(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 148
Cập nhật lúc: 22/03/2026 12:00
Chương 171: Đi trong sương sớm, rơi giữa mây chiều (8)
Uống đi. Hoa khôi thực sự không muốn nói thêm với Ôn Hy Ân một lời nào.
Ôn Hy Ân nỗ lực phớt lờ tầm mắt của những kẻ cách đó không xa. Cô nhìn ly nước trái cây, giấu tay ra sau lưng, mỗi hành động đều toát lên sự kháng cự.
Cảm thấy bên cạnh có tiếng động, là Đoạn Văn Sâm vừa đổi vị trí.
Ôn Hy Ân nhắm nghiền mắt, nhưng vẫn cảm thấy luôn có người đang nhìn mình, chằm chằm không chớp mắt. Giống như một con rắn độc lạnh lẽo đang thè lưỡi về phía cô vậy.
Không muốn...
Giọng nói mềm yếu không có chút uy h.i.ế.p nào. Cô đẩy nhẹ hoa khôi một cái, ngồi thụp xuống ôm lấy đầu gối, vùi mặt vào hai cánh tay. Cô tự ôm lấy mình như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.
Cũng may hoa khôi né nhanh, rượu trong ly chỉ b.ắ.n ra một chút, nhưng điều này vẫn làm cô ta đặc biệt tức giận.
Kiều Ân, cô ta lấy tư cách gì mà dám nói không với mình!
Hoa khôi muốn kéo Ôn Hy Ân dậy, nhưng cô ta dù sao cũng là nữ, sức lại yếu, kéo mãi không lay chuyển được.
Phùng Diên Sinh đứng phía sau bèn kéo một cái đầy thiếu kiên nhẫn, dễ dàng lôi Ôn Hy Ân dậy. Hắn ấn c.h.ặ.t hai bàn tay đang vùng vẫy loạn xạ của cô, đôi mắt đen thẫm ra hiệu cho hoa khôi.
Hoa khôi lập tức hiểu ý Phùng Diên Sinh. Cô ta bóp lấy cằm Ôn Hy Ân, móng tay lún sâu vào da thịt trắng ngần, ly rượu tì sát vào đôi môi nhợt nhạt rồi đổ trực tiếp vào trong.
Số rượu trái cây này theo sự lắc đầu vùng vẫy của Ôn Hy Ân mà gần như đổ hết lên người cô. Hoa khôi thẹn quá hóa giận tát một cái.
Sức của con gái không lớn, nhưng bộ móng tay hơi dài thì khá nguy hiểm, để lại một vết hằn đỏ trên làn da trắng bệch mịn màng.
Hoa khôi bóp má Ôn Hy Ân, đổ nốt phần rượu còn lại vào.
Ôn Hy Ân không kịp đề phòng, lập tức bị chất lỏng làm sặc, cô ôm cổ cúi đầu ho sù sụ.
Trong phòng bao, những kẻ đang mải chơi bời đều dừng lại, quay đầu nhìn sang.
Ôn Hy Ân một tay vịn lấy cạnh bàn, trán tì lên mu bàn tay, xương bả vai gầy guộc phía sau khẽ phập phồng theo từng cử động của cô.
Một bàn tay to lớn nóng bỏng đặt lên vai Ôn Hy Ân, giọng nói còn mang theo vẻ khàn đặc chưa hết nét thiếu niên, toát ra một sự gợi cảm lạ thường: Sao lại thế này, còn chưa uống được bao nhiêu mà.
Ôn Hy Ân vừa bị chạm vào liền theo bản năng vùng ra, chống tay vào cạnh bàn ngồi thẳng dậy, nhưng đôi mắt lại nhắm nghiền một nửa.
Tầm mắt Đoạn Văn Sâm xoay chuyển, nhìn sang Phùng Diên Sinh đang có biểu cảm lạnh lùng bên cạnh. Hắn cười, khóe miệng mang theo vẻ tà khí: Là Phùng Diên Sinh dẫn cậu tới đây, tôi nên để cậu mở mang tầm mắt một chút mới đúng, cậu thấy phải không, đồ ái nam ái nữ...
Âm cuối được kéo dài ra, mang theo một phong vị khó tả.
Cô. Đoạn Văn Sâm nhìn về phía hoa khôi, nụ cười trên mặt đậm thêm: Lại đây dạy cho cậu ta.
Lời nói đầy ám muội thốt ra từ miệng Đoạn Văn Sâm khiến người ta không khỏi đỏ mặt tía tai.
Hoa khôi không thể tin nổi trợn tròn đôi mắt đẹp, tức giận quát lên: Văn Sâm, em là bạn gái của anh, sao anh có thể... sao anh có thể đối xử với em như vậy!
Đầu ngón tay Đoạn Văn Sâm khẽ mơn trớn bờ vai gầy của Ôn Hy Ân, gương mặt điển trai pha chút tà mị hơi trầm xuống, giọng nói mang theo sự nguy hiểm: Tôi không nói lại lần thứ hai.
