(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 254: Thử Tình Vô Kế Khả Tiêu Trừ, Tài Hạ Mi Đầu, Khước Thượng Tâm Đầu (12)
Cập nhật lúc: 08/04/2026 14:03
Ôn Hy Ân khẽ cười một tiếng, dường như bị động tác này của cậu lấy lòng. Cô đưa tay xoa đầu Hà Nhuận Thành như xoa đầu một chú cún nhỏ, giọng nói hiếm khi mang theo vài phần dịu dàng.
"Mấy hộp kẹo lần trước ngươi lấy đi đâu rồi?"
Tâm trạng vốn đang hân hoan kích động lập tức chùng xuống, ý cười trên mặt Hà Nhuận Thành nhạt đi, cậu lặng lẽ cúi đầu: "Thiếu gia, răng người vẫn còn đau, không được ăn kẹo đâu."
Tầm mắt hạ xuống vừa vặn nhìn thấy cuốn sổ đặt trên đùi Ôn Hy Ân, chữ viết trên giấy trắng rất đẹp, Hà Nhuận Thành rất muốn đưa tay ra chạm vào một chút, nhưng cậu không dám.
"Răng ta hết đau rồi, ăn được mà."
Trong lòng Ôn Hy Ân cực kỳ thiếu kiên nhẫn, nhưng nghĩ đến mấy hộp kẹo kia, cô vẫn cố kìm nén, muốn dỗ dành tên nô tài nhỏ này giao kẹo ra.
Thế nhưng Hà Nhuận Thành lại kiên quyết lắc đầu, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, mắt đỏ hoe, làm như thể Ôn Hy Ân đang bắt nạt cậu không bằng.
"Gì vậy?" Ôn Hy Ân câm nín trợn trắng mắt, "Cái bản mặt khổ sở đó của ngươi là ý gì? Ta có đòi t.h.u.ố.c độc của ngươi đâu."
Ôn Hy Ân vốn có một loại khí chất đặc biệt, khi cô mắng người khác, người ta sẽ cảm thấy vô cùng hổ thẹn, mà phần lớn sự hổ thẹn đó là đến từ việc bị một gương mặt xinh đẹp như thế mắng mỏ.
Ở đây, không ai dám nghịch ý tiểu thiếu gia, trừ phi là có lệnh của Lương Trung Sơn. Bởi vì vị tổ tông này mà nổi giận thì hở ra là đuổi người, ở thời buổi này bị đuổi đi thì cuộc sống sẽ vô cùng khốn khó, chẳng ai muốn rơi vào cảnh đó cả.
Hà Nhuận Thành đứng thẳng tắp một cách gò bó và cứng nhắc, giống như một cây tùng xanh biếc không bao giờ bị bẻ gãy.
Giọng nói của cậu nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự bướng bỉnh: "Thiếu gia, con sẽ không đưa cho người đâu."
Hết lần này đến lần khác bị một tên sai vặt nghịch ý, Ôn Hy Ân lập tức bốc hỏa, đôi môi nhạt màu mím c.h.ặ.t, mặt không chút biểu cảm.
"Ngươi không sợ ta đuổi ngươi đi sao?"
Bị đuổi đi là điều Hà Nhuận Thành sợ nhất. Trước đây cậu làm nhiều việc như vậy, chẳng phải là để không bị đuổi đi, để có cuộc sống tốt hơn một chút sao? Hà Nhuận Thành đột nhiên cảm thấy có chút châm biếm, vị tiểu thiếu gia không biết nỗi khổ nhân gian này, cô không biết những người bị cô đuổi đi sẽ có hậu quả thế nào, cuối cùng sẽ rơi vào kết cục ra sao.
Sắc mặt cậu trong phút chốc mất đi huyết sắc, thần tình thoáng qua sự mờ mịt, giống như một con thú nhỏ không nơi nương tựa bị dồn vào đường cùng.
Ôn Hy Ân hứng thú chống cằm, cô vốn tưởng Hà Nhuận Thành sẽ biết điều mà đưa kẹo ra, cô có thể nhận thấy Hà Nhuận Thành không muốn rời khỏi đây.
Nhưng điều khiến Ôn Hy Ân không ngờ tới là, thiếu niên này lại đỏ mắt, gần như van nài nói: "Thiếu gia, ăn nhiều đường thực sự không tốt đâu, đợi răng người khỏi hẳn rồi hãy ăn, nếu không lát nữa răng lại đau, lão gia sẽ lại mắng người mất."
Cái kiểu lải nhải này giống hệt một ông cụ non, nhưng lại khiến Ôn Hy Ân không tài nào nổi giận được. Rõ ràng cô ghét nhất là bị người khác quản thúc, nhưng nhìn thiếu niên trước mắt nói năng còn không lưu loát, cô lại hiếm khi nảy sinh vài phần ý cười.
Nụ cười này là nụ cười chân thành, cô từ từ nở nụ cười, như hoa hải đường nở rộ, nồng nàn mà thanh khiết.
Khoảnh khắc này làm Hà Nhuận Thành nhìn đến ngây dại. Mặt cậu ửng lên một tầng mây đỏ, đôi mắt đen láy thuần khiết chớp chớp, hít một hơi thật sâu, dường như đã bình tĩnh lại, bèn thẹn thùng mím môi cười.
Ôn Hy Ân đã lâu không cười như thế, cô thấy thật kỳ quái mà cũng thật hay ho khi thấy một kẻ nhỏ hơn mình hai tuổi lại bày ra bộ dạng người lớn để quản mình.
