(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 270: Thử Tình Vô Kế Khả Tiêu Trừ, Tài Hạ Mi Đầu, Khước Thượng Tâm Đầu (28)
Cập nhật lúc: 09/04/2026 06:04
---
Nếu không phải tại tên xướng ca đáng ghét kia, mọi chuyện đã không xảy ra, thiếu gia vẫn sẽ là thiếu gia, còn cậu cũng sẽ mãi mãi được túc trực bên cạnh người.
Ôn Hy Ân thấy cậu vẫn khóc nức nở, bèn cầm khăn lụa lau sạch nước mắt cho cậu, Hà Nhuận Thành đầy vẻ quyến luyến mà tựa sát vào lòng bàn tay cô.
Cậu cẩn thận ngẩng nhìn, trong đôi mắt lúc này in đậm toàn bộ dáng hình của Ôn Hy Ân.
Đuôi mắt Ôn Hy Ân hơi ửng hồng, khiến dung mạo vốn thanh nhã tuyệt trần trở nên diễm lệ động lòng người vô cùng.
Quầng đỏ nơi đuôi mắt này bình thường khó lòng thấy được, chỉ khi cảm xúc của Ôn Hy Ân kích động mạnh mới lộ ra, để thế gian được chiêm ngưỡng phong hoa.
Nhịp thở của Hà Nhuận Thành đột nhiên dồn dập, cậu cong môi cười, đôi mắt cong cong, trên lông mi vẫn còn vương lệ.
"Con đợi người về, thiếu gia."
---
Lúc này đang là mùa xuân, mùa của những cơn mưa.
Một tiếng sấm xuân vang lên, cơn mưa xuân quý như dầu cũng lách tách rơi xuống, khắp núi đồi đồng bãi bao phủ trong làn sương mưa tựa như dải lụa mỏng, đẹp như tranh vẽ.
Hạt mưa như chuỗi ngọc đứt dây, từng giọt từng chuỗi rơi xuống những vũng nước đọng. Mưa xuân phơi phới nhuộm xanh núi rừng, nhuộm xanh làn nước, nhuộm xanh cả những con đường lát đá nhỏ hẹp.
Một đôi giày trắng dẫm lên vũng nước mưa đọng trên đất, phần mũi giày đã bị nhuộm vàng.
Gấu quần trắng cũng dính đầy bùn đất vàng đục, nhưng người đó chẳng hề bận tâm, bóng dáng mảnh khảnh cao ráo của cô xuyên qua con đường đá nhỏ, bị làn sương mưa làm cho mờ ảo.
"A Nguyệt, mở cửa."
Cơn mưa này có xu hướng càng lúc càng lớn, Ôn Hy Ân dù có che ô thì quần áo cũng đã ướt một mảng lớn.
Thẩm Nguyệt mở cửa, thấy Ôn Hy Ân t.h.ả.m hại đứng ngoài cửa thì sững người, Ôn Hy Ân còn nở nụ cười với anh.
"A Nguyệt, bên ngoài lạnh quá."
Ôn Hy Ân cười khổ với anh, dù có mặc áo khoác nhưng vì chạy tới nên đã ướt đẫm một mảng lớn.
Thẩm Nguyệt mím môi, cuối cùng vẫn đưa Ôn Hy Ân vào trong nhà.
Nhìn thấy sàn nhà bị làm bẩn, đôi lông mày Thẩm Nguyệt khẽ nhíu lại. Ôn Hy Ân vốn luôn chú ý đến anh lập tức cảm nhận được ngay, cô biết Thẩm Nguyệt có chút khiết tịnh và cưỡng chế nhẹ, nên nhất thời lúng túng đứng nguyên tại chỗ.
Trên sàn nhà sạch sẽ không một hạt bụi giờ dính đầy vệt nước, người trước mặt vốn luôn bất khả xâm phạm, cao cao tại thượng trước mặt người ngoài, vậy mà hễ đứng trước Thẩm Nguyệt là lại giống như một chú mèo nhỏ bị rút sạch móng vuốt, để lộ ra khía cạnh vô hại nhất.
Nói thực lòng, Ôn Hy Ân chưa bao giờ bày vẻ thiếu gia trước mặt anh, thậm chí ở bên cạnh cô luôn thuận theo anh mọi bề, điều này dẫn đến việc đôi khi anh cũng chẳng coi Ôn Hy Ân là thiếu gia.
Lúc này Ôn Hy Ân làm bẩn sàn nhà của anh, anh cũng bày tỏ sự không hài lòng một cách rất trực diện.
Trong tay Ôn Hy Ân còn cầm một túi quà gói ghém cực kỳ tinh xảo, cô lùi lại một bước, lui ra khỏi phòng, trước tiên liếc nhìn sắc mặt Thẩm Nguyệt: "A Nguyệt, ta không cố ý đâu, ta sẽ dọn sạch chỗ này ngay."
"Không cần đâu."
Lúc này đôi mắt đen tuyền của anh giống như hai viên thủy tinh vô tri vô giác, nhìn Ôn Hy Ân một cái không chút cảm xúc.
Ôn Hy Ân có chút luống cuống chân tay, cô biết mình chắc chắn lại làm Thẩm Nguyệt giận rồi.
Hồi lâu sau, Thẩm Nguyệt đột ngột lên tiếng.
"Còn đứng ngoài đó làm gì? Vào đi đã."
Giọng anh không có nhiều thăng trầm, bước vào trong trước.
Ôn Hy Ân không kìm được mà siết c.h.ặ.t vạt áo, cô lúng túng c.ắ.n môi, nhìn vệt nước trên sàn mà thấy tủi thân.
