(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 299: Thử Tình Vô Kế Khả Tiêu Trừ, Tài Hạ Mi Đầu, Khước Thượng Tâm Đầu (57)
Cập nhật lúc: 19/04/2026 20:16
Người rời đi trước là Ôn Hy Ân. Cô nửa dìu nửa kéo Phạm Hàm – lúc này đã bắt đầu nói năng lảm nhảm – lên xe. Khi đã ngồi vào ghế lái, Ôn Hy Ân theo bản năng liếc nhìn về phía bóng hình màu đỏ nhạt kia một lần cuối.
Chiếc nhẫn trên tay cô lóe lên tia sáng lạnh lẽo, Ôn Hy Ân khẽ xoay nhẹ nó. Một tia chớp rạch ngang bầu trời, tiếng sấm nổ vang như đại bác dội xuống, thực sự khiến người ta kinh hãi. Gương mặt Ôn Hy Ân trắng bệch khi nghe tiếng sấm. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, từng trận mưa xối xả như những chiếc roi dài quất không thương tiếc vào cửa kính xe, như thể có thù hằn sâu nặng với chúng vậy.
Trên mặt kính đọng lại vô số những giọt nước lớn nhỏ, trong suốt như pha lê, có giọt thì ngoằn ngoèo trượt dài xuống dưới... Chiếc xe màu đen từ từ rời đi, Thẩm Nguyệt đứng đó lặng lẽ nhìn theo. Anh phiền muộn dùng lực ấn mạnh vào giữa lông mày, khi buông tay, trong lòng bàn tay đã hiện rõ những vết móng tay rướm m.á.u.
Nghĩ lại ánh mắt của Ôn Hy Ân ở Tề gia và cả ánh mắt trong mưa vừa rồi, Thẩm Nguyệt cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng đau nhói, như thể cả trái tim mình đang bị Ôn Hy Ân bóp c.h.ặ.t trong lòng bàn tay mà nhào nặn. Rõ ràng suốt ba năm qua anh không hề có cảm giác này, vậy mà tại sao vừa thấy người đó là lại mất kiểm soát như thế.
Nhìn dáng vẻ của Ôn Hy Ân, chắc là cô đã buông bỏ rồi, đó vốn dĩ là một chuyện đáng mừng. Nhưng tại sao... trong lòng lại khó chịu đến vậy.
Lương Hy Ân, có phải anh không còn yêu tôi nữa rồi không?
Phạm Hàm có một căn hộ riêng độc lập. Anh ta vốn là người như vậy, không thích ở cùng người khác, kể cả là người thân. Khi đến nhà Phạm Hàm thì mưa đã tạnh.
Tắt đèn xe, Ôn Hy Ân nhìn Phạm Hàm ngồi ở ghế sau. Người đàn ông đã nhắm mắt, toàn thân ướt sũng, gương mặt trắng trẻo vẫn còn vương rặng hồng sau khi uống rượu. Ôn Hy Ân gọi vài tiếng, còn đưa tay vỗ vỗ vào mặt anh nhưng Phạm Hàm vẫn không có phản ứng gì.
Cô đành phải tự mình dìu Phạm Hàm. Anh lại cao thêm một chút, cơ thể nặng nề ép lên khiến Ôn Hy Ân đi đứng lảo đảo, chật vật lắm mới đưa được anh vào phòng, mệt đến mức vã cả mồ hôi. Vốn định cứ thế bỏ về, nhưng thấy Phạm Hàm ướt nhẹp nằm co ro trên giường trông rất đáng thương, Ôn Hy Ân đành cam chịu số phận.
"Phạm Hàm, áo cậu ướt rồi, cần tôi giúp cậu thay bộ đồ sạch không?" Lúc này cô thực sự hy vọng anh có thể đáp lại một tiếng.
Phạm Hàm hôn mê nhắm nghiền mắt không nói lời nào. Ôn Hy Ân lục từ trong tủ ra một bộ quần áo sạch, vừa cúi người cởi áo vest của anh vừa lầm bầm: "Phạm Hàm, cảm ơn cậu. Tôi biết cậu lo cho tôi, tôi cũng luôn coi cậu là anh em tốt."
Sau khi giúp anh thay đồ xong và đắp chăn cẩn thận, Ôn Hy Ân thở hổn hển ngồi bệt xuống cạnh giường.
"Cái tên nhóc này trông thì cao gầy, sao mà nặng thế không biết. Rõ ràng người nên đau lòng là tôi, sao cuối cùng lại thành tôi phục vụ cậu thế này."
Lải nhải phàn nàn một hồi, Ôn Hy Ân bất đắc dĩ lắc đầu, đứng dậy kéo lại góc chăn cho anh. Cô ghé sát vào gương mặt đỏ bừng vì men rượu của anh nói: "Phạm Hàm, cậu nghỉ ngơi đi, tôi về trước đây."
Vừa dứt lời, Phạm Hàm bỗng hơi nghiêng đầu, đôi mắt vẫn nhắm nghiền nhưng đột ngột đưa tay kéo mạnh cô xuống, lật người ôm chầm lấy. Hơi rượu nồng nặc khiến Ôn Hy Ân cảm thấy hơi ngạt thở, cô đẩy anh: "Phạm Hàm, tôi là Hy Ân đây, cậu định đè c.h.ế.t tôi à."
