(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 279: Thử Tình Vô Kế Khả Tiêu Trừ, Tài Hạ Mi Đầu, Khước Thượng Tâm Đầu (37)
Cập nhật lúc: 10/04/2026 14:22
"Anh là anh trai tôi... Anh tiếp cận tôi đều là vì báo thù, báo thù nhà họ Lương... Tất cả đều là giả, đúng không!"
"Thẩm Nguyệt! Anh nói cho tôi biết đi, tất cả đều là giả! Anh có yêu tôi mà! Anh không thể nào là anh trai tôi được!"
Từng tiếng chất vấn sắc nhọn ấy giống như một cây kim mảnh đ.â.m thẳng vào trái tim Thẩm Nguyệt, không quá đau đớn nhưng lại không thể ngó lơ.
Anh im lặng hồi lâu, mấp máy môi nhưng không biết phải nói gì.
Thế nhưng sự im lặng của Thẩm Nguyệt đã khiến Ôn Hy Ân – người vốn có tinh thần cực kỳ yếu ớt – hoàn toàn sụp đổ.
Thẩm Nguyệt tiến lên định đến bên cạnh Ôn Hy Ân, nhưng một thiếu niên gầy nhỏ đã chặn trước mặt anh. Cảm giác như bị một con rắn độc nhìn chằm chằm, cái lạnh thấu xương từ xương cụt dần bò lên, rồi không chút nương tình mà quấn c.h.ặ.t lấy cổ anh.
Nhưng Thẩm Nguyệt không rảnh để tâm đến kẻ này, lúc này trong mắt anh chỉ có Ôn Hy Ân đang ngồi thụp dưới đất.
Khi thực sự quỳ xuống trước mặt Ôn Hy Ân, nhìn làn da trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe đong đầy sương nước kia, tim anh đập loạn nhịp, lòng bàn tay cũng rịn mồ hôi.
"Ân Ân, em theo anh về nhà trước đã... Anh sẽ từ từ giải thích với em."
Giải thích cái gì? Có gì hay để mà giải thích?
Anh chỉ cần trả lời là "Phải" hay "Không", tại sao lại trốn tránh câu hỏi đó?
Giờ đây lại muốn lừa cô về nhà, rồi sao nữa? Lại trở về bộ dạng như cũ, để cô như một con ch.ó nhỏ cố gắng sưởi ấm trái tim băng giá không bao giờ tan chảy kia sao.
Ôn Hy Ân nghẹn thắt l.ồ.ng n.g.ự.c, ngồi bệt dưới đất không nói nên lời. Cả trái tim như bị bao bọc bởi một miếng bọt biển nặng nề, thứ chất lỏng không ngừng rỉ ra như axit xoáy sâu vào trái tim chắp vá của cô, đau đến mức gần như phát điên.
Có lẽ vì dáng vẻ của Ôn Hy Ân quá t.h.ả.m khốc, Thẩm Nguyệt rốt cuộc không kìm lòng được mà muốn chạm vào mặt cô. Làn da dưới tay không còn vẻ ấm áp như trước mà là một mảng lạnh lẽo.
Một giọt lệ chảy vào đầu ngón tay anh, ngón tay anh khẽ run, trái tim cũng theo đó mà co thắt lại.
Trái tim đã bị đóng băng bao nhiêu năm nay, đã lâu lắm rồi mới có phản ứng mãnh liệt đến thế, khiến chính anh nhất thời cũng trở nên lúng túng không biết làm sao.
Nhưng anh không cảm thấy mình đã làm gì sai. Hiện tại anh chỉ muốn đưa Ôn Hy Ân về nhà trước, sau khi về nhà rồi... chuyện sau đó tính sau.
Thấy cô nửa ngày không lên tiếng, Thẩm Nguyệt cuối cùng cúi đầu, cáu kỉnh hỏi cô:
"Đừng khóc nữa! Có gì mà khóc? Chẳng phải em nói em yêu anh sao? Em yêu anh thì đi theo anh đi!"
Ôn Hy Ân vùi mặt vào đôi bàn tay ướt đẫm, phát ra những âm thanh vụn vỡ đầy u uất:
"Anh đi đi..."
Anh như không nghe rõ: "Em nói cái gì?"
Ôn Hy Ân chậm rãi buông tay xuống, cúi đầu, tầm nhìn mờ mịt bị nhòe đi thành những mảnh vụn hỗn độn. Nhưng điều khiến cô càng không thể chấp nhận được chính là cái chạm của người đàn ông này, cô mạnh tay đẩy Thẩm Nguyệt ra.
Thẩm Nguyệt dường như không ngờ Ôn Hy Ân lại làm vậy, nhất thời không phòng bị bị đẩy ngã xuống đất.
"... Anh đi đi, tôi không bao giờ muốn gặp anh nữa, tốt nhất anh hãy biến mất vĩnh viễn khỏi mắt tôi!"
Sau một khoảnh khắc yên tĩnh đến ngạt thở, anh dùng lực bóp c.h.ặ.t cằm Ôn Hy Ân nâng lên, gương mặt thanh cao tuấn mỹ lộ ra vài phần giận dữ vì mọi chuyện đã nằm ngoài tầm kiểm soát.
"Ban đầu là em luôn bám lấy tôi, giờ em bảo tôi đi là đi sao? Lương Hy Ân, em đừng có hối hận!"
Hối hận?
