(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 189
Cập nhật lúc: 31/03/2026 17:01
Chương 212: Đi trong sương sớm, rơi giữa mây chiều (50)
—— Cậu thích tôi à?
Trong lúc không hề phòng bị mà nghe đối phương hỏi câu này, giữa sự kinh ngạc, nhịp tim hắn gần như đình trệ.
Dường như sau một khoảng lặng dài, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c mới chậm chạp bắt đầu đập trở lại, từng nhịp, từng nhịp, ngày càng nhanh, như muốn đ.â.m thủng cả xương sườn. Cảm giác choáng váng như não bộ đang bốc hơi, hơi thở cũng trở nên khó khăn, căn bản không cần dùng lời nói, mọi ngôn ngữ cơ thể và biểu cảm trên gương mặt hắn đã phơi bày câu trả lời rõ mồn một.
Không còn nghi ngờ gì nữa, hắn đã yêu cô mất rồi.
Lúc này, Phùng Diên Sinh nhìn hàng mi đen dày của đối phương đang khẽ chớp, tựa như một giấc mộng chập chờn. Giấc mộng mê hoặc lòng người, nhưng bản thân giấc mộng lại vô tội, chính cái vẻ ngoài vô tội đến mức đáng hận ấy khiến hắn muốn nhổ sạch và hủy hoại tất cả cho bằng hết.
"Phải, tôi thích cậu."
Ôn Hy Ân không hề biết rằng, từ đó đã ngốn sạch bao nhiêu dũng khí của hắn. Hắn lột trần nơi sạch sẽ nhất, thuần khiết nhất trong lòng mình để dâng đến trước mặt Ôn Hy Ân, hy vọng nhận được sự rủ lòng thương, nhận được sự chấp thuận của cô.
Thế nhưng, không còn nghi ngờ gì nữa, đoạn tình cảm này rốt cuộc vẫn chỉ là đơn phương, rốt cuộc vẫn chẳng nhận được bất kỳ hồi đáp nào.
Ôn Hy Ân hơi rũ mi mắt, nhìn chằm chằm vào thiếu niên. Trong đôi mắt ấy là sự lạnh lùng, là vẻ thờ ơ như không liên quan đến mình.
"Cậu, rất đáng ghét."
Câu nói này đã nói lên tất cả, đ.â.m cho trái tim thủy tinh của "trai tân" Phùng Diên Sinh vỡ nát thành ngàn mảnh. Hắn cảm thấy rất nhục nhã, nhưng lại không kìm lòng được muốn nắm c.h.ặ.t lấy cô.
Hắn nắm lấy tay Ôn Hy Ân, thần sắc mang theo vẻ hoảng loạn, nhìn cô từ dưới lên, giọng điệu như đang khẩn cầu: "Phải làm sao thì cậu mới không ghét tôi nữa? Tôi phải làm thế nào đây."
Câu nói của Phùng Diên Sinh còn chưa dứt, Ôn Hy Ân đã đột ngột rút bàn tay đang bị hắn nắm c.h.ặ.t ra. Phùng Diên Sinh vươn tay định chộp lại nhưng chỉ nắm được khoảng không.
Ôn Hy Ân nghiêng đầu, vô cảm nói: "Nếu cậu c.h.ế.t ngay trước mặt tôi, chưa biết chừng tôi sẽ không ghét cậu nữa."
Phùng Diên Sinh sững sờ. Hắn quỳ dưới chân Ôn Hy Ân như một chú ch.ó lớn, lại còn là một chú ch.ó lớn không được chủ nhân yêu thích. Lời nói vô tình đến mức tàn nhẫn của Ôn Hy Ân không làm hắn nổi giận, ngược lại, hắn thực sự yêu c.h.ế.t cái dáng vẻ này của cô, nhưng nếu biểu cảm này không phải dành cho hắn thì tốt biết mấy.
Nhìn bóng lưng Ôn Hy Ân rời đi, ánh nắng nơi hành lang cuộn trào như thác lũ, hắn thầm nghĩ, cả đời này chắc hắn tiêu đời vì Ôn Hy Ân rồi.
.
Bầu trời màu bụng cá trắng được nhuộm thành từng lớp vàng kim, rực rỡ điểm xuyết vài dải mây mỏng lướt qua.
Hôm nay Mã Tuấn Anh không đến đón cô, có lẽ vẫn còn giận chuyện ngày hôm qua, suy cho cùng lúc người đàn ông rời đi vào buổi sáng, sắc mặt có thể coi là u ám. Người duy nhất có thể khiến hắn đổi sắc mặt chỉ có Ôn Hy Ân.
