Ôn Hy Ân. Cô ta cũng chẳng có cảm tình gì với Ôn Hy Ân cả; vốn đã quen được săn đón, cô ta luôn không có sắc mặt tốt với những kẻ bám đuôi dai dẳng như thế này.
Nhưng Đoạn Văn Sâm lại dường như thấy rất vui vẻ. Hắn không biết nghĩ đến chuyện gì, khẽ hất cằm: "Cô bảo cậu ta uống cái này đi."
Hắn đẩy ly rượu trái cây bên cạnh sang tay hoa khôi, cười đầy ác ý.
Ở trong cái phòng bao này làm gì có chuyện có rượu trái cây t.ử tế. Ly rượu này nhìn thì giống rượu trái cây, uống vào cũng ngọt lịm, nhưng hậu vị thì vô cùng đáng sợ.
Năm đó khi hoa khôi mới đến cũng từng uống nhầm một ly. Đoạn Văn Sâm rõ ràng nhìn thấy nhưng không hề nhắc nhở, trái lại còn cùng đám người kia xem trò cười của cô ta.
Cũng vì chuyện đó mà hoa khôi đã giận dỗi một thời gian dài, nhưng lại chẳng đợi được lời dỗ dành nào từ Đoạn Văn Sâm. Chỉ cần cô ta không tìm đến hắn, hắn cũng tuyệt đối không bao giờ tìm cô ta.
Rõ ràng là Đoạn Văn Sâm theo đuổi cô ta trước, vậy mà cuối cùng lại biến thành như cô ta đang tự dâng tận cửa vậy.
Oái oăm thay, hoa khôi không cam tâm buông tay. Nhà Đoạn Văn Sâm giàu có, hắn lại đẹp trai, dù có tùy hứng một chút thì cô ta vẫn chấp nhận được, dù sao Đoạn Văn Sâm nổi tiếng là hào phóng.
Hoa khôi tuy không biết Đoạn Văn Sâm lại đang mang tâm địa xấu xa gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời cầm ly rượu đi tới.
Ôn Hy Ân quay đầu nhìn Phùng Diên Sinh. Dưới ánh đèn mờ ảo, cằm cô trông càng nhọn hơn, toàn bộ xương quai hàm đều vô cùng mượt mà, làn da lại trắng như sắp nhỏ ra sữa vậy.
Ánh mắt nhìn sang đầy vẻ bất lực và mờ mịt, biểu cảm của Phùng Diên Sinh tức khắc trở nên khó tả, như có một tia sét đ.á.n.h xuống khiến hắn tê dại từ đầu đến chân.
Phùng Diên Sinh lại cảm thấy buồn cười. Chính hắn là kẻ chủ mưu đưa Ôn Hy Ân đến đây, vậy mà người này lại cứ luôn miệng cầu cứu hắn.
Ngu ngốc quá, sao lại có thể ngu ngốc đến thế chứ?
Hắn bật cười thành tiếng, cười nhạo sự ngu xuẩn của Ôn Hy Ân. Giọng nói của Phùng Diên Sinh mang theo ý cười, hắn nói với kẻ bên cạnh đang ngây người nhìn Ôn Hy Ân:
"Nhìn cái bộ dạng ngu ngốc này của cậu ta xem, không lẽ vừa ái nam ái nữ mà não còn có vấn đề à?"
Lời sỉ nhục cực nặng nề này khiến đám người xung quanh cười rộ lên. Bọn họ cười, Phùng Diên Sinh cũng cười, nụ cười của hắn cũng ghê tởm y hệt bọn họ.
Ôn Hy Ân cúi đầu, đôi mắt vốn đã u ám giờ hoàn toàn mất sạch tia sáng.
"Kiều Ân." Giọng nói hay ho của thiếu nữ mang theo chút lạnh lẽo.
Trước mắt Ôn Hy Ân xuất hiện một ly nước trái cây màu sắc rất đẹp. Cô không giơ tay đón lấy, ngược lại còn lùi về sau mấy bước.
