(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 285: Thử Tình Vô Kế Khả Tiêu Trừ, Tài Hạ Mi Đầu, Khước Thượng Tâm Đầu (43)

Cập nhật lúc: 15/04/2026 03:06

---

Hơn nữa câu nói đó của cô chẳng hề có ý ám muội nào khác, đơn thuần là cô nghĩ Hà Nhuận Thành thực chất cũng rất ngứa mắt mình. Dù sao bao năm qua, cô thật sự đã sai bảo cậu như sai bảo một con ch.ó, là người thì ai chẳng thấy uất ức chứ!

Mẹ kiếp, cái này gọi là "không đ.á.n.h mà khai" sao!

Ôn Hy Ân nhìn Hà Nhuận Thành, cậu không nói lời nào nhưng đôi mắt đỏ hoe, nước mắt đã đong đầy hốc mắt.

Ôn Hy Ân cảm thấy ghê tởm, bẻ bàn tay đang nắm c.h.ặ.t cổ tay mình của Hà Nhuận Thành ra. Nhưng cậu không muốn buông, đôi bàn tay siết c.h.ặ.t lấy cô không cho rời đi.

"Buông tay." Thấy bẻ không được, Ôn Hy Ân dùng sức giật mạnh, nhưng cô phát hiện lực tay của Hà Nhuận Thành rất lớn, cô thế mà không giật ra nổi.

Hà Nhuận Thành nhìn cô với ánh mắt cầu khẩn: "Thiếu gia, là tôi hồ đồ, nhưng tôi không khống chế được bản thân mình. Cứ hễ nghĩ đến người là hạ thân tôi lại đau vô cùng... xin lỗi... xin lỗi..."

Lời lẽ trần trụi đến mức ấy khiến Ôn Hy Ân tức đến đỏ cả mặt. Sao lại có loại người mang gương mặt đơn thuần mà lại thốt ra những lời phóng đãng như thế chứ.

Đôi mắt Ôn Hy Ân rất đẹp, luôn mang lại cảm giác tình tứ, nhưng đồng t.ử lại nhạt màu, thêm vài phần lạnh lẽo. Lúc này nhuốm màu giận dữ, đuôi mắt đỏ ửng, trong mắt đọng ánh nước, thực sự có vài phần mỹ cảm của một tiên nhân đọa lạc.

"Cậu im miệng cho tôi!"

Nhưng Hà Nhuận Thành không những không im miệng mà càng nói càng hạ lưu.

Ôn Hy Ân: "..."

*Thật không ngờ ngươi lại là loại nam chính như thế này.*

Cảm nhận được một sự ẩm ướt truyền đến từ đầu ngón tay, Ôn Hy Ân nhấc chân đá văng Hà Nhuận Thành ra. Cậu không kịp đề phòng, bị cô đá ngã xuống đất.

Sàn nhà lạnh lẽo giống hệt tâm trạng của cậu lúc này. Chán ghét đến mức ấy sao? Ghét bỏ cậu đến mức ấy sao?

Trong tột cùng của bi thương, Hà Nhuận Thành bỗng nảy sinh oán hận. Oán sự vô tình của người này, oán sự tự mình đọa lạc của bản thân. Tại sao cậu lại yêu một người như vậy, một người không có tình cảm như vậy?

À không đúng, cô ấy có tình cảm, nhưng toàn bộ tình cảm của cô ấy đều trao cho tên đào hát kia rồi.

Đôi mắt thường ngày rạng rỡ giờ phủ mờ sương, sống mũi cay xè, một dòng lệ chảy dài rồi len vào khóe miệng, mằn mặn. Hà Nhuận Thành mím môi, không thể khống chế được nữa, để mặc nước mắt tuôn rơi, cậu che mặt khóc rống lên.

Nghe tiếng khóc khàn đặc tuyệt vọng ấy, hàng mi Ôn Hy Ân khẽ run rẩy. Tiếng khóc vang vọng trong từ đường, cậu nói: "Tôi sai rồi..."

Không ai biết cái "sai" cậu nói là loại sai nào. Sai vì đã ở lại nhà họ Lương, hay sai vì đã yêu người không nên yêu.

Hà Nhuận Thành vì mất m.á.u quá nhiều mà ngất đi. Ôn Hy Ân nghiến răng không thèm quản, vội vàng rời khỏi từ đường.

---

Buổi tối, Ôn Hy Ân ngủ khá sớm thì bị tiếng của hệ thống đ.á.n.h thức.

【 Cảnh báo! Cảnh báo! Sinh mệnh của nam chính đang trôi đi, thỉnh ký chủ chi viện! Cảnh báo! Cảnh báo! 】

Đang ngủ ngon mà bị làm phiền thì tính khí ai cũng chẳng tốt đẹp gì. Ôn Hy Ân vò mái tóc ngắn, xuống giường mở cửa sổ. Bên ngoài tuyết rơi như lông ngỗng, gió lạnh tạt vào mặt cô đau như d.a.o cắt. Cô lập tức đóng cửa sổ lại, quấn c.h.ặ.t quần áo, bảo hệ thống gửi định vị của nam chính tới.

