(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 173
Cập nhật lúc: 30/03/2026 13:09
Chương 196: Đi trong sương sớm, rơi giữa mây chiều (33)
Những người xung quanh Ôn Hy Ân, Mã Tuấn Anh đều đã điều tra qua. Hắn nhớ rõ Phùng Diên Sinh, nhưng không phải vì Phùng Diên Sinh là độc đinh của nhà họ Phùng, mà vì Phùng Diên Sinh từng là một trong những kẻ bắt nạt Ôn Hy Ân thậm tệ nhất.
Giờ đây quan hệ lại tốt đến thế này sao?
"Kiều Ân." Tiếng gọi của Mã Tuấn Anh vang lên như dán sát vào vành tai Ôn Hy Ân.
Khóe môi Ôn Hy Ân khẽ trễ xuống. Phùng Diên Sinh đứng rất gần nên thu trọn mọi biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt cô vào mắt; hắn thực sự cảm nhận được Ôn Hy Ân đang run rẩy vì sợ hãi.
"Tôi đưa em về, bên ngoài không an toàn." Mã Tuấn Anh hoàn toàn không thèm liếc Phùng Diên Sinh lấy một cái, chỉ nhìn chằm chằm Ôn Hy Ân: "Về muộn chị em sẽ lo lắng đấy. Kiều Lãnh mà buồn thì tôi cũng sẽ đau lòng lắm."
Đôi mắt Phùng Diên Sinh chợt trợn trừng. Nghe giọng điệu của Mã Tuấn Anh, quan hệ giữa hắn và chị gái Ôn Hy Ân rõ ràng không đơn giản, vậy mà vừa rồi hắn lại đối với Ôn Hy Ân...
Ôn Hy Ân ngẩng đầu, đối diện với khí thế đầy áp bức của Mã Tuấn Anh. Vẻ ngoài lạnh lùng của cô lại đông cứng thành một lớp vỏ kiên cố không thể phá vỡ: "Anh không xứng nhắc đến chị tôi."
Không xứng? Trên thế giới này không có chuyện gì là Mã Tuấn Anh không xứng cả.
Ánh mắt Mã Tuấn Anh dần trở nên lạnh lẽo, hắn nhìn xoáy vào Ôn Hy Ân, gằn từng chữ: "Em sẽ hối hận đấy, Ân Ân."
Ôn Hy Ân không thèm để tâm đến lời đe dọa đầy ẩn ý của hắn, cô nắm lấy tay Phùng Diên Sinh rồi quay người rời đi.
Phùng Diên Sinh im lặng một cách bất thường. Phải đến khi Ôn Hy Ân buông tay hắn ra, hắn mới sực tỉnh.
"Cậu... cậu," Phùng Diên Sinh vẫn chưa thể chấp nhận được cảnh tượng và những lời nói vừa rồi.
Ôn Hy Ân nghiêng đầu nhìn hắn, đôi mắt không chút cảm xúc. Mọi lời định nói đều nghẹn lại nơi cổ họng Phùng Diên Sinh, hắn chỉ dám lén lút liếc nhìn cô một cái. Ôn Hy Ân vẫn là vẻ lãnh đạm đó, nhưng lại khiến khối thịt trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn đập thình thịch liên hồi.
Hắn biết người này đẹp, vẫn luôn biết, nhưng không ngờ lại khiến một gã đàn ông cũng phải...
Cơn giận vì bị Ôn Hy Ân bỏ lại lúc nãy tan biến phần nào, ánh mắt hắn vô thức rơi xuống bờ môi sưng đỏ diễm lệ kia. Trước đây môi cô nhạt màu, mang lại cảm giác thanh đạm lạnh lùng; giờ đây bị người ta mút đến đỏ rực, lại toát ra một vẻ... quyến rũ lạ thường.
Làn môi còn bị c.ắ.n rách, càng thêm vẻ không đứng đắn. Phùng Diên Sinh nhìn dấu vết này, vừa thấy đẹp đẽ lại vừa thấy chướng mắt vô cùng.
Đôi mắt Ôn Hy Ân u uất, lạnh lẽo, nhưng một khi đuôi mắt nhuốm chút sắc hồng diễm lệ, người ta mới nhận ra ánh nhìn âm u ấy cũng có thể đ.â.m xuyên tim gan. Bờ môi cô vốn tái nhợt, mím c.h.ặ.t, nhưng một khi điểm xuyết sắc đỏ rực rỡ, người ta mới phát hiện đôi môi bạc tình ấy lại khiến kẻ khác khao khát muốn tiến tới hôn lấy.
Từng đường nét trên gương mặt cô chỉ cần thêm một chút màu sắc là tất cả đều trở nên sống động. Nếu nói khi Ôn Hy Ân tái nhợt chỉ khiến người ta thấy xinh đẹp, thì khi cô nhuốm màu, bạn mới thực sự thấy được vẻ lạnh lùng diễm lệ mê hoặc lòng người.
Thấy Ôn Hy Ân định bỏ đi, Phùng Diên Sinh càng nhìn càng thấy không thoải mái, hắn lao tới chộp lấy cánh tay cô. Ánh mắt Ôn Hy Ân nhìn sang vẫn vậy, nhạt nhẽo vô tình.
"Cậu..." Phùng Diên Sinh muốn nói gì đó nhưng không biết mở lời thế nào, chỉ đành giữ c.h.ặ.t t.a.y không cho cô đi. Ôn Hy Ân vẫn nhẹ nhàng gạt tay hắn ra.