Hộp bánh hoa đào trong tay dường như cũng trở nên nóng bỏng tay.
"A Nguyệt."
Bước chân Thẩm Nguyệt khựng lại, quay đầu nhìn cô với ánh mắt dò hỏi.
Giữa đôi lông mày anh lộ ra vẻ phiền muộn, dù anh đã đè nén rất thấp nhưng ánh mắt nhìn qua vẫn lạnh nhạt vô cùng.
Hiện giờ anh lại một lần nữa cảm thấy Ôn Hy Ân thật phiền phức.
Người đứng ở cửa không vào, lọn tóc trước trán cô đã bị nước mưa thấm ướt, dán c.h.ặ.t vào mặt khiến gương mặt trông nhỏ nhắn lạ thường, trong đôi mắt chứa đựng một làn nước xuân, mềm mại mà thâm trầm.
"Ta không vào đâu, hôm nay ta vừa khéo đi qua phố Tây, thuận tay mua bánh hoa đào, nghĩ chắc ngươi cũng thích nên mang tới."
Ôn Hy Ân đặt hộp quà tinh xảo xuống cạnh cửa.
Thẩm Nguyệt sững lại, ánh mắt nhìn xuống hộp quà ấy, rồi trong lòng bỗng trào dâng một cảm xúc khó tả.
Nhãn hiệu bánh hoa đào đó là loại anh thích ăn nhất. Miệng anh vốn kén chọn, thích ăn thì cũng chỉ thích duy nhất một nhãn hiệu này thôi, đã ăn suốt mấy năm rồi. Phố Tây cách đây rất xa, nếu đi bộ thì có lẽ phải mất nửa ngày trời.
Vậy nên làm sao có chuyện thuận đường, làm sao có thể vừa khéo mua được loại bánh anh thích nhất cơ chứ.
Tên ngốc này tìm cái cớ cũng không biết tìm cái nào đáng tin một chút sao?
Ôn Hy Ân đặt bánh hoa đào xuống, nhẹ giọng nói với người đàn ông: "Đã muộn rồi, ta không làm phiền ngươi nghỉ ngơi nữa."
Bên ngoài mưa lớn như thế, Ôn Hy Ân định về thế nào?
Lúc đến quần áo đã thấm ướt, lúc về chắc chắn sẽ cảm mạo mất.
Ma xui quỷ khiến, Thẩm Nguyệt không kịp suy nghĩ mà thốt ra: "Đêm nay ở lại đi."
Đợi khi lời nói ra khỏi miệng, Thẩm Nguyệt mới nhận thấy câu này nghe sai trái nhường nào. Anh không tự nhiên quay mặt đi, nhưng dư quang vẫn lén liếc nhìn người ở cửa.
Gương mặt Ôn Hy Ân bừng lên một tầng đỏ ửng, giống như phấn son chậm rãi loang ra. Cô hít sâu một hơi, dường như đã trấn tĩnh lại được, bèn nở nụ cười e lệ với Thẩm Nguyệt.
"Không cần đâu, mưa lát nữa sẽ nhỏ thôi, ta không làm phiền A Nguyệt nghỉ ngơi."
Thẩm Nguyệt cứ ngỡ Ôn Hy Ân sẽ lập tức đồng ý, không ngờ cô lại từ chối ngoài dự liệu của anh.
Sự từ chối này khiến Thẩm Nguyệt thấy rất khó chịu, cơn giận này cũng đến một cách vô lý đùng đùng.
Người này là đồ ngốc sao? Sao lại không biết trân trọng cơ hội như thế? Cho cơ hội mà cũng không lấy!
Lúc Ôn Hy Ân định che ô rời đi, Thẩm Nguyệt từ phía sau giật lấy ô của cô, túm c.h.ặ.t cổ tay cô kéo tuột vào trong phòng.
Ôn Hy Ân định thần lại liền muốn vùng vẫy, nhưng lực tay Thẩm Nguyệt rất lớn, cô hoàn toàn bị lôi đi.
"A Nguyệt... A Nguyệt, ta muốn về nhà, ngươi buông ta ra trước đã..."
Tâm trạng vốn đã không mấy tốt đẹp của Thẩm Nguyệt, khi thấy Ôn Hy Ân vùng vẫy thì càng rơi xuống đáy vực.
Anh đóng sầm cửa lại, giọng nói có chút mất kiên nhẫn: "Không phải cậu nói thích tôi sao? Vậy tại sao cậu lại từ chối tôi?"
Giọng Thẩm Nguyệt không nặng, nhưng trong đôi mắt là một mảng u tối.
Ôn Hy Ân cúi đầu đứng trước mặt anh, nhìn những dấu chân bẩn trên sàn, không biết phải nói thế nào.
Cô chỉ là không muốn làm bẩn chỗ của Thẩm Nguyệt mà thôi...
Thẩm Nguyệt đợi vài giây, đợi đến mức mất kiên nhẫn, anh trực tiếp bước qua Ôn Hy Ân, đi đến bàn rót ly nước uống.
Bầu không khí hơi ngưng trệ, Thẩm Nguyệt giận rồi. Tính anh nóng nảy, nhưng chưa bao giờ thể hiện ra ngoài vì anh cảm thấy dáng vẻ mất kiểm soát cảm xúc rất mất mặt.
Anh uống xong một ly nước lạnh, nhưng cơn giận trong lòng không những không tắt mà còn có xu hướng bùng cháy dữ dội hơn.
Đã vậy Ôn Hy Ân còn không lên tiếng, anh lại càng không đời nào mở lời trước.
