(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 88: Khoảng Một Ngàn Dặm Cô Đơn, Nỗi Buồn Tự Tôi Ôm (34)
Cập nhật lúc: 27/02/2026 14:20
Nhưng nàng lại nhẫn nại, hạ giọng nói: "Nhị hoàng huynh, đó là Tiểu Cửu, không phải người ngoài, đệ ấy là anh em của huynh."
Lời nói nực cười này của thiếu niên khiến Dung Bác thấy buồn cười.
Trong hoàng thất làm gì có anh em, chỉ có lợi ích mà thôi, chỉ cần có thể leo lên ngai vàng chí cao vô thượng kia, cốt nhục tương tàn là chuyện quá đỗi bình thường.
Hắn chỉ không ngờ Tứ đệ lại đơn thuần đến vậy, quả nhiên là được phụ hoàng bảo vệ quá tốt rồi sao?
Vậy nếu phụ hoàng ngã xuống, Thái t.ử bị hạ đài, vị Tứ đệ đáng thương này của hắn sẽ có kết cục thế nào trong chốn hoàng cung ăn thịt người không nhả xương này đây?
Tứ đệ của hắn sinh ra xinh đẹp nhường này, nhất định sẽ bị những kẻ đó ăn đến một mẩu xương cũng không còn.
Bản thân cái đẹp đã là một thứ tội nghiệt.
Đẹp đến cực hạn nhưng lại không có năng lực tương xứng, thì dù có bị khóa trên giường đêm ngày yêu thương cũng chỉ là tự chuốc lấy mà thôi.
Nhan sắc là ân huệ, cũng là vận rủi.
Dung Bác mỉm cười: "Tứ đệ, đệ ấy đối với ta mà nói chẳng khác gì người ngoài, trong cái hoàng cung này làm gì có tình anh em."
Đôi mày mắt vốn đang giả vờ nhu hòa của thiếu niên ngay lập tức lộ ra bản tính: "Đó chỉ là suy nghĩ của huynh, huynh muốn cái gì? Huynh nói với ta, chỉ cần huynh đưa giải d.ư.ợ.c cho ta, ta cái gì cũng đáp ứng huynh."
Giọng nói trầm thấp chứa ý cười của người đàn ông đột ngột vang lên, hắn vốn không thích cười, nhưng cứ đối mặt với thiếu niên là dường như không khống chế nổi mình.
Hắn trêu chọc nói: "Nhưng thứ ta muốn, đệ cho không nổi đâu Tứ đệ."
Vị Tứ hoàng t.ử từ nhỏ đến lớn muốn gì được nấy lập tức cuống lên, nàng hếch cằm, mày mắt kiêu kỳ cao quý: "Huynh không nói, sao biết ta cho không nổi?"
Dung Bác nhìn dáng vẻ này của thiếu niên, trong lòng đột nhiên thấy khó chịu, nụ cười trên mặt cũng thu liễm lại.
"Dung Nhất Thanh đối với Tứ đệ quan trọng đến thế sao? Quan trọng đến mức có thể khiến đệ làm bất cứ chuyện gì?"
Gương mặt đẹp trai và sâu thẳm của người đàn ông trầm xuống, đôi mắt màu đen mực lạnh lùng chứa đựng sự u ám bí ẩn.
Chẳng lẽ những gì Dung Nhất Thanh nói là thật? Tứ đệ thật sự có tâm tư không nên có với Dung Nhất Thanh sao...
Ánh mắt thấu triệt lại đầy áp lực của hắn khiến Ôn Hi Ân theo bản năng né tránh, khi nói chuyện cũng không còn khí thế như vừa rồi: "Huynh... huynh quản nhiều thế làm gì, huynh chỉ cần nói cho ta biết giải d.ư.ợ.c huynh rốt cuộc có đưa hay không."
Hành vi trốn tránh này khiến Dung Bác nhất thời cảm thấy thứ mình hằng tin tưởng đang lung lay sắp đổ.
Hắn bắt đầu hoài nghi, liệu Tứ đệ có phải thật sự...
"Tứ đệ."
Người đàn ông nâng lấy chiếc cằm gầy gò tinh tế của thiếu niên, nơi sâu thẳm của con ngươi lạnh lùng xa cách dường như đang ủ một trận cuồng phong thế kỷ: "Dung Nhất Thanh không phải thứ tốt lành gì, nó chỉ là một kẻ vô ơn bạc nghĩa, Nhị ca sẽ không hại đệ đâu Tứ đệ, nghe Nhị ca đi, đừng quản nó nữa."
Dứt lời, Dung Bác liền bị thiếu niên hung hăng đẩy ra, hắn nhất thời không phòng bị, bị đẩy lùi lại vài bước, lưng đụng trúng góc bàn, chén trà trên bàn bị va đổ.
Nước trà ngay lập tức thấm lan ra y phục của hắn, cảm giác ẩm ướt truyền lại từ sau lưng khiến sắc mặt người đàn ông từng chút một trầm xuống, trong một khoảnh khắc thậm chí lộ ra một tia âm hiểm gần như k.h.ủ.n.g b.ố.
Ôn Hi Ân bất an muốn rời xa, lại bị người đàn ông tóm lấy hai tay nhấn ngược vào lòng.
Hơi thở ấm áp phả lên cổ nàng, nàng nghe thấy giọng nói hơi khàn của người đàn ông vang lên bên tai: "Tứ đệ, đừng làm Nhị ca tức giận, Nhị ca sẽ không làm hại đệ đâu."
[Ôn Hi Ân run rẩy ôm lấy mình: Hắn lừa người, nhìn bộ dạng hắn cứ như muốn ăn tươi nuốt sống ta vậy!]
[Hệ thống rất Phật hệ: Cô sợ cái gì, hắn chỉ là một tên phản diện nhỏ có đẳng cấp còn chẳng cao bằng cô thôi.]
=
=
Lời tác giả: Kẻ chuyên tìm đường c.h.ế.t - Ôn Hi Ân.
Ôn Hi Ân: Ta mới là phản diện lớn nhất.
