(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 196
Cập nhật lúc: 01/04/2026 15:01
Chương 219: Đi trong sương sớm, rơi giữa mây chiều (57)
Ôn Hy Ân mặt không cảm xúc đáp: "Nếu không thì sao?"
Phùng Diên Sinh tắt hẳn nụ cười, trầm mặc nhìn người trước mặt - người trông thanh khiết như một thiên thần, nhưng giọng nói trầm thấp của cậu ta lại rất khẽ, giống như đang cầu xin: "Hắn ta trông không tốt lành gì đâu, Ân Ân, đừng về với hắn, để tớ tiễn cậu về nhé."
Đối diện với ánh mắt của Ôn Hy Ân, ngón tay cậu ta như một con rắn nhỏ quấn quýt lấy lòng bàn tay cô, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần: "Được không? Ân Ân."
Tâm trạng Ôn Hy Ân kể từ khi nhìn thấy người đàn ông kia đã luôn không tốt, nên đối với một Phùng Diên Sinh tuấn tú đang lộ rõ vẻ cục cằn bất an trước mặt, cô cảm thấy có chút chán ghét.
"Cậu muốn đưa tôi về?" Ánh mắt Ôn Hy Ân rất lạnh.
Phùng Diên Sinh nhe răng cười đầy hân hoan, làn da màu lúa mạch căn bản không nhìn ra được sắc thái nào khác, nếu không Ôn Hy Ân đã biết được cậu thiếu niên trước mặt đang kích động đến mức nào.
"Đúng vậy đúng vậy, Ân Ân để tớ đưa cậu về nhé, nhà cậu có xa không? Nếu xa thì mình đi xe buýt, không xa thì chúng mình đi bộ về." Phùng Diên Sinh đã bắt đầu tính toán cách đi về, hoàn toàn không chú ý đến sắc mặt đã lạnh lùng hẳn đi của Ôn Hy Ân.
Ôn Hy Ân lặng lẽ nghe cậu ta nói hết, đợi đến khi Phùng Diên Sinh nhìn sang mới hỏi: "Tôi có nói là để cậu đưa về sao?"
Mái tóc ngắn đen nhánh tùy ý xõa tung, lộ ra đôi lông mày tinh tế đến quá mức, làn da trắng bệch toát ra vẻ bệnh hoạn. Rõ ràng là gương mặt như thiên sứ, nhưng lời nói ra lại khiến người ta cảm thấy ớn lạnh vô cớ: "Phùng Diên Sinh, cậu tự về trước đi."
Ôn Hy Ân dùng sức đẩy cậu thiếu niên đang đứng bất động trước mặt, định lướt qua người cậu ta, nhưng một lực đạo mạnh mẽ bất ngờ ập đến, siết c.h.ặ.t lấy một bên vai cô.
Cô chỉ đành quay đầu lại, Ôn Hy Ân tưởng rằng mình sẽ đối diện với biểu cảm thẹn quá hóa giận của cậu thiếu niên, nhưng không phải. Phùng Diên Sinh cúi gầm mặt, khiến người ta không nhìn rõ thần sắc, bàn tay bên sườn siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, bắp tay cuồn cuộn sức mạnh.
Chẳng lẽ định động thủ? Ôn Hy Ân âm thầm nuốt nước bọt, một cú đ.ấ.m này mà giáng xuống chắc phải nhập viện mất.
Phùng Diên Sinh lại ngẩng đầu lên, cậu ta cười một cái, lộ ra chiếc răng khểnh nhỏ: "Chú ý an toàn nhé, hẹn gặp lại ngày mai!"
Ôn Hy Ân không ngờ tình hình lại như vậy, cô nhìn nụ cười của Phùng Diên Sinh một cách khó hiểu, cũng chẳng buồn đoán tâm tư cậu ta, chỉ hững hờ gật đầu rồi tiến về phía Mã Tuấn Anh.
Phùng Diên Sinh nhìn theo bóng lưng đơn mỏng của cô, nụ cười trên mặt dần biến mất, nhưng cậu ta vạn lần không ngờ Ôn Hy Ân còn quay đầu lại nhìn mình một cái. Nhìn thấy gương mặt trắng bệch của Ôn Hy Ân, Phùng Diên Sinh lập tức lại lộ ra nụ cười rạng rỡ, giơ tay vẫy vẫy.