Xác định được vị trí, Ôn Hy Ân mặc đại y, quàng khăn rồi vội vàng chạy đi. Những cành cây trơ trụi run rẩy trong tiếng gió gầm rú, mặt trăng cũng như sợ lạnh mà trốn biệt vào mây.

Ôn Hy Ân run rẩy, xoa hai tay bước đi trên phố. Gió lùa vào cổ áo lạnh thấu tim. Cô tìm thấy Hà Nhuận Thành giữa một bãi tuyết, lúc chạy tới, cơ thể cậu gần như đã bị tuyết phủ kín.

Chưa nói đến việc cậu đang mang thương tích, chỉ riêng việc một người bình thường bị đóng băng ở đây một đêm thôi chắc chắn cũng sẽ c.h.ế.t cóng. Ôn Hy Ân không ngờ lại thành ra thế này. Trước khi đi, cô rõ ràng đã dặn hạ nhân đợi cậu tỉnh thì đưa ít bạc rồi đuổi đi, ai ngờ lại xảy ra cảnh này.

Hơn nữa, trong cốt truyện chắc chắn không có đoạn này. Hạ nhân nhà họ Lương không bao giờ tự ý làm càn, trừ phi có người chỉ thị. Chỉ cần động não một chút cô cũng đoán ra là ai. Người muốn dồn Hà Nhuận Thành vào chỗ c.h.ế.t đến mức này, e rằng chỉ có vị tam di thái kia thôi.

Ôn Hy Ân phủi tuyết trên người cậu ra. Mặt chàng thiếu niên bị đóng băng đến tím tái, môi trắng bệch không còn giọt m.á.u, dường như sắp hòa làm một với tuyết. Đến cả lông mày cũng kết một lớp sương lạnh, hơi thở yếu ớt như thể sắp đứt quãng.

Cô cởi áo đại y của mình đắp lên người cậu. Trong đầu vẫn là tiếng cảnh báo của hệ thống, Ôn Hy Ân lau lớp sương trên mặt cậu, xoa hai bàn tay cho nóng rồi áp vào gương mặt lạnh lẽo của cậu.

Không thể chậm trễ thêm, Ôn Hy Ân đỡ Hà Nhuận Thành dậy. Đêm đông tuyết dày gió rít, cô đành quàng luôn khăn của mình lên đầu cậu để tránh bị nhiễm lạnh thêm. Gió thổi buốt đến mức mũi cô đỏ ửng, hít một hơi cũng ra làn khói trắng xóa. Những hạt băng lẫn tuyết rơi đầy lên người, cây cối xào xạc trong gió dữ như móng vuốt quỷ dữ loạn vũ.

Hà Nhuận Thành cao hơn Ôn Hy Ân một chút, đỡ cậu trên nền tuyết rất khó khăn, đầu gối cô run bần bật, chẳng biết vì lạnh hay vì mệt. Trong lúc xốc vác, Hà Nhuận Thành tìm lại được một chút ý thức từ bóng tối.

Ngũ tạng lục phủ đau như thiêu như đốt, toàn thân đã tê dại không còn cảm giác, nhưng trong lòng dường như đang ôm một thứ gì đó vừa thơm vừa mềm. Hà Nhuận Thành nỗ lực muốn mở mắt xem là thứ gì mà dễ ôm đến thế, nhưng cậu quá lạnh, chỉ có thể nương theo sự lay động mà khảm c.h.ặ.t thứ đó vào lòng. Cậu mê mẩn hít hà mùi hương thanh khiết, khi đã ôm trọn thứ thơm mềm ấy vào lòng, một sự thỏa mãn mãnh liệt chưa từng có trào dâng. Cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể, cậu thậm chí không còn thấy đau vì vết thương, chỉ muốn ôm c.h.ặ.t hơn, c.h.ặ.t hơn nữa...

*Mình sắp c.h.ế.t rồi sao? Hóa ra cái c.h.ế.t lại là một quá trình tốt đẹp đến vậy...*

Hà Nhuận Thành cảm thấy người phía sau rướn lên phía trước, trọng tâm thay đổi khiến việc tiến bước càng khó khăn hơn.

Ôn Hy Ân dùng hết sức bình sinh, cuối cùng cũng đưa được Hà Nhuận Thành đến một quán trọ. Lúc này cô đã mệt đến mức mất cảm giác. Đến nơi an toàn, vừa thả lỏng là cô ngã quỵ xuống, phải nhờ người làm trong quán đỡ cả hai vào phòng.

Nghỉ ngơi một lát, Ôn Hy Ân cởi bỏ bộ quần áo đóng băng của Hà Nhuận Thành, nhét cậu vào chăn rồi bật sưởi. Tiếng cảnh báo trong đầu mới chịu dừng lại. Cô thở phào, không kịp lo cho làn da bị nẻ vì lạnh của mình, cô mua một bộ quần áo khác ở quán rồi vội vã chạy ngược về nhà họ Lương.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.