Hoa khôi vốn dĩ đang giữ gương mặt lạnh lùng, ánh mắt đầy sự châm chọc, thấy Ôn Hy Ân chống đối như vậy thì càng thấy nực cười.
"Uống đi." Hoa khôi thực sự không muốn nói thêm với Ôn Hy Ân một lời nào.
Ôn Hy Ân nỗ lực phớt lờ tầm mắt của những kẻ cách đó không xa. Cô nhìn ly nước trái cây, giấu tay ra sau lưng, mỗi hành động đều toát lên sự kháng cự.
Cảm thấy bên cạnh có tiếng động, là Đoạn Văn Sâm vừa đổi vị trí.
Ôn Hy Ân nhắm nghiền mắt, nhưng vẫn cảm thấy luôn có người đang nhìn mình, chằm chằm không chớp mắt.
Giống như một con rắn độc lạnh lẽo đang thè lưỡi về phía cô vậy.
"Không muốn..."
Giọng nói mềm yếu không có chút uy h.i.ế.p nào. Cô đẩy nhẹ hoa khôi một cái, ngồi thụp xuống ôm lấy đầu gối, vùi mặt vào hai cánh tay. Cô tự ôm lấy mình như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.
Cũng may hoa khôi né nhanh, rượu trong ly chỉ b.ắ.n ra một chút, nhưng điều này vẫn làm cô ta đặc biệt tức giận.
Hoa khôi muốn kéo Ôn Hy Ân dậy, nhưng cô ta dù sao cũng là nữ, sức lại yếu, kéo mãi không lay chuyển được.
Phùng Diên Sinh đứng phía sau bèn kéo một cái đầy thiếu kiên nhẫn, dễ dàng lôi Ôn Hy Ân dậy. Hắn ấn c.h.ặ.t hai bàn tay đang vùng vẫy loạn xạ của cô, đôi mắt đen thẫm ra hiệu cho hoa khôi.
Hoa khôi lập tức hiểu ý Phùng Diên Sinh. Cô ta bóp lấy cằm Ôn Hy Ân, móng tay lún sâu vào da thịt trắng ngần, ly rượu tì sát vào đôi môi nhợt nhạt rồi đổ trực tiếp vào trong.
Số rượu trái cây này theo sự lắc đầu vùng vẫy của Ôn Hy Ân mà gần như đổ hết lên người cô. Hoa khôi thẹn quá hóa giận tát một cái.
Sức của con gái không lớn, nhưng bộ móng tay hơi dài thì khá nguy hiểm, để lại một vết hằn đỏ trên làn da trắng bệch mịn màng.
Hoa khôi bóp má Ôn Hy Ân, đổ nốt phần rượu còn lại vào.
Ôn Hy Ân không kịp đề phòng, lập tức bị chất lỏng làm sặc, cô ôm cổ cúi đầu ho sù sụ.
Trong phòng bao, những kẻ đang mải chơi bời đều dừng lại, quay đầu nhìn sang.
Ôn Hy Ân một tay vịn lấy cạnh bàn, trán tì lên mu bàn tay, xương bả vai gầy guộc phía sau khẽ phập phồng theo từng cử động của cô.
Một bàn tay to lớn nóng bỏng đặt lên vai Ôn Hy Ân, giọng nói còn mang theo vẻ khàn đặc chưa hết nét thiếu niên, toát ra một sự gợi cảm lạ thường: "Sao lại thế này, còn chưa uống được bao nhiêu mà."
Ôn Hy Ân vừa bị chạm vào liền theo bản năng vùng ra, chống tay vào cạnh bàn ngồi thẳng dậy, nhưng đôi mắt lại nhắm nghiền một nửa.
Tầm mắt Đoạn Văn Sâm xoay chuyển, nhìn sang Phùng Diên Sinh đang có biểu cảm lạnh lùng bên cạnh. Hắn cười, khóe miệng mang theo vẻ tà khí: "Là Phùng Diên Sinh dẫn cậu tới đây, tôi nên để cậu mở mang tầm mắt một chút mới đúng, cậu thấy phải không, đồ ái nam ái nữ..."
Âm cuối được kéo dài ra, mang theo một phong vị khó tả.
(Hết chương)
