(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Về Sau Tác Giả Viết 1 Chương Cỡ 1k5 Chữ Rồi Nên Tui Không Gộp Chương Nữa, Để Lại Theo Số Chương Gốc Nhé (nói Chung Là Tại Lười)

Cập nhật lúc: 02/04/2026 07:03

Chương 244: Thử tình vô kế khả tiêu trừ, tài hạ mi đầu, khước thượng tâm đầu (2)

(Tạm dịch: Tình này không cách nào xóa bỏ, vừa rời đôi lông mày, lại vào trong trái tim)

Ăn xong bữa trưa, Ôn Hy Ân trở về viện. Cô đem cái bình hoa Nhữ Diêu to bằng cái đấu đặt ở một bên đại sảnh đập nát xuống đất. Tiểu sai vặt đi theo sau lưng cô giật nảy mình, run rẩy nói: "Thiếu gia..."

Ôn Hy Ân lạnh giọng hỏi: "Hôm nay là ai gọi ta thức dậy?"

Tiểu sai vặt cúi đầu nói ra tên của một người, người phía sau lập tức đưa Hà Nhuận Thành lên.

Hà Nhuận Thành làm việc ở nhà bếp, cậu tuổi còn nhỏ, thân hình vì suy dinh dưỡng lâu ngày mà so với bạn đồng lứa còn gầy yếu nhỏ bé hơn.

"Hà Nhuận Thành!"

Có ai đó hung dữ gọi tên cậu, Hà Nhuận Thành quay đầu lại, yếu ớt đáp một tiếng.

Tiểu sai vặt chán ghét cau mày, nhìn cậu bằng ánh mắt đắc ý trên nỗi đau của người khác: "Đi theo ta."

Hà Nhuận Thành lau vết than đen trên tay, cúi đầu lẳng lặng đi theo sau lưng hắn. Nhưng khi tới viện của thiếu gia, cậu bắt đầu có chút bất an túm góc áo, lấy hết can đảm nói với tiểu sai vặt dẫn đường: "Xin hỏi anh muốn đưa tôi đi đâu?"

Tiểu sai vặt giọng điệu rất thiếu kiên nhẫn: "Thiếu gia gọi ngươi qua đó."

"Thiếu... thiếu gia gọi tôi?" Hà Nhuận Thành vừa nghi hoặc vừa căng thẳng, cậu đến đây đã lâu nhưng chưa từng được gặp mặt thiếu gia, giờ đây thiếu gia đột nhiên nói muốn gặp cậu, Hà Nhuận Thành càng thêm bất an và lo sợ.

Cây liễu xòe ra những cành lá non xanh vàng, khẽ đung đưa trong gió xuân nhè nhẹ. Làn gió dịu dàng kẹp theo hương thơm ẩm ướt lướt qua, thế nhưng trong lòng cậu lại như có mười lăm chiếc thùng múc nước — thấp thỏm không yên, mãi chẳng thể tĩnh lặng.

Trong viện của thiếu gia truyền đến từng trận tiếng đổ vỡ đồ đạc, Hà Nhuận Thành bất lực nhìn về phía tiểu sai vặt đưa cậu tới, nhưng hắn lại chẳng thèm liếc nhìn cậu lấy một cái, trực tiếp nói: "Vào đi."

Hà Nhuận Thành đứng tại chỗ không dám động đậy, hai tay không biết nên đặt ở đâu, chẳng biết từ lúc nào, lòng bàn tay đã đổ đầy mồ hôi lạnh.

Tiểu sai vặt thấy người bên cạnh đứng im không nhúc nhích, trong lòng cũng nổi hỏa khí: "Ngươi còn ngây ra đó làm gì? Đợi thiếu gia nổi trận lôi đình, tất cả chúng ta đều không gánh nổi đâu! Vì một mình ngươi mà tất cả chúng ta đều bị mắng! Đồ chổi quét nhà!"

