(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 219 Đi Vào Sương Sớm, Rơi Giữa Mây Chiều (hết)
Cập nhật lúc: 02/04/2026 07:02
Chương 242: Đi trong sương sớm, rơi giữa mây chiều (80)
Cô ta mắng một câu đồ tồi rồi khóc lóc mếu máo chạy đi mất.
Phùng Diên Sinh chỉ chán ghét cau mày, vào phòng tắm tắm lại thêm một lần nữa.
Không biết có phải vì đang ở thành phố M hay không mà đêm đó Phùng Diên Sinh bị mất ngủ, trằn trọc mãi không sao chợp mắt được. Trong đầu cậu ta cứ hiện lên gương mặt tái nhợt diễm lệ ấy, nghĩ đến lần cùng nhau về nhà năm đó, nụ cười của Ôn Hy Ân dành cho mình.
Lúc ấy, cậu ta thực sự đã say đắm trong nụ cười của Ôn Hy Ân, giờ hồi tưởng lại vẫn thấy có cảm giác tê dại lan tỏa.
Phùng Diên Sinh cứ ngỡ mình đã quên đi và buông bỏ chuyện cũ, Ôn Hy Ân đã trở thành một vết sẹo không thể chạm vào trong lòng cậu ta, không còn đau như ban đầu nhưng lại kết thành một vết sẹo cực kỳ xấu xí.
Cậu ta lái xe chạy vẩn vơ trên đường, bên ngoài cửa xe là sắc trời chưa kịp tối hẳn và những ánh đèn neon đã vội vã thắp lên, ánh sáng rực rỡ ấy lấp đầy cả màn đêm. Cậu ta tấp xe vào lề đường, nhìn chằm chằm vào một khoảng không rất lâu, rồi lấy điện thoại ra lật tìm số điện thoại đã thuộc làu làu.
Số điện thoại này kể từ khi cậu ta rời khỏi thành phố M, chưa bao giờ cậu ta chạm vào nữa. Trong lòng cậu ta cứ nghẹn một cục tức, thậm chí cậu ta còn chẳng biết mình đang dỗi với ai, thường xuyên tỉnh giấc giữa đêm nhìn dãy số ấy mà ngẩn ngơ.
Giờ đây bên cạnh cậu ta đã có một vị hôn thê, ngoại hình y hệt tiêu chuẩn chọn bạn đời trước kia của cậu ta, chính là kiểu tiên nữ thoát tục. Thế nhưng cảm giác năm xưa đã chẳng còn nữa, Phùng Diên Sinh bực bội đ.ấ.m mạnh mấy nhát vào vô lăng.
Nơi này là nơi cậu ta luôn muốn quên đi. Hồi mới trở về kinh thành, quả thực cậu ta thường xuyên nhớ về nơi này, không phải vì nhớ thành phố M, mà là nhớ một người ở thành phố M. Nhưng theo thời gian trôi qua, nỗi nhớ khắc cốt ghi tâm ấy cũng bắt đầu nhạt dần. Cậu ta cứ ngỡ mình đã học được cách lãng quên, không ngờ tất cả chỉ là tự lừa mình dối người.
Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, không biết cô sống thế nào. Không biết bên cạnh đã có người yêu chưa. Vừa nghĩ đến việc bên cạnh Ôn Hy Ân có thể có những nam thanh nữ tú khác, trong lòng cậu ta không kìm được mà trào dâng cơn ghen tuông nồng đậm.
Cũng không biết Ôn Hy Ân còn nhớ đến hạng người như cậu ta không. Phùng Diên Sinh nhìn dãy số trên điện thoại, bắt đầu tự thôi miên bản thân. Cậu ta chỉ gọi một cuộc thôi, cũng không phải là đi tìm cô, cậu ta chỉ muốn nghe giọng nói của cô, dù chỉ là nghe một lát thôi cũng tốt.
Cậu ta dùng đầu ngón tay nhấn vào dãy số mà mấy năm nay không dám chạm đến. Khi nghe thấy tiếng "tút tút tút", Phùng Diên Sinh phát hiện lòng bàn tay mình đã căng thẳng đến mức rịn mồ hôi lạnh. Trái tim vốn tĩnh lặng mấy năm nay cũng đập liên hồi dữ dội, từng nhịp "thình thịch" làm loạn cả nhịp thở.
Trong đầu cậu ta toàn là ý nghĩ: Nếu Ôn Hy Ân bắt máy thì sao? Nếu cô hỏi cậu ta là ai thì sao? Có phải cậu ta nên nói cho Ôn Hy Ân biết tên thật của mình không? Nếu nói rồi, cô còn nhớ cậu ta không?
Nhưng sau đó lại nghĩ lại, trên máy Ôn Hy Ân chắc là có lưu tên cậu ta chứ nhỉ. Mà đã qua lâu như vậy rồi, không biết cô có đổi số hay không. Nhưng chỉ cần nghĩ đến lát nữa có thể nghe thấy giọng nói hằng đêm mong nhớ, Phùng Diên Sinh lại thấy m.á.u nóng sôi trào, đầu ngón tay cầm điện thoại trắng bệch.
Thế nhưng tiếng "tút tút" càng kéo dài, trái tim đang kích động căng thẳng của Phùng Diên Sinh lại chùng xuống, rồi từ từ lạnh ngắt. Câu trả lời cuối cùng là không có người bắt máy.
Phùng Diên Sinh nhất thời có cảm giác không nói nên lời, trong mắt không kìm được mà hiện lên vẻ cay đắng, l.ồ.ng n.g.ự.c bị cảm xúc mãnh liệt chèn ép đến mức không thể thở nổi. Đây là lần đầu tiên cậu ta lấy hết can đảm để gọi, và cũng sẽ là lần cuối cùng.