Trong phút chốc, Phùng Diên Sinh ngỡ như thấy Ôn Hy Ân đã cười, đến khi muốn nhìn kỹ lại thì cô đã quay đầu đi. Nghĩ đến việc Ôn Hy Ân có khả năng đã cười với mình, trái tim cậu ta lập tức nóng bừng, m.á.u huyết toàn thân như sôi trào, nhiệt độ trên mặt dần tăng cao, cậu ta không nhịn được mà cười ngây ngô.
Vừa rồi Kiều Ân đã cười với cậu... chỉ cười với một mình cậu...
Ôn Hy Ân đi đến trước mặt Mã Tuấn Anh, siết c.h.ặ.t dây đeo cặp sách. Mã Tuấn Anh liếc nhìn cô một cái, rũ mắt.
"Hắn ta là ai?"
Chưa đợi Ôn Hy Ân trả lời, Mã Tuấn Anh đã đột ngột hừ nhẹ một tiếng, cười như không cười nói: "Về nhà thôi." Dáng vẻ như không muốn nói thêm điều gì nữa.
Ôn Hy Ân cũng thực sự không nói gì, trong lòng im lặng, thần sắc trên mặt có chút lạnh nhạt. Mã Tuấn Anh thấy vậy, sắc mặt trầm xuống. Vừa rồi cười với người khác vui vẻ như thế, đối mặt với hắn lại trưng ra bộ mặt lạnh lùng, sự tương phản rõ rệt này khiến ánh mắt Mã Tuấn Anh càng thêm tối sầm.
Nghĩ đến đây, ánh mắt người đàn ông chùng xuống, sau đó mở cửa ghế lái bước vào, suốt quá trình không thèm nhìn Ôn Hy Ân lấy một cái. Ôn Hy Ân thấy thế cũng không nói gì, mở cửa xe ngồi vào ghế phụ.
Chiếc xe tư nhân lao vun v.út trong đêm tối, không khí trong xe có chút ngột ngạt. Mã Tuấn Anh ngồi ở ghế lái nới lỏng một chiếc cúc áo sơ mi: "Em không có gì muốn nói sao?"
Ôn Hy Ân khựng lại, nghiêng mặt nhìn Mã Tuấn Anh: "Tôi nên nói cái gì?"
Mã Tuấn Anh tì đầu lưỡi lên hàm trên, xoa dịu sự xao động đang dâng trào. Xe đỗ trước cổng khu chung cư, bảo vệ nhìn biển số xe rồi ra hiệu cho qua. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu rọi vào trong xe, dưới tốc độ ổn định, Mã Tuấn Anh buông một tay khỏi vô lăng, ấn nhẹ lên sống mũi để thư giãn.
"Ân Ân, tránh xa hắn ra."
Ôn Hy Ân vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nghe vậy chỉ lạnh lùng cười nhạt một tiếng: "Chuyện của tôi, cần anh quản sao?"
Chiếc xe đột ngột dừng lại, quán tính lao về phía trước khiến Ôn Hy Ân giật mình, cô đột ngột quay đầu: "Anh phát điên..."
Bất chợt ngắt lời, Ôn Hy Ân vội vã quay mặt đi, im bặt không nói thêm lời nào. Bởi vì có một đôi mắt đen thẳm đang nhìn chằm chằm cô không rời, sâu thẳm hệt như mực, lộ ra ý vị sâu xa khiến cô không dám và cũng không muốn tìm hiểu. Trực giác mách bảo nếu tìm hiểu sâu hơn sẽ xảy ra chuyện.
Ôn Hy Ân rụt vai lại, nép sát người vào cửa xe.
"Em nhìn xem bây giờ em giống cái dạng gì? Hắn ta đã dạy hư em rồi em biết không? Sau này đừng có giao du với loại người đó nữa."
"Hửm?" Âm cuối lạnh nhạt hơi cao lên, toát ra một sự nguy hiểm khó tả.
Thấy Ôn Hy Ân không phản hồi, giống như đang âm thầm phản kháng. Người đàn ông rũ mắt, nghiêng người, cánh tay chống lên tựa lưng ghế phụ, tay kia đè lên cửa xe, bao trùm hoàn toàn Ôn Hy Ân trong l.ồ.ng n.g.ự.c mình.