Sự thù địch và ác ý không hề che giấu khiến trái tim nhỏ bé của Hà Nhuận Thành chịu đả kích, cậu cúi đầu nhìn ngón tay mình, lẳng lặng bước vào trong.

Khi một lần nữa dẫm lên tấm t.h.ả.m mềm mại kia, Hà Nhuận Thành không còn sự hiếu kỳ và yêu thích như lúc ban đầu, mà chỉ toàn là nỗi sợ hãi và bất an.

Trên mặt đất vẫn còn rất nhiều mảnh vỡ đồ sứ, Hà Nhuận Thành nhìn những mảnh vỡ, đầu càng cúi thấp hơn.

"Ngươi chính là Hà Nhuận Thành?"

Giọng nói của thiếu gia không nặng không nhẹ, giống như ánh mặt trời rải trên mặt hồ, ấm áp.

Nó khẽ gảy lên trong lòng Hà Nhuận Thành, tê tê, ngứa ngứa.

Âm sắc của thiếu gia rất đẹp, không phải kiểu trầm khàn có từ tính, mà là một loại thanh tuyến khiến người ta mềm lòng. Thật đúng là ôn nhu như ngọc, khiến người ta chìm đắm.

Mang theo tâm tư hiếu kỳ, Hà Nhuận Thành muốn xem thử vị thiếu gia có giọng nói hay đến nhường này trông như thế nào.

Cậu cẩn thận ngẩng đầu, từ góc độ này chỉ có thể nhìn thấy những ngón tay thon dài trắng lạnh của thiếu gia thỉnh thoảng lại gõ nhịp trên mặt bàn gỗ hồng sắc.

Chỉ nhìn thấy cảnh đẹp này, Hà Nhuận Thành đã không dám nhìn thêm nữa, ánh mắt cậu rơi vào đôi bàn tay thô ráp đen nhẻm của mình, âm thầm giấu vào trong tay áo.

Cậu chưa bao giờ được đứng gần một vị quý thiếu gia đến thế.

Nghe giọng nói của thiếu gia dường như không phải người kiêu căng ngang ngược, nhưng giây tiếp theo cậu liền nghe thấy thiếu gia dùng giọng nói đặc biệt êm tai kia nói:

"Tiểu khất cái này từ đâu tới vậy? Các ngươi lại phái người như thế này đến hầu hạ ta sao?" Thiếu gia dùng giọng nói hay đến vậy để thốt ra những lời chán ghét như thế, nhưng lại hoàn toàn không khiến người ta ghét nổi.

Hà Nhuận Thành vừa từ nhà bếp chạy tới, trên người vẫn còn bám nhiều bụi than đen, trên má cũng có, trông đúng là không được sạch sẽ cho lắm.

Hà Nhuận Thành cảm thấy mặt mình đột ngột nóng bừng lên, trong phút chốc hơi nóng đã bốc thẳng lên đỉnh đầu.

"Tôi..." Hà Nhuận Thành hoảng loạn phủi phủi bụi than trên quần áo, nhưng nó đã dính vào rồi, phủi thế nào cũng không sạch, cậu căng thẳng chớp mắt, nuốt nước miếng: "Thiếu... thiếu gia."

Thiếu gia nghe thấy giọng của cậu hình như càng giận hơn, vô cùng mất kiên nhẫn nói: "Ngươi ngẩng đầu lên cho ta, ta đang nói chuyện với ngươi đấy. Ta đã nói là phải gọi ta dậy cơ mà, bây giờ đã là buổi trưa rồi, ngươi gọi chưa? Hả!"

Thiếu gia có một thói quen, hằng ngày ngủ muộn dậy muộn, nhất định phải có người gọi. Thường phải gọi ba lần thiếu gia mới dậy. Nghe nói trước đây có một tiểu sai vặt gọi thiếu một lần làm thiếu gia dậy muộn, sau đó tiểu sai vặt đó đã bị bán đi.

Từ đó về sau không còn ai dám phạm phải sai lầm sơ đẳng như vậy nữa.