Phùng Diên Sinh không muốn khiến bản thân trở nên quá nhếch nhác. Chỉ cần vừa gặp Ôn Hy Ân là cậu ta sẽ mất kiểm soát, sẽ làm ra những chuyện bất chấp hậu quả, để rồi sau đó khiến bản thân rối tung rối mù.
Phùng Diên Sinh không ở lại thành phố M lâu, cậu ta sợ mình ở lâu sẽ không kiềm chế được mà đi tìm Ôn Hy Ân, đi chất vấn tại sao cô không nghe điện thoại, sẵn tiện hỏi cho rõ xem còn nhớ đến hạng người như cậu ta không. Chẳng có gì đau khổ hơn việc mình tương tư người ta suốt mấy năm trời, nhưng người ta lại sớm quẳng mình sang một bên cả.
Cậu ta ngồi trên máy bay, ánh mắt lại vô định vẩn vơ, giống như một linh hồn cô độc mất nơi nương tựa.
Bỏ đi thôi, Phùng Diên Sinh. Đừng khiến bản thân giống như một con ch.ó điên bị chủ bỏ rơi nữa, giữ lại chút thể diện cho mình đi.
...
Trở về không gian hệ thống, Ôn Hy Ân im lặng một cách lạ thường, không gào thét gì cả, có lẽ cũng biết thành tích của mình không tốt lắm. Hệ thống lần này cũng im lặng rất lâu một cách quái dị.
Sự im lặng kỳ quái này khiến Ôn Hy Ân càng thêm chột dạ: "Cái đó..."
Hệ thống: "Nữ chính c.h.ế.t rồi, cô có biết hậu quả nghiêm trọng thế nào không?"
Ôn Hy Ân quỳ luôn, khóc lóc đóng vai đáng thương: "Tôi cũng bất lực lắm chứ bộ, đều tại nam chính không đi theo lộ trình bình thường thôi. Nam chính mẹ nó đúng là một tên biến thái! Thần kinh! Ngay cả nữ chính mà cũng ra tay được, sao lại có người đàn ông nhẫn tâm đến thế."
Ôn Hy Ân cứ nói một câu là lại bôi nhọ nam chính, thể hiện rõ việc đổ lỗi.
Hệ thống dường như đã thấu hiểu tất cả: "Cô đừng có đẩy trách nhiệm sang người khác được không. Tôi bảo cô trở thành ánh trăng sáng của Phùng Diên Sinh! Tuy nhiệm vụ này cô thành công rồi, nhưng cô có biết cô làm sụp đổ tuyến cốt truyện đến mức mười con trâu kéo không lại không!"
Hệ thống nếu có cơ thể, e là đã sớm tẩn cho Ôn Hy Ân một trận không nói hai lời. Ôn Hy Ân bị mắng đến mức không ngẩng đầu lên được, nhỏ giọng lầm bầm: "Tôi rõ ràng đã đi theo cốt truyện hẳn hoi, là nam chính bị sập thiết lập nhân vật, anh chỉ biết mắng tôi thôi."
Càng nói về sau chính Ôn Hy Ân lại thấy uất ức: "Anh hung dữ thì có tài cán gì! Có giỏi thì đi mà nói với nam chính ấy! Bảo anh ta đi theo cốt truyện cho hẳn hoi."
Hệ thống: "... Cô còn có lý nữa à."
Ôn Hy Ân hừ một tiếng: "Vốn là thế mà."
Ôn Hy Ân quả thực đã rất nghiêm túc đi theo cốt truyện, trước khi đi còn không quên bổ sung cảnh quay quan trọng là bồi thêm cho nam chính một d.a.o. Nhưng theo lý mà nói cô phải đ.â.m không trúng mới đúng chứ, ai ngờ cứ thế mà đ.â.m trúng luôn.
Ôn Hy Ân nói ra thắc mắc trong lòng.
Hệ thống cười lạnh một tiếng: "Cô chắc chắn là cô đ.â.m bừa? Tôi thấy thủ pháp của cô điêu luyện lắm, chắc là lén lút tập luyện sau lưng tôi nhiều lần rồi nhỉ."
Ôn Hy Ân: "... Tôi độc ác đến thế sao?!"
Hệ thống hỏi vặn lại: "Cô thấy sao?"
Ôn Hy Ân: Cái hệ thống này mẹ nó đúng là tồi thật, tay hơi ngứa rồi thì phải làm sao.
Để tránh việc cãi nhau thêm lần nữa, Ôn Hy Ân chuyển chủ đề: "Vậy thành tích lần này của tôi là bao nhiêu?"
Hệ thống: "Hừ."
Tiếng cười khinh bỉ này làm tay Ôn Hy Ân càng ngứa hơn, cô nghiến răng nghiến lợi nói: "Anh cười cái gì mà cười!"
Hệ thống còn rất tồi khi úp úp mở mở mãi, đợi đến khi Ôn Hy Ân mất kiên nhẫn sắp bùng nổ mới nói: "C."
"Sao lại là C nữa vậy!" Ôn Hy Ân ôm đầu suýt thì khóc rống lên, cô trưng ra bộ mặt đưa đám, đôi mắt tràn ngập tuyệt vọng.
Hệ thống thưởng thức biểu cảm tuyệt vọng của cô một lát mới đại phát từ bi an ủi một câu: "Đừng nản chí mà, đời người ấy mà, chính là lúc lên lúc xuống xuống xuống xuống..."
Ôn Hy Ân: "... Cút đi."
=
Lời tác giả: Yêu các bạn, moa moa.
