(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 252: Thử Tình Vô Kế Khả Tiêu Trừ, Tài Hạ Mi Đầu, Khước Thượng Tâm Đầu (10)**
Cập nhật lúc: 08/04/2026 14:02
---
Cái gật đầu này thực sự đã làm Hà Nhuận Thành hoảng sợ. Cậu lo lắng đứng phắt dậy, thần sắc hoảng loạn: "Thiếu gia người đau ở đâu? Có nghiêm trọng không? Hay là để con đi gọi bác sĩ nhé!"
Thế nhưng Ôn Hy Ân chỉ lắc đầu. Trong bóng đêm, cô giống như một b.úp bê bằng thủy tinh trong suốt và dễ vỡ, đẹp đến mức không tì vết nhưng lại mang theo vài phần sầu muộn và xanh xao.
Hà Nhuận Thành vẫn không yên tâm, trong lúc lo lắng, cậu thậm chí quên mất thân phận mà nắm lấy bàn tay Ôn Hy Ân đang đặt ngoài chăn: "Thiếu gia, người đau ở đâu thì nói với con, đừng có nhịn. Nếu đau quá con sẽ đi gọi bác sĩ ngay."
Có lẽ vì Hà Nhuận Thành quá đỗi dịu dàng, có lẽ vì sự lo lắng và hoảng hốt trên mặt cậu không hề giả tạo, khiến nỗi uất ức trong lòng Ôn Hy Ân càng thêm trào dâng mãnh liệt.
Trên người vẫn còn đau rát như lửa đốt, thiếu niên trước mắt thì đầy vẻ lo âu. Làn da tay cậu hơi khô ráp khi nắm lấy tay cô, nhưng lại khiến cô cảm thấy một tia ấm áp giữa đêm khuya vắng lặng này.
"Trong lòng ta khó chịu..."
Đôi mắt đượm buồn không còn vẻ linh động khiến người ta rung động như ngày thường, chỉ còn lấp lánh ánh lệ cay đắng.
Hà Nhuận Thành chưa bao giờ thấy một Ôn Hy Ân như thế này. Trong mắt cậu, Ôn Hy Ân luôn là sự tồn tại cao cao tại thượng, được vạn người vây quanh.
Nhưng Ôn Hy Ân lúc này không còn vẻ kiêu ngạo và điêu ngoa thường ngày, trông cô giống như một đứa trẻ bị lạc đường.
Hà Nhuận Thành khẽ hỏi, như sợ làm cô giật mình:
"Tại sao lòng thiếu gia lại khó chịu ạ?"
Cậu cứ ngỡ Ôn Hy Ân sẽ nói vì bị Lương Trung Sơn đ.á.n.h nên mới buồn, không ngờ Ôn Hy Ân lại run rẩy nói:
"Con chim của ta c.h.ế.t rồi..."
Câu trả lời này khiến Hà Nhuận Thành kinh ngạc. Cậu không thể tin được vị thiếu gia vốn chẳng coi ai ra gì này lại đưa ra đáp án như vậy.
Theo lý mà nói, chẳng qua chỉ là một con chim, c.h.ế.t thì thôi, người bình thường cũng chẳng mấy ai đau lòng, huống chi lại là đại thiếu gia của danh gia vọng tộc này.
Hà Nhuận Thành không hiểu nổi, một Ôn Hy Ân từng nhẫn tâm để mặc cậu suýt c.h.ế.t đuối dưới sông, vậy mà lại vì một con chim c.h.ế.t mà đau lòng đến thế.
Trong lòng cậu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ kỳ quái, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đẫm lệ của thiếu gia, Hà Nhuận Thành không kìm được mà siết c.h.ặ.t t.a.y Ôn Hy Ân.
"Chim c.h.ế.t thiếu gia đau lòng như vậy, vậy tại sao lúc đó người có thể đứng nhìn con suýt c.h.ế.t đuối?"
Hà Nhuận Thành không thể quên được cảm giác cận kề cái c.h.ế.t lúc đó, nỗi sợ hãi và kinh hoàng ấy đến giờ nghĩ lại vẫn khiến cậu nổi da gà.
Nhưng điều khiến cậu không quên được hơn cả chính là thần sắc lạnh lùng, thậm chí là tàn nhẫn của Ôn Hy Ân trên bờ khi ấy.
Một sinh linh nhỏ bé c.h.ế.t đi Ôn Hy Ân còn có thể đau lòng mà khóc, vậy tại sao cô có thể trơ mắt nhìn cậu chìm xuống mà không cứu?
Đầu óc Ôn Hy Ân vẫn còn mờ mịt, phản ứng một hồi lâu mới hiểu được lời cậu nói. Lúc này trí não cô rõ ràng không được tỉnh táo cho lắm, nếu không cô đã chẳng nói những lời này với Hà Nhuận Thành.
Trong lòng Hà Nhuận Thành luôn có một cái gai, đối với Ôn Hy Ân vẫn tồn tại sự sợ hãi, chỉ cần cô nhíu mày một cái thôi cũng đủ khiến cậu sợ hãi nửa ngày.
"Ngươi sẽ không c.h.ế.t đâu." Đáy mắt cô như một bức tranh thủy mặc, màu sắc đậm nhạt đan xen, giống như dùng mực vẽ nên một nhành thanh liên, từng đoạn thân rễ đều có sự phân định rõ ràng.
Giọng nói hoa lệ nhuốm vài phần thanh tú của màn đêm, nhẹ nhàng và mê hoặc: "Cha sẽ đến mà... quanh ta đều là người của ông ấy."
