(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 250: Thử Tình Vô Kế Khả Tiêu Trừ, Tài Hạ Mi Đầu, Khước Thượng Tâm Đầu (8)**
Cập nhật lúc: 08/04/2026 14:02
---
Kế đó là cảm giác có một luồng gió nhẹ lướt qua, đầu óc Phạm Hàm còn chưa kịp phản ứng thì đã bị người ta giáng cho một cái tát.
Cái tát này khiến Phạm Hàm sững sờ, không chỉ hắn sững sờ mà tất cả mọi người có mặt đều sững sờ.
Phạm Hàm mở mắt ra, gương mặt vặn vẹo, gân xanh trên cổ lồi cả lên: "Đm... mày dám đ.á.n.h tao!"
Dáng vẻ này của hắn khiến đám bạn đang chơi cùng đều giật nảy mình.
Thế nhưng tiểu bá vương nhà họ Lương này từ nhỏ đến lớn chưa từng sợ một ai, một Phạm Hàm cỏn con hoàn toàn không đủ để hù dọa cô.
Dưới ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Phạm Hàm, Ôn Hy Ân hất cằm, chỉ thẳng vào mũi hắn: "Cái thằng cháu ngoan này, có phải ngươi đã làm c.h.ế.t con chim của gia không? Chỉ giỏi dùng mấy cái thủ đoạn không ra gì, chuyên làm mấy chuyện trộm gà trộm ch.ó!"
Phạm Hàm cao lớn hơn Ôn Hy Ân rất nhiều, tầm vóc đã đạt hơn 1m80 và vẫn còn đà tăng trưởng, cao hơn Ôn Hy Ân hẳn nửa cái đầu. Khác với một Ôn Hy Ân được nuông chiều từ bé, cơ bắp của Phạm Hàm phát triển hơn nhiều. Trên mặt hắn hiện rõ một dấu bàn tay, trông có chút nực cười.
Nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t kêu răng rắc, Phạm Hàm dùng đầu lưỡi đẩy đẩy bên má đang tê dại, tâm trạng lập tức rơi xuống đáy vực. Hắn thô bạo gạt ngón tay đang chỉ vào mũi mình xuống, như để khiêu khích, hắn thậm chí còn l.i.ế.m môi, cười xấu xa: "Đến con chim của mình còn không quản nổi thì bị người ta trộm là đáng đời. Con chim đó đúng là bị ta chơi c.h.ế.t đấy thì sao nào, ngươi làm gì được ta?"
"Phạm Hàm!!"
Ôn Hy Ân vốn dĩ tính tình thối tha, đâu có chịu nổi người khác nói như vậy, cô đã lao thẳng tới, vung một cú đ.ấ.m vào mặt Phạm Hàm.
Phạm Hàm né một cái, rồi chộp lấy cổ tay cô, chế giễu: "Chà, mềm nhũn thế này, rốt cuộc là muốn đ.á.n.h ta hay là muốn sờ ta đây?"
Phạm Hàm trong lòng ghi hận cái tát kia, nhưng đúng là hắn đã làm c.h.ế.t chim của người ta, nếu truy cứu ra thì vẫn là lỗi của hắn, giờ bị đ.á.n.h coi như huề. Nếu thằng nhóc này còn dám ra tay tiếp, hắn đảm bảo sẽ cho cô biết tay.
Hắn chẳng qua là vô tình phát hiện con chim này, thấy nó trông cũng đẹp mã, kết quả là nó không chịu nổi nhiệt, trêu đùa chưa được mấy cái đã lăn ra c.h.ế.t.
Sau đó biết chim là của Ôn Hy Ân, Phạm Hàm cũng chẳng thấy sao, ngược lại còn nảy sinh một cảm giác hưng phấn quái dị.
Hắn và Ôn Hy Ân vốn dĩ không hợp nhau, tính tình cả hai đều như núi lửa, đụng nhau là nổ tung. Cộng thêm việc đều đang tuổi trẻ khí thịnh, ham quậy phá, việc thường xuyên cọ xát ra tia lửa là chuyện bình thường như cơm bữa.
Thực ra cái tát kia đối với một Phạm Hàm bị đ.á.n.h từ nhỏ mà nói thì chẳng thấm vào đâu. Hồi nhỏ hắn thường xuyên bị đ.á.n.h, lần nào cũng bị cha đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t. Một tát này sát thương không lớn nhưng tính sỉ nhục cực cao, nếu không đ.á.n.h lại thì hắn chẳng còn mặt mũi nào mà lăn lộn nữa.
Mấy nam sinh đi cùng Ôn Hy Ân cũng bắt đầu động thủ, trong chốc lát phòng bao rộng lớn trở nên chật chội hỗn loạn.
Ôn Hy Ân không rút tay ra được, dứt khoát vung thêm một cú đ.ấ.m nữa, lần này lại bị Phạm Hàm bắt bài. Hắn một chiêu khống chế Ôn Hy Ân, ép c.h.ặ.t cô vào tường, một chân chen vào giữa hai chân cô, hạn chế mọi cử động.
Bản thân Phạm Hàm vẫn chưa có phản ứng gì, cũng chưa nhận ra tư thế hiện tại có gì bất ổn, hắn ép Ôn Hy Ân quay lưng vào tường, tiếp tục mỉa mai: "Thằng lùn này là sao đây, đ.á.n.h nhau mà cũng mềm xèo, sao giống con gái thế hả, hửm?"