"Tôi... tôi... thiếu gia..." Hà Nhuận Thành miệng lưỡi vụng về, cậu cứ căng thẳng là không nói nên lời, trong lúc hoảng loạn cậu ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt ướt át đáng thương nhìn về phía thiếu gia.

Nhưng vừa ngẩng đầu lên, cậu đã đờ người ra.

Trên thế gian này, sao lại có người đẹp đến nhường này.

Trên người thiếu gia mặc độc một chiếc trường bào bằng tơ lạc đà màu xanh bảo thạch, hai ống tay áo hơi xắn lên một chút, lộ ra cánh tay thon nhỏ trắng ngần như tuyết.

Y phục bằng lụa thượng hạng màu xanh, thêu hoa văn lá trúc nhã nhặn viền tuyết trắng.

Khéo léo tôn lên vóc dáng phi phàm của một vị quý công t.ử diễm lệ.

Ngay cả khi cau mày, sa sầm mặt mũi cũng đẹp đến mức không thể tin nổi.

Có lẽ vì ánh mắt của cậu quá mức mạo phạm, khiến đôi lông mày tinh tế của thiếu gia lạnh lùng hẳn xuống: "Tiểu khất cái nhà ngươi nhìn cái gì mà nhìn! Ai cho phép ngươi ngẩng đầu."

Thiếu gia đứng cách cậu không xa, nhưng họ dường như là người của hai thế giới khác nhau. Hà Nhuận Thành bị sự chán ghét không hề che giấu trong ánh mắt thiếu gia đ.â.m trúng, trái tim nhỏ bé dâng lên cảm giác tự ti sâu sắc.

Thực ra Hà Nhuận Thành thường xuyên thấy biểu cảm quen thuộc đó, nhưng chưa bao giờ thấy hổ thẹn như thế này. Giống như thiếu gia là đám mây xa tận chân trời không thể chạm tới, còn cậu là bùn đất dưới chân mặc người giẫm đạp.

Hà Nhuận Thành cúi đầu, nhìn đôi giày bẩn thỉu của mình dẫm trên tấm t.h.ả.m mềm mại đắt tiền này, cậu không kìm được mà rụt chân lại, cảm thấy dường như chính mình đã làm bẩn cả tấm t.h.ả.m.

"Này, hỏi ngươi đấy, sao cứ im lặng mãi thế!" Tiểu thiếu gia rất không hài lòng với sự phớt lờ của người khác.

"Tôi... tôi gọi rồi."

Ôn Hy Ân căn bản không nghe thấy giọng nói nhỏ như muỗi kêu của cậu, ghé sát lại hỏi: "Cái gì?"

Hà Nhuận Thành như vừa tỉnh cơn mê, ngơ ngẩn túm góc áo, ngẩng đầu nhìn cô, lắp bắp nói: "Thiếu gia, tôi... tôi, gọi rồi, người, người không tỉnh." Nói xong lại hơi ngẩn ngơ, trong lòng có một giọng nói nhỏ bé đang bảo rằng, sao lại có người đẹp đến thế nhỉ, hàng lông mi dài kia chớp chớp, khiến lòng cậu ngứa ngáy.

"Nhưng ta không tỉnh mà! Ta không tỉnh thì ngươi phải gọi thêm lần nữa. Bây giờ đã là buổi trưa rồi, ngươi là khúc gỗ à? Ngươi không biết suy nghĩ cho người khác sao?" Ôn Hy Ân giống như bị Hà Nhuận Thành làm cho tức giận, nhưng lại cảm thấy so đo với một kẻ hạ nhân thì thật vô vị, song nếu không so đo thì lại có vẻ cô không có uy nghiêm, vạn nhất sau này người khác cũng thế thì sao?

=

=

Lời tác giả: Câu chuyện mới bắt đầu rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 220: Về Sau Tác Giả Viết 1 Chương Cỡ 1k5 Chữ Rồi Nên Tui Không Gộp Chương Nữa, Để Lại Theo Số Chương Gốc Nhé (nói Chung Là Tại Lười) | MonkeyD