Bên cạnh Ôn Hy Ân có vài hạ nhân là do Lương Trung Sơn sắp xếp, chính là để giám sát mọi cử động của cô.
Hà Nhuận Thành không ngờ kết quả lại là như vậy, cậu ngẩn người: "Nếu lão gia không đến thì sao?"
Nếu lão gia không đến, cậu đã c.h.ế.t đuối rồi.
"Sẽ không đâu..." Ôn Hy Ân nhắm mắt lại, "Ta hiểu cha mình."
Hà Nhuận Thành ngây người hồi lâu, nỗi uất nghẹn trong lòng phút chốc tan biến sạch sành sanh.
Bản tính cậu vốn không thù dai, nay biết Ôn Hy Ân thực ra không hề bại hoại như lời đồn, tự nhiên cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhân lúc Ôn Hy Ân đang mơ màng dễ nói chuyện, Hà Nhuận Thành đ.á.n.h bạo định nói thêm vài câu, nhưng giây tiếp theo Ôn Hy Ân đã nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Nghe tiếng thở đều đặn của cô, Hà Nhuận Thành có chút dở khóc dở cười. Cậu vắt khô khăn ướt, tiến lại gần lau mồ hôi trên mặt cho cô.
Khi lau, ánh mắt Hà Nhuận Thành không kìm được mà dừng lại trên gương mặt Ôn Hy Ân, rồi từ từ trượt xuống dưới. Cậu mới nhận ra rằng, dù Ôn Hy Ân luôn mang vẻ cao quý không thể với tới, nhưng khung xương của cô lại rất nhỏ nhắn. Khi ghé sát, chiếc cổ thanh mảnh trông càng thêm thon dài trắng ngần.
---
Trời vừa hửng sáng, bóng đêm đang dần lùi xa, ánh rạng đông từ từ đ.á.n.h thức vạn vật đang say ngủ. Vòm trời màu xám xanh bắt đầu nhạt dần từ đỉnh đầu, biến thành làn khói xanh nhạt nơi đường chân trời.
Hà Nhuận Thành bị hai nha hoàn gọi dậy đi nghỉ ngơi, nói rằng có hai người họ là đủ rồi.
Cả đêm bò phục bên thành giường mà ngủ, chân Hà Nhuận Thành tê dại đến mất cảm giác. Lúc đứng dậy chân cậu mềm nhũn, ngã nhào xuống t.h.ả.m, khiến hai nha hoàn bên cạnh cau mày.
Hà Nhuận Thành không lập tức bò dậy ngay mà nhìn xem người trên giường có bị đ.á.n.h thức không. Thấy Ôn Hy Ân vẫn ngủ say, cậu mới thở phào, lặng lẽ bò dậy. Dù biết đi trên t.h.ả.m sẽ không có tiếng động, cậu vẫn nhẹ bước chân nhất có thể.
Mấy ngày nay Ôn Hy Ân đều nằm trên giường tẩm bổ, vết thương trên người cô khá nặng, cộng thêm lệnh cấm của Lương Trung Sơn không cho phép cô ra ngoài trong hai tháng này. Những ngày qua Ôn Hy Ân cứ ủ rũ nằm trên giường, chẳng chút tinh thần.
Về sau, Hà Nhuận Thành không còn cơ hội tiếp xúc gần với Ôn Hy Ân như vậy nữa.
Trước đây cậu có thể hầu hạ cô chẳng qua là vì cô sai bảo, nhưng dạo này thiếu gia thường xuyên nhốt mình trong phòng, chỉ có người đưa cơm mới được vào.
Có một lần Hà Nhuận Thành đang quét lá khô dưới gốc cây, bỗng nghe thấy tiếng động từ phía trên truyền xuống. Cậu ngẩng đầu lên thì thấy vị thiếu gia đã lâu không gặp.
Ôn Hy Ân mặc một chiếc áo len cao cổ màu xám, góc nghiêng nhợt nhạt tinh mỹ mà lãnh đạm, giống như một món đồ sứ vô giá dễ vỡ, khiến người ta chỉ có thể ngước nhìn vẻ đẹp nghẹt thở ấy mà không dám tùy tiện chạm vào.
Cô phóng tầm mắt nhìn ra xa, tay chống lên bậu cửa sổ, nửa thân người nhoài ra ngoài.
Phía sau dường như có ai đó nói chuyện với cô, cô quay người lại, Hà Nhuận Thành chỉ thấy được một đoạn bóng lưng. Nhưng lát sau cô lại quay mặt ra, trên tay đã có thêm một xiên kẹo hồ lô.
Hà Nhuận Thành biết thiếu gia thích ăn đồ ngọt, hình như hồi nhỏ còn mắc chứng đau răng nên bị lão gia hạn chế.
Cô rũ hàng lông mi dài và dày, chậm rãi ăn lớp đường phèn kết tinh bên ngoài xiên kẹo.
Lớp đường vàng óng như đang tỏa sáng, phủ lên một lớp ảo giác ngọt ngào, còn thiếu gia thì rất cẩn thận thò đầu lưỡi nhỏ nhắn l.i.ế.m từng chút lớp đường phèn, chiếc lưỡi màu hồng nhạt thấp thoáng hiện ra, nhưng tuyệt đối không chạm vào phần quả sơn tra đỏ rực lộ ra bên dưới.
Cô ăn rất chậm, cũng rất thanh nhã, cho đến khi chỉ còn lại những quả sơn tra trọc lốc, cô mới l.i.ế.m môi, dường như đột nhiên mất đi hứng thú, hờ hững cầm que gỗ mỏng quay đi.
=
Lời tác giả: Chúc ngủ ngon.