Vừa bị hất ra, Phùng Diên Sinh lại chộp lấy khuỷu tay cô: "Hắn là bạn trai chị cậu à?" Nghĩ đến cảnh Mã Tuấn Anh cưỡng ép Ôn Hy Ân lúc nãy, lòng hắn càng thêm phiền muộn, hắn nhìn cô: "Chị cậu có biết chuyện này không!"
Đôi lông mày Ôn Hy Ân khẽ nhíu lại. Cô đặc biệt bài xích việc người khác hỏi về chị gái mình, nhất là khi liên quan đến Mã Tuấn Anh. Người đàn ông đó không phải thứ tốt lành gì. Cô tuyệt đối không để hắn ở bên cạnh chị mình.
Ôn Hy Ân thực sự đã chán ngấy, cô dứt khoát rút tay ra: "Có liên quan gì đến cậu không?"
Phùng Diên Sinh lại chạy tới chắn trước mặt cô. Thấy cô cúi đầu định đi vòng qua, đến một cái liếc mắt cũng không dành cho mình, hắn như đ.á.n.h cược mà cố tình xán lại gần: "Tôi cũng là vì tốt cho cậu thôi, không phải vì cậu cứu tôi thì cậu tưởng tôi thèm quản chắc?"
Đại thiếu gia như hắn chưa bao giờ phải nịnh nọt ai như thế này. Hắn đã hạ mình đến mức này rồi, người này không thể nể mặt một chút sao? Cứ luôn khiến hắn phải khó xử.
Ôn Hy Ân quay đầu nhìn Phùng Diên Sinh, ánh mắt băng giá: "Không cần."
Phùng Diên Sinh tức đến mức muốn đ.á.n.h người, nhưng dù thế nào hắn cũng không thể ra tay chạm vào cô, hắn nheo đôi mắt u tối lại.
"Kiều Ân, cậu giỏi thật đấy!" Phùng Diên Sinh gật đầu, nhưng trong mắt đã vằn lên những tia m.á.u: "Lòng tốt của ông đây đúng là đem cho ch.ó ăn!"
Môi Ôn Hy Ân mím c.h.ặ.t hơn, vẻ lạnh lùng giữa đôi mày càng đậm, tựa như một thanh kiếm sắc lẻm có thể tuốt vỏ thương người bất cứ lúc nào. Cô cứ bình thản nhìn hắn như nhìn vào không khí.
Phùng Diên Sinh đã quen thói ngông cuồng, dù có thu lại móng vuốt cũng không thể giả làm con mèo vô hại được. Hắn làm sao chịu nổi việc cô đối xử với mình như thế. Hắn cảm thấy mình đã hạ mình hết mức rồi, Ôn Hy Ân không nên được đằng chân lân đằng đầu.
Ôn Hy Ân đứng trước mặt hắn, thực sự như một nhành mai lạnh lùng cao không thể với tới, từng tấc da thịt đều tỏa ra hơi lạnh. Phùng Diên Sinh chộp lấy tay cô, bàn tay cô nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m bị hắn bao trọn trong lòng bàn tay. Cảm giác nắm lấy bàn tay gầy gò ấy hệt như đang nắm một đống xương cứng cáp.
Lúc đó Phùng Diên Sinh chỉ nghĩ: Cô ấy gầy quá, sau này nếu mang cô ấy về, nhất định phải đối xử thật tốt với cô ấy.
Ánh mắt Ôn Hy Ân thâm trầm và đen tối, tĩnh lặng như một hồ nước c.h.ế.t.
"Tôi đã nói rồi phải không." Giọng nói của cô không chút hơi người, lọt vào tai không cảm thấy nửa phần cảm xúc: "Đừng chạm vào tôi."
Nói xong, cô hất mạnh tay Phùng Diên Sinh ra, không thèm để ý đến gương mặt khó coi u ám của hắn, quay đầu bỏ đi không thèm ngoảnh lại.
Phùng Diên Sinh hoảng loạn chộp lấy: "Kiều Ân, Kiều Ân, chúng ta chẳng phải là bạn sao?"
Lời còn chưa dứt, Ôn Hy Ân đã đột ngột rút bàn tay đang bị hắn nắm c.h.ặ.t ra. Hắn đưa tay bắt lấy lần nữa nhưng chỉ chộp được khoảng không.
Ôn Hy Ân quay đi, Phùng Diên Sinh chỉ kịp thấy bờ môi mím c.h.ặ.t của cô, hắn theo bản năng đuổi theo nhưng chỉ thấy một bóng lưng. Thấy Ôn Hy Ân đột ngột quay đầu bỏ chạy, hắn cũng chạy theo.
Ôn Hy Ân đi rất nhanh, Phùng Diên Sinh chỉ vài bước đã đuổi kịp. Hắn chẳng màng đến việc vết thương bị động mạnh, đưa tay định dắt tay cô, nhưng cô đột nhiên nâng cánh tay lên hất văng tay hắn.
"Cậu đừng đi — đừng đi mà." Phùng Diên Sinh cuống cuồng, giang tay chặn đường không cho cô bước tiếp, thực sự là dáng vẻ chẳng màng gì đến hình tượng nữa.
Ôn Hy Ân bị chặn lại, gương mặt đã hiện rõ vẻ chán ghét, ánh mắt càng thêm sắc lạnh như d.a.o khứa.
"Đừng đi —" Phùng Diên Sinh nhìn bộ dạng này của cô, không biết ngoài câu nói đó ra còn có thể nói gì: "Vết thương của tôi chưa lành, cậu đừng đi."