Anh dường như không nghe thấy gì, trong cơn mơ màng lại coi Ôn Hy Ân thành cô nhân tình nào đó, không ngừng kéo áo cô rồi cọ tới cọ lui. Ôn Hy Ân bị dọa cho giật mình: "Phạm Hàm cậu làm cái gì đấy? Tôi là Hy Ân! Đừng có nhận nhầm người!"
Toàn bộ trọng lượng của Phạm Hàm đè lên người Ôn Hy Ân, vừa nặng vừa lún, sức mạnh của người say rượu lại rất lớn. Miệng anh bắt đầu hôn loạn xạ, Ôn Hy Ân cố hết sức ngửa cổ ra sau, đường cong cổ cong lên thanh thoát và yếu ớt như một con thiên nga.
Thấy diễn biến phía sau ngày càng quá đáng, tay anh thò vào trong, miệng thì hôn xuống dưới. Ôn Hy Ân kinh hãi tột độ, hoàn toàn không ngờ Phạm Hàm khi say rượu lại có bộ dạng này. Rõ ràng trước đây anh chỉ đơn thuần là quậy phá lúc say, còn bây giờ, quả thực là quá quắt!
Sau khi dùng lực húc mạnh vào anh, Ôn Hy Ân tức giận vùng vẫy hét lớn: "Mẹ kiếp cậu còn dám chạm vào tôi nữa xem! Tôi sẽ g.i.ế.c cậu đấy Phạm Hàm! Tôi nhất định sẽ g.i.ế.c cậu!"
Ôn Hy Ân không biết Phạm Hàm có nghe thấy không, hoặc giả là nhận ra sự bài xích mãnh liệt của cô, anh siết c.h.ặ.t vòng tay, lầm bầm một tiếng không hài lòng, nhiệt độ trên người nóng bỏng đến kinh người. Đợi đến khi nhịp thở nặng nề của anh dần bình ổn lại, gục trên người cô ngủ say hẳn, cô mới đen mặt chật vật bò ra ngoài, vào phòng tắm tắm rửa một chút rồi rời đi.
Trước cổng lớn nhà họ Lương đang đỗ một chiếc xe. Nhìn vẻ ngoài thì chiếc xe khá khiêm tốn, nhưng Ôn Hy Ân chỉ nhìn thoáng qua đã biết chiếc xe này không phải cứ có tiền là mua được. Bởi vì trên xe có một biểu tượng – phù hiệu của quân phiệt.
Ô hô, Ôn Hy Ân đã đoán ra được là ai rồi. Cô bước tới, vừa vặn thấy Lương Ngọc Cẩn bước xuống từ trong xe. Lương Ngọc Cẩn nhìn thấy cô thì thoáng chút hoảng hốt, nhưng nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh, cô nàng vén lọn tóc bên tai, khẽ gọi một tiếng: "Anh..."
Ôn Hy Ân theo bản năng nhìn vào người ở trong xe. Ngồi ở ghế lái là một người đàn ông, góc mặt nghiêng lờ mờ lộ ra vẻ lạnh lùng và cứng rắn. Người ngồi trên xe dường như cũng nhận ra ánh mắt của Ôn Hy Ân, anh ta nghiêng mặt nhìn sang, ánh mắt sắc lẹm khiến cô vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.
C.h.ế.t tiệt, thỏ con sao lại biến thành thế này rồi! May mà Ôn Hy Ân nắm chắc cốt truyện trong tay, nếu không bảo đảm không nhận ra người trước mặt là ai. Cái dáng vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta này là sao đây!
Hồi đó mình cũng đâu có bắt nạt nam chính quá đáng lắm đâu nhỉ, cùng lắm là sai bảo hắn làm việc, nhân tiện mắng c.h.ử.i vài câu không đau không ngứa. Ngoài lúc bắt đầu làm hơi quá tay ra thì phía sau vẫn coi như là bình thường... mà phải không?
Người đàn ông đó liếc nhìn Ôn Hy Ân một cái rồi mở cửa xuống xe. Anh ta có vóc dáng cực kỳ cao ráo, mặc quân phục chỉnh tề, trên ve áo và cầu vai đeo những ngôi sao vàng lấp lánh, thắt lưng da rộng bản dắt một khẩu s.ú.n.g lục đen bóng. Dưới chiếc mũ lưỡi trai quân đội là đôi mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh, toàn thân tỏa ra một luồng sát khí. Ngoại hình đẹp trai đến bất ngờ, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, toát ra uy nghiêm không cần giận dữ, đường nét gương mặt vô cùng cương nghị.
Tại sao lại có một dự cảm chẳng lành thế này...
Lương Ngọc Cẩn cũng không ngờ người đàn ông đó sẽ xuống xe, ngay lập tức đỏ mặt nhìn anh ta đầy vẻ cảm kích xen lẫn sùng bái. Người đàn ông cũng lộ ra nụ cười, nụ cười vốn nên như băng tan tuyết chảy, nhưng Ôn Hy Ân nhìn thấy chỉ thấy lạnh sống lưng.
Người đàn ông đi đến cạnh Lương Ngọc Cẩn, đưa túi xách cho cô. Trong lúc cô nàng đưa tay nhận túi, anh ta đột nhiên nhìn về phía Ôn Hy Ân. Trong đôi mắt thẫm màu ấy là một màn sương mù không thể nhìn thấu... Ôn Hy Ân nhíu mày, người đàn ông đó lại đột ngột mỉm cười, quay người ngồi lại vào ghế lái.
==
Lời tác giả:
Hà Nhuận Thành: Giờ đi săn bắt đầu.