Ôn Hy Ân vội vàng đưa tay chống lên l.ồ.ng n.g.ự.c Mã Tuấn Anh. Biểu cảm ngơ ngác, trông như vẫn chưa kịp phản ứng. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Ôn Hy Ân có thể ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá nồng đượm trên người hắn và một luồng khí lạnh lẽo đầy áp chế.
Ôn Hy Ân không chịu nổi mà hơi dời tầm mắt đi, đôi môi nhạt màu cũng khẽ mím c.h.ặ.t. Mà người đàn ông thì lặng lẽ tiến lại gần hơn, yết hầu nơi cổ họng lên xuống nhịp nhàng.
"Ân Ân..."
Ánh mắt nhìn Ôn Hy Ân sâu thẳm, đặc quánh như mực. Hắn vô thức l.i.ế.m hàm trên, khựng lại một chút, khóe môi mang theo nụ cười tinh vi, giống như một con dã thú hung hãn sắp đi săn nhưng lại bị xiềng xích kiềm tỏa, đang gian nan khắc chế: "Tôi cũng không muốn thế này đâu, Ân Ân... Nếu em không nghe lời, tôi sẽ nhốt em lại, nhốt đến khi nào em nghe lời mới thôi."
Ôn Hy Ân không kìm được mà siết c.h.ặ.t ngón tay đang chống trên n.g.ự.c Mã Tuấn Anh, đôi vai gầy guộc rụt lại. Ánh mắt Mã Tuấn Anh càng thêm thâm trầm: "... Em sợ tôi?"
"Anh... đừng như vậy." Âm cuối run rẩy mang theo âm điệu như đang nức nở.
Cơ thể hai người chạm vào nhau ngày càng khăng khít, Ôn Hy Ân hoảng loạn, ra sức vùng vẫy, cổ tay bị che khuất bởi bộ đồng đội rộng thùng thình cũng theo đó lộ ra. Bàn tay ấy thon dài mảnh khảnh, trắng đến mức gần như trong suốt, móng tay ửng lên sắc hồng nhạt.
Bàn tay cô chống đẩy, lực đạo quá mạnh khiến một vệt đỏ tươi nhuộm lên đầu ngón tay trắng lạnh, cảm giác mong manh bị tàn phá trỗi dậy tự nhiên. Ánh mắt Mã Tuấn Anh tối lại, giọng nói khàn khàn nhưng có vài phần trầm thấp dịu dàng: "Cho nên Ân Ân phải ngoan ngoãn nghe lời, lần trước tôi không nên nổi nóng với em, sau này đừng nghĩ đến Kiều Lãnh nữa có được không? Tôi sẽ đối xử với em tốt hơn, Ân Ân muốn cái gì tôi cũng sẽ cho."
Mã Tuấn Anh ghé sát tai cô, tựa như lời thì thầm mập mờ giữa những người tình: "Đợi Kiều Lãnh về tôi sẽ nói rõ mọi chuyện, chị gái em sẽ chúc phúc cho chúng ta thôi..."
Bàn tay Ôn Hy Ân đang chống trên n.g.ự.c hắn khẽ run lên, vô thức siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay đến mức đốt ngón tay trắng bệch. Đột nhiên, giống như đã chịu khuất phục, cơ thể Ôn Hy Ân khựng lại, buông lỏng bàn tay đang chống trên n.g.ự.c người đàn ông.
Cô ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt lấp lánh vẻ kỳ quặc.
"Được."
Một chữ nhẹ nhàng này đã khiến Mã Tuấn Anh chấn động đến ngẩn ngơ, cả người cứng đờ, trên mặt trào dâng một niềm cuồng hỉ, nhưng câu nói tiếp theo của Ôn Hy Ân đã khiến nụ cười trên mặt hắn tắt ngấm.
"Đợi chị ấy về anh hãy nói rõ với chị ấy, sau đó... tôi sẽ ở bên anh."
Nghe vế đầu Mã Tuấn Anh giận dữ đến cực điểm, vế sau lại khiến cơn giận của hắn dịu đi một chút. Hắn nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng bệch diễm lệ của Ôn Hy Ân, hắn đưa tay vuốt ve mặt cô như đang vuốt ve thú cưng, bàn tay rộng lớn nắm lấy sau gáy Ôn Hy Ân kéo xuống, xoa nắn mảng da thịt nhỏ đó, giọng nói có chút ghen tuông: "Chỉ biết nghĩ đến Kiều Lãnh, em không thể nghĩ cho tôi một chút sao."