Ôn Hy Ân vừa bước ra khỏi cổng trường, vai đã bị ai đó khoác lấy. Cô liếc nhìn sang, thấy ngay cậu thiếu niên với đôi mày kiêu ngạo.
"Để tôi đưa cậu về nhé." Phùng Diên Sinh cười nói, ra vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Ôn Hy Ân lặng lẽ nhìn hắn một lúc, không có bất kỳ hành động nào. Phùng Diên Sinh coi như không thấy ánh mắt của cô, hào hứng nói: "Hình như bên phố Đông mới mở một tiệm đồ nướng, chúng ta đi nếm thử xem sao?"
Ôn Hy Ân vẫn không nói lời nào. Phùng Diên Sinh tự luyên thuyên một mình đầy phấn khích: "Cậu không nói gì tôi coi như cậu đồng ý nhé!"
Tay hắn chậm rãi trượt xuống, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Ôn Hy Ân.
Đột nhiên, một chiếc xe dừng lại bên cạnh, Phùng Diên Sinh nhìn chiếc xe này thấy rất quen mắt. Một chàng trai trẻ bước xuống từ trên xe, sau khi đóng cửa lại, anh ta quay đầu nhìn Ôn Hy Ân, khẽ nhếch môi cười.
Đoạn Văn Sâm ăn mặc đơn giản, trên người không có món đồ hiệu nào, nhưng ống tay áo xắn lên gọn gàng lại để lộ chiếc đồng hồ đeo tay vô cùng đắt giá. Tầm mắt anh ta rơi vào đôi bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của Phùng Diên Sinh và Ôn Hy Ân. Ánh mắt sâu thẳm vô cùng.
Phùng Diên Sinh lúc này mới nhìn rõ mặt đối phương, chân mày lập tức nhíu lại, rồi theo bản năng dùng thân mình che chắn cho Ôn Hy Ân: "Đoạn Văn Sâm ——"
Đoạn Văn Sâm mỉm cười, nhưng ánh mắt chỉ đặt trên người Ôn Hy Ân. Khi Ôn Hy Ân nhìn thấy anh ta, ánh mắt khẽ d.a.o động, rồi vô thức muốn lùi lại phía sau. Phùng Diên Sinh tưởng cô đang sợ Đoạn Văn Sâm nên càng nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay lạnh lẽo kia, còn khẽ bóp nhẹ lòng bàn tay cô như muốn nói với Ôn Hy Ân rằng đừng sợ, hắn sẽ bảo vệ cô.
Thấy Đoạn Văn Sâm cứ chằm chằm nhìn người phía sau mình, lòng Phùng Diên Sinh cảm thấy khó chịu: "Anh Đoạn, đây là người của em —— vợ bạn không thể khinh nhờ." Một lời cảnh cáo nửa đùa nửa thật như vậy.
Tiếng "anh Đoạn" này, Đoạn Văn Sâm hoàn toàn xứng đáng. Không biết có bao nhiêu người nói anh ta là kẻ bất tài vô dụng, nhưng chính cái kẻ "bất tài" ấy lại khiến bao nhiêu thế hệ cậu ấm hiện nay phải nơm nớp lo sợ, nhưng đồng thời lại đổ xô vào nịnh bợ.
Đôi môi mỏng của Đoạn Văn Sâm vẽ nên một đường cong, cười như không cười, hàng mi khẽ rung động khiến ánh mắt anh ta như cánh bướm rập rờn rồi đậu xuống người Phùng Diên Sinh: "Ân Ân đúng là xinh đẹp thật, bao năm qua tôi vẫn chưa tìm thấy người thứ hai."
Lời này của anh ta mang đầy ẩn ý. Phùng Diên Sinh cau mày, hắn cảm thấy Đoạn Văn Sâm đang khen ngợi nhan sắc của Ôn Hy Ân, nhưng trong lời khen đó còn ẩn chứa cả mùi vị của sự chiếm đoạt.
Những chuyện ngu ngốc từng làm ở Kinh thành năm đó, Phùng Diên Sinh đương nhiên không quên, hắn vẫn còn nhớ rõ mình đã bỏ mặc Ôn Hy Ân một mình bên cạnh Đoạn Văn Sâm. Nghĩ đến chuyện đó, hắn chỉ hận không thể quay về bóp c.h.ế.t chính mình lúc bấy giờ.
Ôn Hy Ân nhíu mày, cô nghe ra được Đoạn Văn Sâm vẫn chưa muốn buông tha cho mình. Tại sao lại không buông tha cho cô?
Phùng Diên Sinh dắt tay Ôn Hy Ân, chủ động chuyển chủ đề: "Anh Đoạn, sao anh lại đến thành phố M này?"