Hoa khôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi đỏ, mắt phủ một tầng sương nước. Ánh nhìn của những kẻ xung quanh đầy châm chọc và giễu cợt khiến cô ta cảm thấy mình như một tên hề, bọn họ đều đang xem trò cười của cô ta.
Hoa khôi cũng là người được cưng chiều từ nhỏ mà lớn lên, làm sao chịu nổi sự đối xử này. Cô ta cầm lấy túi xách trên sofa định rời đi.
Cô đi rồi thì đừng bao giờ quay lại nữa. Đoạn Văn Sâm thậm chí không thèm chia sẻ lấy một ánh nhìn thừa thãi cho hoa khôi, trong đôi mắt hắn chỉ phản chiếu hình bóng đang run rẩy của Ôn Hy Ân.
Bước chân hoa khôi khựng lại. Cô ta rất muốn cứ thế mà đi, nhưng chỉ cần rời khỏi đây, túi hiệu, quần áo và tất cả đồ xa xỉ trong tay cô ta cũng sẽ mất hết.
Cô ta đã quen với cuộc sống xa hoa này rồi, bảo cô ta quay lại thời kỳ mua một bộ đồ vài nghìn tệ cũng phải cân nhắc nửa ngày, cô ta không chịu nổi.
Trong ánh mắt uất ức của thiếu nữ, Đoạn Văn Sâm buông Ôn Hy Ân ra, hất cằm về phía hoa khôi.
Hoa khôi nhìn rõ sự giễu cợt nơi đáy mắt Đoạn Văn Sâm, cô ta bị nhìn đến đỏ mặt.
Tiến đến bên cạnh Ôn Hy Ân, cô ta dán sát vào.
Ôn Hy Ân rùng mình, trong lòng tràn ngập đắng cay: Tại sao! Đều là phụ nữ cả mà, chúng ta không thể thế này được, chúng ta sẽ không có kết quả đâu!
[Ôn Hy Ân khóc không ra nước mắt: Hu hu hu, tôi chỉ là một mỹ nữ yếu đuối thôi mà!]
[Hệ thống bị cô làm cho đau đầu: Người ta còn chẳng thèm nhìn trúng cô kìa, cô kêu gào cái gì?!]
[Ôn Hy Ân không phục: Nhìn cho kỹ đi, là cái cô mỹ nữ kia đang phi lễ tôi đấy! Cô ta còn đ.á.n.h tôi...]
Giọng điệu lải nhải đó cứ như thể vừa chịu nỗi oan ức tày trời.
[Hệ thống: Vậy thì đ.á.n.h trả đi.]
[Ôn Hy Ân có chút nóng lòng muốn thử: Thế này... không tốt lắm đâu?]
[Hệ thống dịu dàng nói: Không sao, lệch thiết lập nhân vật thì lệch thôi, cùng lắm thì chúng ta bắt đầu lại từ đầu.]
[Ôn Hy Ân: ... Tôi từ chối!]
Ôn Hy Ân: ... Thật là đòi mạng mà!
Ôn Hy Ân co người lùi lại, kinh hãi nhìn hoa khôi, lắp bắp nói: Tránh... tránh ra.
Phùng Diên Sinh không ngờ sự việc lại dẫn đến kết quả này. Dáng vẻ nhu nhược của Ôn Hy Ân cứ như bị thiếu nữ cưỡng ép, tuy đúng là bị cưỡng ép thật, nhưng sự tương phản đó cực kỳ lớn... Sự tương phản này ngược lại làm Phùng Diên Sinh đứng bên cạnh cảm thấy hưng phấn hẳn lên, hắn không kìm được mà bắt đầu mong chờ diễn biến tiếp theo.
Ánh mắt của những kẻ vốn đang tự chơi đùa xung quanh đều bị hút về phía này.
Làn da của Ôn Hy Ân rất trắng, cái trắng của việc lâu ngày không thấy ánh mặt trời, mà vì cô đã uống rượu nên trên sắc trắng ấy lại hiện lên một tầng màu hồng nhạt như đang thiêu đốt.
Cứ tiếp tục thế này là xong đời thật đấy!
Cũng đều là phụ nữ cả! Đừng có như thế mà!
Ôn Hy Ân gào thét điên cuồng trong lòng, nhưng ngoài mặt lại không dám hó hé một tiếng.
Ôn Hy Ân liếc nhìn cô ta một cái, ánh mắt cực kỳ sợ hãi, nhưng lại khiến hoa khôi hưng phấn đến mức run rẩy cả người.
Đám người trong phòng bao bắt đầu từ từ tụ lại phía sofa.
Nhiệt độ trong phòng không ngừng tăng cao, kế đó là âm thanh hơi thở dồn dập vang lên giữa bầu không khí im lặng này.