Lời như vậy mà Thẩm Nguyệt cũng nói ra được sao? Có phải anh cho rằng cô vẫn là một Ôn Hy Ân luôn răm rắp nghe lời anh? Có phải anh nghĩ rằng vài câu nói đó đối với cô căn bản không gây ra tổn thương gì?
Ôn Hy Ân luôn tưởng rằng cô và anh là lưỡng tình tương duyệt. Thẩm Nguyệt tuy biểu hiện luôn rất lạnh lùng, nhưng có lẽ là do anh không giỏi diễn đạt. Dù anh hay cáu kỉnh và khó dỗ dành, nhưng ít nhất trước mặt cô anh đã bộc lộ dáng vẻ chân thực nhất.
Họ bên nhau bốn năm, tình cảm trong bốn năm này đều do một mình Ôn Hy Ân khổ sở duy trì. Thẩm Nguyệt chỉ là kẻ hưởng thụ, vừa tận hưởng tình yêu của cô, vừa thầm khinh ghét trong lòng.
Ở bên nhau lâu như vậy, đã làm khó anh rồi phải không?
Ôn Hy Ân cúi đầu sấn sát vào lòng Hà Nhuận Thành – người đang đỡ cô. Cơ thể mỏng manh run rẩy dữ dội, bàn tay trắng nhợt lộ rõ mạch m.á.u nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo Hà Nhuận Thành.
Cô thấp giọng nói năng lộn xộn: "Bảo anh ta đi, bảo anh ta đi đi, tôi không muốn thấy anh ta nữa..."
Hà Nhuận Thành ôm c.h.ặ.t người trong lòng, như muốn truyền nhiệt độ cơ thể mình sang cho cô. Cậu ngước mắt lên, ánh nhìn lạnh lẽo như mang gai độc: "Thưa ông, giờ mời ông rời đi cho, thiếu gia của tôi không muốn gặp ông."
Hết lần này đến lần khác bị từ chối khiến đôi mắt Thẩm Nguyệt hoàn toàn tối sầm lại.
Dù hỏi Ôn Hy Ân như vậy, nhưng trong lòng anh vẫn nắm chắc cô sẽ đi theo mình, vì anh biết Ôn Hy Ân yêu anh đến nhường nào. Nhưng anh không ngờ Ôn Hy Ân thực sự muốn đuổi anh đi.
Là tên ngốc này một mực muốn sáp lại gần anh, giờ lại muốn đuổi anh đi sao?
"Lương Hy Ân." Anh hạ giọng, thanh âm lạnh đến cực điểm, "Nghĩ cho kỹ, em không đi theo tôi thì đừng bao giờ đến tìm tôi nữa."
Thẩm Nguyệt bề ngoài bất động thanh sắc, nhưng trong lòng không hiểu sao lại có chút căng thẳng, thậm chí là một chút hoảng sợ le lói.
Nhưng Ôn Hy Ân không hề đáp lại anh, cô chỉ run rẩy bờ vai trốn trong lòng một tên hạ nhân, đến một cái liếc mắt cũng không thèm bố thí cho anh.
Tên hạ nhân thấp kém kia, dùng ánh mắt ghê tởm đó, dùng đôi bàn tay bẩn thỉu đó ôm lấy người vốn thuộc về anh, vợ của anh.
Bảo vệ đã bước vào, có người cưỡng chế kéo tay Thẩm Nguyệt, nhưng bị anh dùng lực hất văng ra. Thẩm Nguyệt đứng dậy, anh chằm chằm nhìn Ôn Hy Ân, gương mặt sa sầm xuống, ánh mắt u ám như một mãnh thú đang bên bờ vực bùng nổ.
"Lương Hy Ân, trả lời tôi!" Lần này giọng nói của anh trở nên cực kỳ băng giá, không chứa một chút cảm xúc nào.
Gương mặt vốn không mấy huyết sắc của Ôn Hy Ân lập tức càng thêm tái nhợt, trán và lưng đều vã mồ hôi lạnh. Cô chỉ ôm c.h.ặ.t lấy Hà Nhuận Thành, giống như đang bám lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
"Tôi nói lại lần cuối." Thẩm Nguyệt gằn từng chữ, giọng nói trầm khàn lại lạnh lẽo, "Theo tôi về nhà."
Hà Nhuận Thành lạnh mặt nói với bảo vệ: "Đuổi anh ta đi."
Bảo vệ tiến lên định khống chế Thẩm Nguyệt, nhưng Thẩm Nguyệt trực tiếp xông tới lôi Ôn Hy Ân dậy, anh mất khống chế túm c.h.ặ.t lấy vai cô.
"Nói đi! Có đi theo tôi không? Tôi đã bảo về nhà tôi sẽ giải thích rõ ràng với em rồi mà! Em cứ bày cái vẻ mặt đưa đám đó ra làm gì?"
Giọng nói lãnh lẽo của anh giống như một lưỡi d.a.o sắc bén, không chút nương tình đ.â.m xuyên qua tim cô. Ôn Hy Ân mím môi, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
Một Thẩm Nguyệt mất kiểm soát, không còn giữ hình tượng như thế này không nghi ngờ gì là vô cùng âm trầm đáng sợ. Ánh mắt ném tới sắc lẹm như d.a.o c.h.é.m vào người. Ôn Hy Ân khẽ rùng mình, vùng vẫy muốn lùi lại, c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u.
Lương Trung Sơn ấn tay lên vai Thẩm Nguyệt, trầm giọng nói một câu: "Thẩm Nguyệt, buông tay đi, Hy Ân không muốn đi cùng con."