"Ngươi tên là... Hà Nhuận Thành, đúng không?" Ôn Hy Ân nghĩ hồi lâu mới nhớ ra tên cậu.
Ánh mắt Hà Nhuận Thành nhìn loạn xạ, chính là không dám nhìn thẳng người trước mặt, đầu gối vẫn quỳ trên tấm t.h.ả.m mềm mại, không hề thấy cộm chút nào.
Ngón tay cậu nắm c.h.ặ.t góc áo, đỏ mặt gật đầu.
Ôn Hy Ân xích lại gần, không chút keo kiệt mà nở một nụ cười rạng rỡ: "Ta nhớ ngươi rồi, sau này ngươi cứ đi theo ta."
Hà Nhuận Thành lấy hết can đảm nhìn vào mắt thiếu gia. Đôi mắt ấy thực sự đẹp đến mức khiến mọi thứ xung quanh đều trở nên lu mờ. Trong mắt cô chỉ có sự hứng thú thuần túy, giống như vừa phát hiện ra một món đồ chơi thú vị nào đó.
Một người cao cao tại thượng như thế, vốn không phải hạng người như Hà Nhuận Thành có thể mơ tưởng tới. Cậu tuổi còn nhỏ, bị vẻ đẹp đầy tính công kích trước mắt làm mê muội, thật sự tưởng rằng mình đã trở thành người duy nhất bên cạnh thiếu gia, hoặc giả... cũng chỉ là một món đồ chơi mà thôi.
Trái tim Hà Nhuận Thành không cách nào yên định, nó nhảy nhót, run rẩy, khó lòng tự chủ.
Ôn Hy Ân bị cấm túc hai tháng, mỗi ngày khi ăn cơm đều phải đối mặt với gương mặt nghiêm nghị như quân bài của Lương Trung Sơn, còn có mấy bà dì nhỏ (tiểu di nương) hay làm mình làm mẩy, tâm trạng cực kỳ không tốt.
Vì vậy, ngày nào cô cũng nhốt mình trong phòng, trêu chọc Hà Nhuận Thành làm vui.
Cậu thiếu niên này da mặt mỏng, hở một tí là đỏ mặt, đầu óc lại thẳng đuột như một đường kẻ, chơi rất vui.
Chẳng hạn như con mèo Ôn Hy Ân tìm được ở đâu không biết, bộ lông của nó trắng muốt như tuyết, xen kẽ là vài mảng lông đen nhánh, hai màu đen trắng đan xen cực kỳ xinh đẹp, lớp lông tơ trông rất mềm mại.
Một cái đuôi khoang đen trắng đang nằm trên mặt đất đung đưa nhàn nhã.
Răng nhỏ của mèo con trắng tinh khiết.
Ôn Hy Ân mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu xanh đen mặc ở nhà, hai chân vắt chéo, làn da tuyết trắng được tôn lên vô cùng trong trẻo mượt mà, thuần khiết đến gần như thánh khiết. Thần thái hững hờ, chậm rãi lại nhàn nhã, mang theo nét diễm lệ của một mỹ nhân vừa tỉnh giấc.
Cô ôm con mèo nhỏ, những đầu ngón tay trắng nõn thon dài lún sâu vào lớp lông mềm mại, nhẹ nhàng vuốt ve. Sau khi dư quang bắt gặp bóng dáng Hà Nhuận Thành, Ôn Hy Ân hơi nghiêng đầu, đôi mắt cong cong tràn ngập ý cười thân thiết.
Ngón tay b.úp măng của Ôn Hy Ân ngoắc ngoắc như gọi cún con, gọi Hà Nhuận Thành.
"Hà Nhuận Thành, ngươi lại đây."
Ôn Hy Ân chỉ biết mỗi tên của Hà Nhuận Thành trong đám hạ nhân, gọi lên nghe rất thuận miệng.
Hà Nhuận Thành theo thói quen quỳ một chân trước mặt Ôn Hy Ân, hơi ngửa đầu lên.
Ôn Hy Ân hài lòng xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu, cảm giác xúc giác này có thể sánh ngang với con mèo trong lòng.
"Ngươi có thấy nó trông rất giống ngươi không!" Ôn Hy Ân túm hai chân trước của con mèo, hứng thú nhìn Hà Nhuận Thành, cười nói: "Ngươi xem chân nhỏ của nó này, trông có giống hoa mai không."
Hà Nhuận Thành thấy chẳng giống tí nào, người sao có thể giống súc vật được? Nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn phụ họa: "Giống ạ."
Chỉ là con mèo mới có vẻ rất được Ôn Hy Ân sủng ái, cô ôm nó không nỡ rời tay.
Vì có thú cưng mới, Ôn Hy Ân cũng không còn trêu chọc Hà Nhuận Thành nữa, ngày nào cũng quấn quýt bên con mèo. Con mèo này cũng rất kiều kỳ, người khác không được chạm vào, chỉ có Ôn Hy Ân mới được vuốt nó.
Trước đây dù thiếu gia thường xuyên trêu chọc cậu, nhưng thực ra Hà Nhuận Thành rất sẵn lòng, bởi vì như vậy mới cho thấy cậu khác biệt với những hạ nhân khác, dẫu sao thiếu gia cũng chẳng thèm đếm xỉa đến bọn họ.
Cũng chính vì vậy, những tên sai vặt trước đây coi thường cậu, thường xuyên bắt nạt cậu, giờ đây đều quay sang nịnh nọt cậu, đâu còn cái thái độ tự cho mình cao hơn người một bậc như lúc mới gặp nữa.