Tiếng "thằng lùn" này đã khiến Ôn Hy Ân tức nổ đom đóm mắt. Cô ghét nhất ai nói mình lùn, cứ hễ động đến chuyện này là cô sẽ liều mạng với người đó.
Thực ra Ôn Hy Ân không hề lùn, dáng người cô thanh mảnh, nhưng so với con trai thì quá mức gầy gò. Ở lứa tuổi này, đám con trai đều đang trổ mã cao vổng lên, Ôn Hy Ân lại gầy, so với bọn chúng dĩ nhiên là không tính là cao.
Ôn Hy Ân nhíu c.h.ặ.t mày, tức đến run người, lúc này cô đỏ hoe mắt: "Mày cái thằng đàn bà để tóc dài kia, còn mặt mũi nào mà nói tao?"
Hai tay Ôn Hy Ân bị hắn khóa c.h.ặ.t trên đỉnh đầu, lúc này cô quay đầu lại, trong mắt rõ ràng là ngọn lửa giận dữ, nhưng lại đẹp đến mức không tưởng. Đuôi mắt cô ửng lên một vệt hồng rực do phẫn nộ, khiến Phạm Hàm nhìn thấy mà suýt chút nữa nghẹt thở.
Nhưng lời thốt ra từ miệng cô khiến Phạm Hàm cười gằn vì tức. Cảm giác rung động thoáng qua lập tức bị cơn giận của Ôn Hy Ân thiêu rụi, bản thân hắn cũng điên tiết không kém. Bị tát một cái ấm ức đến tận giờ, trên đời này ngoài lão già nhà hắn ra thật sự không ai dám đ.á.n.h hắn. Giờ thấy kẻ thủ ác không những không biết điều mà còn lấn tới, hắn tức giận giáng mạnh một phát tát vào m.ô.n.g cô!
"Chát!"
Tiếng tát giòn tan khơi dậy nỗi hổ thẹn vô tận.
Không khí rơi vào một sự im lặng quái dị, sau khi Ôn Hy Ân hoàn hồn, phản ứng lại càng dữ dội hơn.
Phạm Hàm không chú ý nên đã bị cô túm c.h.ặ.t lấy tóc. Tiểu thiếu gia nhà họ Lương thực sự không hề nương tay chút nào, Phạm Hàm cảm thấy da đầu đau nhói từng cơn.
"Buông tay!"
"Không!"
"Tao cho mày ba giây, nếu không tao sẽ khiến mày hối hận!" Phạm Hàm gần như gào lên trong giận dữ.
"Ba... hai... Lương Hy Ân mày c.h.ế.t chắc rồi!"
Hai người lăn lộn trên mặt đất, đ.ấ.m qua đá lại. Tóc Phạm Hàm vẫn bị Ôn Hy Ân dùng sức túm c.h.ặ.t, rất khó hành động, trong phút chốc lại để cô chiếm thế thượng phong.
Đám người trong phòng bao quậy quá hăng, quản lý Bách Lạc Môn đến cũng không kiểm soát nổi hiện trường, đành phải phái người đến báo tin cho Lương gia và Phạm gia.
Lương Trung Sơn đến nơi thì Phạm gia chủ cũng đã tới. Hai người chạm mặt ngay cửa, chào hỏi một tiếng rồi cùng nhau đi vào phòng bao.
Không biết là ai đã hô lên một tiếng: "Hy Ân! Hy Ân! Cha mày tới rồi, cha mày tới rồi!"
Động tác của Ôn Hy Ân khựng lại, ngay lập tức bị Phạm Hàm bắt lấy sơ hở. Hắn không chút nể tình c.ắ.n mạnh vào vai Ôn Hy Ân, trong miệng đã nếm được vị m.á.u tanh mà vẫn không chịu nhả ra.
"Nhả ra! Mày là giống ch.ó à!" Ôn Hy Ân đau đến kêu la t.h.ả.m thiết, cô loạn xạ đẩy đầu Phạm Hàm, giật tóc hắn, nhưng Phạm Hàm nhất quyết không buông, như một con ch.ó dữ đói khát ngoạm lấy khúc xương, c.h.ế.t sống không nhả.
Mãi cho đến khi Phạm gia chủ trầm giọng quát một tiếng: "Phạm Hàm!"
Phạm Hàm lúc này mới chịu nhả ra. Hắn ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Ôn Hy Ân, nở một nụ cười đắc thắng của kẻ chiến thắng. Hắn cười để lộ răng nanh, trên môi còn dính m.á.u, như muốn nói "đấu không lại ta đâu".
Sắc mặt Ôn Hy Ân tái mét, cô cố kìm nén, chỉ siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, dáng vẻ như đang nén giận tột độ. Cô che lấy bả vai bị c.ắ.n, cảm thấy lòng bàn tay ươn ướt, đưa lên mắt nhìn thì thấy lốm đốm vết m.á.u.
Phạm Hàm l.i.ế.m vệt m.á.u trên môi, cười lạnh một tiếng. Giây tiếp theo, lão cha nhà hắn đã không chút nương tay giáng một cú tát vào sau gáy hắn. Phạm Hàm không kịp đề phòng, loạng choạng vài bước, cực kỳ không phục trừng mắt nhìn cha mình.
=
Lời tác giả: Chúc ngủ ngon.
**
